Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 64



Cầm hộp nhẫn trong tay, Thịnh Dã đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Hướng Du. Đôi mắt anh tròn xoe như bị một niềm vui bất ngờ quá lớn đập thẳng vào đầu, đến cả thở cũng quên mất.

Lâm Hướng Du cảm thấy mình có chút ác ý thú vị, cậu thật sự rất thích nhìn thấy bộ dạng này của Thịnh Dã. Cậu mím môi lại, khẽ bật cười: "Mấy hôm trước em thấy trên mạng, cảm giác rất hợp với anh."

Dường như Thịnh Dã hoàn toàn không nghe thấy, toàn bộ sự chú ý của anh đều dồn cả lên chiếc nhẫn, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt kim loại hơi lạnh.

Rất thật.

Anh đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt bùng lên ánh sáng khó tin, giọng nói nghẹn lại: "Cái này, đây là nhẫn cầu hôn sao?"

Phản ứng của anh lớn đến mức gần như muốn bật khỏi ghế, niềm hưng phấn cùng vui sướng bùng nổ như núi lửa, hoàn toàn không thể che giấu.

Lâm Hướng Du bị phản ứng quá mức mãnh liệt này làm cho tai nóng lên, gương mặt cũng nhuốm một tầng đỏ nhạt. Khi mua nhẫn, cậu thật sự không nghĩ nhiều đến vậy. Chỉ cảm thấy nó rất hợp với Thịnh Dã, trầm ổn nhưng đầy sức mạnh, giống chính con người anh.

Từ trước đến nay, ở bất kỳ phương diện nào, Thịnh Dã cũng luôn mang đến cho cậu cảm giác an toàn. Cậu cũng muốn anh có thể cảm nhận được sự an tâm ấy trong tình cảm.

Đương nhiên cậu biết nhẫn thường mang theo ý nghĩa đặc biệt nhưng quả thật chưa từng nghĩ Thịnh Dã lại trực tiếp nhảy vọt đến hai chữ "cầu hôn như vậy.

Nhìn đôi mắt tràn đầy chờ đợi của Thịnh Dã, câu "không phải" đã lên tới miệng của Lâm Hướng Du đột nhiên không nói ra được.

Cậu khẽ rũ mi, tránh đi ánh nhìn quá đỗi nóng rực ấy, giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, lại mang theo một chút dung túng: "Khi cầu hôn, em sẽ tặng anh một cái tốt hơn."

Câu nói này chẳng khác nào một sự ngầm thừa nhận và hứa hẹn.

Thịnh Dã thấy cậu không phủ nhận cách nói "cầu hôn", thậm chí còn lộ ra ý định sẵn sàng cầu hôn anh trong tương lai, đầu óc lập tức "ầm" một tiếng, cả người bị cảm giác hạnh phúc khổng lồ nhấn chìm.

Anh đột ngột đứng bật dậy, vì quá kích động, động tác mạnh đến mức hất đổ cả ghế mà không hề hay biết. Anh lao tới ôm chặt lấy Lâm Hướng Du, cánh tay siết đến thật chặt, kích động đến mức nói năng lộn xộn: "Anh nghe thấy rồi! Em nói cầu hôn, không được đổi ý! Lâm Hướng Du, em đừng đổi ý có được không? Anh vui lắm! Nhẫn đẹp lắm! Anh thích lắm, thích nhất luôn!"

Bị ôm chặt trong hắn, cảm nhận nhịp tim dồn dập và nhiệt độ nóng rực, nghe những lời lộn xộn của Thịnh Dã, n** m*m m** nhất trong lòng Lâm Hướng Du như được lấp đầy.

Cậu không nhịn được bật cười, vươn tay ôm lại Thịnh Dã: "Được, em đã nói rồi, sẽ không đổi ý."

Nhận được lời đảm bảo, niềm vui của Thịnh Dã lập tức lên tới đỉnh điểm. Anh trực tiếp bế Lâm Hướng Du lên, thậm chí còn xoay mấy vòng liền, tiếng cười vang khắp căn phòng.

Đêm đó, Thịnh Dã quá kích động, hoàn toàn không nỡ rời đi.

Tuy Lâm Hướng Du không nói nhưng rõ ràng cũng không nỡ.

Hai người cuộn mình trên ghế sopha hơn nửa đêm, cuối cùng Thịnh Dã thuận lý thành chương ở lại phòng cho khách.

Ở lại thì ở lại, Thịnh Dã căn bản không ngủ được. Anh trở mình suốt nửa đêm, chiếc nhẫn lúc thì bị nhét dưới gối, lúc lại bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay, cuối cùng được đeo lên ngón tay trái.

Sáng hôm sau khi Lâm Hướng Du xuống lầu, nhìn thấy Thịnh Dã với hai quầng thâm mắt, tinh thần lại vô cùng phấn chấn hăng say sáng tác trong nhà bếp.

Máy làm sữa đậu nành ầm ầm vang lên, bánh trôi bột đậu, bún bò cay kho, bánh bao thịt cuộn, xíu mại giấy dầu, bánh bò, còn có trứng chiên hình trái tim tình yêu, tất cả đều bày kín mặt bếp.

Thấy Lâm Hướng Du bước vào, Thịnh Dã giơ muôi, hai mắt sáng lấp lánh, khoe khoang lắc lắc chiếc nhẫn trên tay, vô cùng đắc ý cười nói: "Mau lại ăn sáng! Hôm nay thịt bò đặc biệt ngon."

Lâm Hướng Du đã quá quen với việc mỗi khi Thịnh Dã kích động là sẽ điên cuồng nấu một bàn đồ ăn. Cậu ăn nhanh gọn, xách hộp đồ ăn, kéo Thịnh Dã thẳng đến chỗ bà nội.

Đã nói là phải thể hiện cảm giác tồn tại, Lâm Hướng Du tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.

Đưa xong phần của bà, cậu lại mang một phần khác sang nhà Thịnh Dã.

Cơ mà lần này, Lâm Hướng Du không vào trong. Dù Thịnh Dã đã nói bố mẹ anh rất mong cậu sang ăn cơm nhưng cậu vẫn chưa come out với bà nội. Cậu cảm thấy như vậy không công bằng với Thịnh Dã nên kiên quyết đợi đến khi mình nói rõ xong, có thể đường đường chính chính dẫn Thịnh Dã với tư cách bạn trai cùng ăn cơm với bà nội mới chịu đến nhà anh.

Thịnh Dã không hiểu lắm nhưng vẫn nghe lời.

Lâm Hướng Du phất tay: "Anh vào đi. Em về trước, ngày mai gặp."

Ánh mắt Thịnh Dã dính chặt lên người cậu nhưng Lâm Hướng Du cười rất dịu dàng, rõ ràng không có ý đổi ý.

Không còn cách nào, Thịnh Dã chỉ có thể nói: "Nhưng anh muốn tối nay được gặp em." Anh không chờ nổi đến ngày mai.

Lâm Hướng Du sững lại, bật cười: "Tất nhiên là được. Anh muốn lúc nào gặp cũng được, em luôn ở đây."

Nghĩ một chút, cậu lại giải thích: "Ngày mai gặp chỉ là cách nói lúc chia tay thôi. Em cũng muốn tối nay được gặp anh."

Chiều tối, mặt trời còn chưa hoàn toàn lặn sau núi, Lâm Hướng Du đã nghe thấy động tĩnh ở trước cổng. Cậu vốn tưởng là Thịnh Dã nhưng cửa không khóa, nếu là anh thì hẳn đã trực tiếp bước vào, bác cả họ Lâm cũng vậy.

Nghĩ một hồi vẫn không đoán ra là ai, Lâm Hướng Du buông đồ trong tay, đi ra mở cửa.

Cánh cổng vừa mở, cảnh tượng bên ngoài khiến cậu khựng lại.

Thịnh Dã đứng trước cửa. Không phải tay không, cũng không phải chỉ xách hộp đồ ăn như thường lệ. Bên chân anh là một chiếc vali đen cỡ lớn, sau lưng đeo một chiếc balo leo núi căng phồng, hoàn toàn là tư thế dọn nhà.

Trong khi hai người ở cùng một thị trấn, khoảng cách giữa hai nhà thậm chí còn chưa đến năm trăm mét.

Cuối xuân, thời tiết đã khá ấm. Thịnh Dã mặc chiếc áo thun đen và quần túi hộp không biết đã mua sỉ bao nhiêu cái, trên trán lấm tấm mồ hôi, rõ ràng là đi bộ tới.

Thấy Lâm Hướng Du mở cửa, anh lập tức giơ tay trái lên, khoe khoang chiếc nhẫn bạch kim trên ngón tay, nhe răng cười rạng rỡ: "Anh tới rồi!"

Giọng điệu anh rất tự nhiên, hợp tình hợp lý đến mức khiến Lâm Hướng Du có chút hoảng hốt.

Ánh mắt cậu lướt qua chiếc vali to đùng, chuyển sang gương mặt tràn đầy mong đợi của Thịnh Dã, cuối cùng dừng lại trên bàn tay trái đeo nhẫn của anh. Dưới ánh hoàng hôn, chiếc nhẫn sáng đến mức có chút chói mắt.

Không khí yên lặng vài giây.

Sự hoảng hốt kia nhanh chóng tan đi. Lâm Hướng Du không tỏ ra ngạc nhiên hay do dự, như thể mọi thứ vốn dĩ nên như vậy.

Khóe môi cậu cong lên một đường rất nhạt, không hỏi gì, chỉ nghiêng người sang bên nhường ra lối vào, giọng nói ôn hòa như thường ngày: "Ừm, anh vào đi."

Giống như Thịnh Dã chỉ ra ngoài mua đồ rồi về, chứ không phải kéo cả gia tài tới sống chung.

Nụ cười trên mặt Thịnh Dã lập tức rạng rỡ hơn hẳn, dù anh có phần chắc chắn Lâm Hướng Du sẽ không từ chối nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi thấp thỏm. Anh nhấc vali nặng trịch một cách gọn gàng, bước vào trong chiếc sân quen thuộc.

Lâm Hướng Du lặng lẽ đóng cửa, chặn lại ánh hoàng hôn và những tiếng ồn ào bên ngoài.

Thịnh Dã đứng yên tại chỗ, nụ cười trên mặt có hơi ngốc, ánh mắt sáng quắc nhìn Lâm Hướng Du như đang chờ chỉ thị tiếp theo.

Lâm Hướng Du có chút không chịu nổi ánh nhìn đó. Cậu chớp mắt, nhẹ giọng nói: "Đi thôi, lên lầu hai, đặt hành lý xuống trước."

"Được!" Thịnh Dã đáp lại ngay.

Rõ ràng đã tới đây vô số lần nhưng lần này anh vẫn theo sát phía sau Lâm Hướng Du, trong ánh mắt mang theo cảm giác mới mẻ lẫn trịnh trọng.

Lên tới lầu hai, Lâm Hướng Du dừng lại trước cửa, nhìn về phía phòng cho khách: "Cần em dọn giúp không? Tủ quần áo với tủ đầu giường đều trống. Nếu không đủ chỗ thì để sang phòng em cũng được."

Ý cười trên mặt Thịnh Dã càng sâu. Lâm Hướng Du hỏi có cần giúp không, nhưng anh nghe thế nào cũng thành "anh tự dọn đi".

"Không cần đâu. Đồ của anh không nhiều, anh chỉ cần dọn một tí là xong. Em đứng bên cạnh chờ là được."

Nếu Lâm Hướng Du biết anh đang nghĩ gì, nhất định sẽ tự minh oan cho mình. Cậu đúng là lười động tay động chân nhưng hôm nay là ngày bạn trai dọn tới, cậu thật sự có ý định nghiêm túc muốn giúp.

Hơn nữa, thỉnh thoảng acajunh vẫn tổng vệ sinh nhà cửa rất kỹ, đến cả đèn cũng lau cho bóng loáng.

Trong lúc đó, Thịnh Dã đã quăng balo sang một bên, bắt đầu dọn đồ. Miệng anh lẩm nhẩm một giai điệu không thành bài, quần áo gấp sơ sài ném hết vào tủ, động tác vừa nhanh vừa thô.

Nhìn chồng áo thun cùng quần túi hộp đen trắng xám như copy paste kia, thêm vài cái áo khoác lẻ loi, Lâm Hướng Du càng cảm thấy mình mua trước quần áo cho anh bạn trai là quá sáng suốt.

Quần áo của Thịnh Dã chỉ chiếm một góc tủ, giày nhiều hơn chút nhưng cũng không đáng kể. Những thứ còn lại càng khỏi phải nói, xà phòng, khăn, bàn chải, dao cạo râu đều không có.

Lâm Hướng Du dựa người vào khung cửa, nghi hoặc hỏi: "Anh chỉ có từng này đồ thôi sao? Vậy cái vali kia là gì?"

Thịnh Dã vắt khăn lên vai, hào hứng đáp: "Nguyên liệu nấu ăn, cả mấy thứ nồi niêu xoong chảo."

Lâm Hướng Du tưởng anh nói quá, ai ngờ vali vừa mở ra, bên trong thật sự có cả một cái nồi hầm.

Thịnh Dã chỉ cho cậu xem, vẻ mặt đầy tự hào: "Anh mua riêng đấy, sau này hầm canh cho em uống."

Nguyên liệu nấu ăn có đủ loại, có cái đựng hộp sang xịn, có cái túi hút chân không, cũng có mấy món còn bọc nguyên trong túi nilon như vừa mua ngoài đường về.

Lâm Hướng Du chớp mắt, thấm thía câu nói thế nào là dở khóc dở cười.

Thịnh Dã đóng vali lại: "Anh mang mấy thứ này xuống bếp trước, lát nữa quay lại dọn tiếp."

Lâm Hướng Du đi theo Thịnh Dã xuống lầu, nhìn anh quen tay quen chân xếp đồ vào tủ với tủ lạnh, nồi niêu đặt lên bệ bếp, thành thạo chẳng khác gì bếp nhà mình.

Cậu chợt nhận ra một chuyện. Rõ ràng hôm nay Thịnh Dã mới chuyển đến nhưng tần suất nấu ăn của anh trong bếp nhà cậu đã gần bằng cậu rồi.

Lâm Hướng Du trầm mặc, nhất thời không biết là mình quá lười hay Thịnh Dã quá siêng năng.

Lúc này Thịnh Dã quay đầu hỏi: "Em đói không? Đói thì anh nấu cơm luôn."

"Không đói." Lâm Hướng Du lắc đầu: "Anh thu dọn phòng trước đi, lát nữa chúng ta cùng nấu."

"Được, nghe em."

Thịnh Dã lập tức buông đồ xuống, bước tới nắm tay cậu, kéo thẳng lên lầu.

Thực ra cũng không còn gì để dọn.

Khi Thịnh Dã lấy ra hai khung ảnh cuối cùng, vali đã hoàn toàn trống rỗng.

Nhìn ảnh chụp chung trong khung, Lâm Hướng Du do dự một chút, nói: "Trong phòng thay đồ phòng em cũng có quần áo của anh, em mua đấy. Đồ dùng cá nhân cũng đầy đủ."

Động tác đặt khung ảnh của Thịnh Dã khựng lại, quay đầu nhìn về phía Lâm Hướng Du. So với niềm vui vì được mua quần áo, thứ xuất hiện trước tiên trong mắt anh là một tia ngơ ngác khó tin.

Phòng của Lâm Hướng Du?