Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 65



Chẳng lẽ Lâm Hướng Du đang mời anh vào ngủ chung phòng với cậu sao?

Suy nghĩ này quá mức k*ch th*ch, làm đầu óc Thịnh Dã choáng váng một trận, tai ong ong, ánh mắt vẫn dán chặt lấy Lâm Hướng Du không rời.

Sau đó, anh thấy Lâm Hướng Du khẽ gật đầu, động tác nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra.

Niềm vui khổng lồ ập tới trong nháy mắt.

Mặt Thịnh Dã đỏ bừng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tim đập thình thịch như muốn nhảy thẳng ra khỏi cổ họng. Anh há miệng th* d*c, lại phát hiện mình không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể ngây ngốc nhìn Lâm Hướng Du.

Lâm Hướng Du bình tĩnh nhìn lại anh, như thể vừa rồi chỉ nói một câu "buổi tối ngủ ngon", kiên nhẫn chờ phản ứng của anh.

Vài giây sau, bộ não Thịnh Dã cuối cùng cũng kết nối lại. Anh nuốt khan một cái, khàn giọng hỏi: "Phòng, phòng của em? Thật sự được sao?"

Khi hỏi câu này, ánh mắt anh sáng đến kinh người, tràn ngập ý nghĩ "anh đồng ý, anh thật sự rất rất đồng ý".

Nhìn bộ dạng khó tin ấy của anh, khóe môi Lâm Hướng Du khẽ cong lên. Ở bên nhau lâu như vậy rồi, sao Thịnh Dã vẫn cứ như thế nhỉ?

Luôn khiến cậu hoảng hốt, cảm giác như mình vừa mới đồng ý yêu đương với người này vậy.

Lâm Hướng Du gật đầu: "Ừm, giường rất lớn."

Câu nói này với Thịnh Dã chẳng khác nào tiếng trời.

Anh gần như muốn nhảy dựng lên, lớn tiếng nói được, ôm lấy Lâm Hướng Du lao thẳng vào phòng ngủ chính. Nhưng ngay khoảnh khắc xúc động dâng lên, một ý nghĩ khác như xô nước lạnh dội xuống, chặn đứng toàn bộ xung động đó.

Anh chợt nhớ tới tinh lực quá mức dồi dào của mình, cùng phản ứng sinh lý chỉ cần một cái ôm là lập tức dựng lên. Ngủ chung phòng, chung giường, điều đó có ý nghĩa gì, anh hiểu quá rõ.

Không được!

Bọn họ còn chưa kết hôn, anh không thể làm những chuyện đó được!

Thịnh Dã không đủ tự tin vào khả năng tự kiềm chế của bản thân. Anh sợ mình không kiểm soát được, sợ bản năng sẽ làm mạo phạm Lâm Hướng Du.

Anh cảm thấy mình như biến thành một cái cân. Một bên là niềm vui được chung chăn gối với người mình yêu, một bên là sự khắc chế đầy tôn trọng. Sau một hồi giằng co, cán cân bên phải vẫn chậm rãi chiếm ưu thế.

Thịnh Dã hít sâu một hơi, như dốc cạn toàn bộ sức lực mới đè nén được ý muốn đồng ý kia. Anh tránh ánh mắt Lâm Hướng Du, hơi hoảng loạn cúi đầu, trong giọng nói mang theo sự mất mát rất rõ ràng: "Hay là, thôi đi..."

Anh ngừng một chút, cố làm cho giọng mình nghe tự nhiên hơn: "Tư thế ngủ của anh không tốt lắm, hơn nữa sáng dậy sớm, sẽ làm ồn đến em."

Càng nói giọng anh càng nhỏ, gần như không dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Lâm Hướng Du. Anh sợ chỉ cần nhìn thêm một cái là sẽ hối hận, sẽ không nhịn được mà lao tới ôm lấy người kia.

Nói xong, trong phòng rơi vào một khoảng lặng ngắn.

Lâm Hướng Du yên lặng nhìn dáng vẻ cúi đầu, rõ ràng rất muốn nhưng lại liều mạng kìm nén của anh, ánh mắt dừng lại một lát.

Cậu không truy hỏi, cũng không ép buộc.

"Được. Vậy anh thu dọn đồ trước đi, em đi lấy quần áo sang."

Nói xong, Lâm Hướng Du xoay người rời khỏi cửa phòng, tiếng bước chân dần xa.

Đến khi Lâm Hướng Du vào phòng ngủ, Thịnh Dã mới thở phào nhẹ nhõm, cả người như mất hết sức lực ngồi phịch xuống giường.

Trời mới biết vừa rồi anh đã từ chối điều gì...

Thịnh Dã ép ý nghĩ hối hận kia xuống.

Anh biết mình làm đúng.

Không thể vội, phải từ từ. Bây giờ anh là người biết nhẫn nhịn rồi.

Tương lai còn dài.

Tự an ủi một lúc, trong đầu Thịnh Dã chỉ còn lại một chuyện. Vẫn là phải nhanh chóng cầu hôn, anh đã không chờ nổi để kết hôn với Lâm Hướng Du rồi!

Nhưng đêm đó, với Thịnh Dã mà nói, đã được định là một đem trằn trọc khó ngủ hơn tưởng tượng.

Chỉ cần nghĩ đến việc Lâm Hướng Du ngủ ngay phòng bên cạnh, lại còn ở đó suốt, tim anh đã đập nhanh đến mức không ngủ được.

Không ngủ được...

Thịnh Dã liền bò dậy hầm một nồi canh sườn bí đao bo bo.

Cũng không biết anh hầm kiểu gì, mùi thơm nồng đến mức cửa sổ cũng không ngăn nổi.

Lâm Hướng Du bị hương thơm đánh thức.

Hai người vui vẻ ăn sáng cùng nhau ở gian nhà chính tầng một, sau đó Thịnh Dã chạy xe máy về tiệm làm việc.

Lâm Hướng Du bấm tay tính toán, thấy hôm nay không bận, rất thích hợp để ngủ nướng, liền thong thả quay về phòng.

Đến chạng vạng, Lâm Hướng Du cuộn mình trên ghế nằm ở tầng một chỉnh sửa video, bên ngoài bỗng vang lên tiếng loa xe máy. Cậu ngẩng đầu, thấy Thịnh Dã đẩy cửa bước vào: "A Du, anh về rồi."

Nhìn Thịnh Dã đứng ở cửa, tay giơ túi khoai lang nướng cười với mình, Lâm Hướng Du cũng cong khóe miệng.

Cuộc sống chung mà cậu từng lo sẽ có trắc trở, rốt cuộc lại chẳng hề xảy ra, thậm chí không có cả giai đoạn quá độ.

Trong sinh hoạt cá nhân, Thịnh Dã có hơi thô ráp nhưng chỉ giới hạn với chính anh. Đối với Lâm Hướng Du, anh lại tỉ mỉ đến mức không chê vào đâu được.

Hơn nữa, căn bếp nhà Lâm Hướng Du cuối cùng cũng phát huy được công dụng.

----

Chớp mắt đã vào tháng sáu.

Trong không khí bắt đầu tràn ngập hơi ẩm nóng, mùi cỏ cây trong sân cũng trở nên nồng đậm hơn.

Quán ăn của Thịnh Dã có thêm một đầu bếp. Gần đây chuyện ở trang trại cũng không nhiều, thời gian rảnh của anh liền tăng lên.

Sáng sớm hôm nay, trời còn mờ mịt, Thịnh Dã đã chuẩn bị xong bữa sáng, còn làm sẵn một bình trà lạnh lớn. Thấy thời gian gần đủ, anh đi lên tầng hai, đẩy cửa phòng Lâm Hướng Du bước vào.

Nhìn gương mặt nghiêng đang ngủ say của Lâm Hướng Du, anh không nhịn được vươn tay chạm nhẹ vào má người kia.

"A Du, dậy thôi." Giọng anh hạ rất thấp: "Tối qua em nói hôm nay muốn đi nhặt nấm hương mà, đi chậm là không còn đâu."

Ở chỗ bọn họ, nấm mọc không tính sớm, phải tầm tháng bảy tháng tám mới vào mùa. Năm mưa nhiều, đến tháng mười vẫn còn nấm.

Cơ mà nấm hương là ngoại lệ. Năm nay mưa dồi dào, tháng sáu đã có thể nhặt được.

Lâm Hướng Du mơ màng mở mắt, thấy Thịnh Dã đã sẵn sàng ra ngoài, đầu óc ngẩn ra một chút mới nhớ ra chuyện tối qua.

"Sớm vậy sao?" Giọng cậu vẫn còn ngái ngủ: "Buồn ngủ quá, hay là để ngày mai đi đi."

Thấy dáng vẻ ham ngủ của cậu, Thịnh Dã bật cười: "Hay là em ngủ tiếp, anh đi một mình?"

Mấy giây im lặng ngắn ngủi qua đi, Lâm Hướng Du vươn tay ra khỏi chăn.

Thịnh Dã đã quen, kéo cậu dậy.

"Tối qua trời mưa, em mặc thêm áo nhé. Áo mưa anh đã chuẩn bị sẵn rồi."

Lâm Hướng Du dựa đầu lên bụng Thịnh Dã, cọ loạn hai cái, tóc bị cọ rối mới dừng lại, dù mắt chưa mở hẳn nhưng cũng coi như tỉnh rồi.

"Được."

Mười lăm phút sau, Lâm Hướng Du tay trái cầm bánh trứng, tay phải cầm sữa đậu nành, theo Thịnh Dã ra cửa.

Sau mưa, sương sớm trong núi dày hơn, dưới màn sương là rừng núi xanh tươi ướt át.

Hai người không phải lần đầu lên núi. Đến chân núi, Thịnh Dã tự nhiên nắm tay Lâm Hướng Du.

"Đường trơn, leo chậm thôi."

Không khí rừng núi buổi sớm tràn đầy mùi cỏ cây cùng đất ẩm.

Trong lúc lơ đãng, Lâm Hướng Du nghe thấy tiếng người gọi nhau ở sườn núi, là những người cũng đi nhặt nấm hương. Cậu ngẩng đầu nhìn lên, không khỏi cảm thán: "Họ đi sớm thật."

Thịnh Dã kéo mũ áo mưa cho cậu: "Còn có người sớm hơn nữa, hơn năm giờ đã xuất phát rồi. Lát nữa có khi chúng ta vừa lên là gặp người xuống."

"Vậy chúng ta đi nhanh chút, không sẽ không nhặt cây nấm nào đâu." Lâm Hướng Du nói.

Ngoài đoạn đường vào núi, lối mòn đều rất hẹp.

Thịnh Dã không nắm tay Lâm Hướng Du nữa nhưng cũng không đi xa, luôn ở quanh cậu. Lần trước Lâm Hướng Du từng trẹo chân trên núi vì anh đứng xa không kịp đỡ, lần này sẽ không xảy ra loại chuyện đó nữa.

"A Du, nhìn cây dẻ bên kia kìa." Thịnh Dã đột nhiên gọi, chỉ vào gốc cây: "Thấy bụi kia không? Màu đậm hơn, đó là nấm hương."

Lâm Hướng Du quay đầu, liếc một cái là thấy ngay: "Thấy rồi. Chờ em chút."

Đây là lần đầu tiên cậu tự tay nhặt nấm hương.

Thịnh Dã đứng bên cạnh nhìn, gợi ý: "Em có thể ngửi thử, mùi rất thơm."

Trước khi anh nói xong, Lâm Hướng Du đã cúi sát ngửi rồi. Dù chưa từng nhặt, nhưng cậu có nghe nói qua.

"TEm ngửi thấy rồi, thơm thật. Tối nay dùng cái này hầm canh gà nhé?"

"Ừ, cũng có thể xào thịt, xào trứng, làm kiểu gì cũng ngon. Em xem quanh đó còn không, anh đi dạo bên cạnh. Có chuyện thì gọi anh."

Mới đầu tháng sáu, dù mưa nhiều, nấm hương vẫn không quá nhiều. Hai người leo từ chân núi l*n đ*nh, cũng không nhặt được bao nhiêu.

Ánh nắng dần trở nên gay gắt, sương trong rừng tan hết.

Hai người ngồi nghỉ dưới gốc thông.

Thịnh Dã đưa bình nước cho Lâm Hướng Du, tiện tay gỡ một chiếc lá dính trên tóc cậu xuống: "Mệt không? Mệt thì mình đi theo đường mòn xuống luôn, không vòng nữa."

Lâm Hướng Du lắc đầu, uống một ngụm nước:"Có chút nhưng vẫn ổn. Tìm thêm chút nữa đi, không thì tối không đủ ăn."

"Được, ngồi năm phút rồi chúng ta đi tiếp."

Lúc xuống núi đã hơn mười hai giờ.

May mà trên đường hai người lại nhặt thêm được ít, đầy một cái giỏ nhỏ.

Đến chân núi, Thịnh Dã hỏi: "Có mang qua cho bà nội em một ít không?"

Lâm Hướng Du gật đầu: "Được. Cũng mang cho bà nội anh ít nữa. Không nhiều, nhưng xào thịt vẫn đủ."

Thịnh Dã vốn định nói không cần nhưng thấy Lâm Hướng Du nghiêm túc tính toán, vẫn đáp: "Được."

Thấy hai người cùng đến, Hà Tú Trúc cười không khép miệng, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng giãn ra: "Hai đứa lại dính lấy nhau rồi à? Năm nay nấm hương mọc sớm thật. Mấy hôm trước bà còn tính đợi nấm nhiều sẽ mua về hầm canh. Mau vào nhà đi. Ăn cơm chưa? Bà hâm nóng cho."

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Chưa ăn ạ. Sáng nay tụi cháu ăn sáng rồi mới lên núi, giờ vẫn chưa đói."

Ngồi trò chuyện với Hà Tú Trúc một lúc, hai người liền về nhà Thịnh Dã.

Về đến nhà đúng lúc nóng nhất.

Lâm Hướng Du nhìn hồ sen ngoài cửa, lá sen xanh mướt nhưng chưa thấy hoa.

"Không biết tháng sáu có nở không."

Thật ra Thịnh Dã cũng không biết vì anh chưa từng trồng sen nhưng anh vẫn gật đầu chắc nịch: "Chắc chắn sẽ nở. Em chăm kỹ như vậy, lá đã to thế này, nhất định sẽ có hoa."

Cuối tháng sáu, hoa sen thật sự nở.

Ban đầu chỉ là vài nụ phấn trắng, rất nhanh đã nở rộ thành một mảng. Cánh sen phấn trắng duyên dáng giữa lá xanh, gió thổi lay động, hương thơm lan tỏa khắp nơi.

Chiều hôm đó, Hà Tú Trúc rảnh rỗi đi bộ qua.

Lâm Hướng Du đang ngồi trong sân đọc sách, thấy bà nội đến liền đứng bật dậy chạy ra: "Bà nội, sao bà tới mà không nói trước thế?! Để cháu đi đón."

Hà Tú Trúc xua tay cười: "Đi dạo thôi mà, tiện thể ghé qua. Hôm nay không bận à?"

"Không bận ạ, vừa tiễn khách xong. Bà mau lại đây ngồi đi."

Hà Tú Trúc không ngồi, chỉ gọi: "Bà không ngồi đâu, đi xem sen của cháu đi. Lúc nãy bà thấy nở rồi, đẹp lắm."

Lâm Hướng Du vui vẻ ra mặt: "Được ạ. Bà chờ cháu chút, cháu ra liền."

Hà Tú Trúc nhìn cậu chạy vào bếp, rất nhanh đã bưng khay trà ra.

"Bà nội, hôm nay có bánh đậu xanh với bánh sen. Bà nếm thử xem có ngon không."

"Giờ này sắp tới bữa rồi. Cháu ăn ít đồ vặt thôi, lát nữa ăn không ngon."

Cuối cùng, hai bà cháu vẫn ngồi trong đình ăn bánh.

Tháng sáu chưa phải lúc nóng nhất, chiều tối lại có gió, mang theo hương sen thanh mát cùng hơi nước ẩm ướt lành lạnh.

Hà Tú Trúc nhìn hồ toàn là sen, lải nhải khen đứa cháu giỏi giang, lần đầu trồng đã trồng tốt như vậy.

Lâm Hướng Du yên lặng nghe, ánh mắt dừng trên gương mặt hiền từ của bà nội, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ.

Có lẽ bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất.

Cậu siết chặt bàn tay đặt trên đầu gối, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi, khẽ gọi: "Bà nội."

"Ừ?" Hà Tú Trúc quay sang nhìn cậu.

"Cháu..." Lâm Hướng Du ngừng lại một chút, tránh ánh mắt bà nội, chỉ nắm tay bà: "Cháu với Thịnh Dã, bọn cháu đang ở bên nhau."