Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 66



Trong đình lặng đi một lát, chỉ còn tiếng gió lướt qua lá sen.

Hà Tú Trúc chậm rãi quay đầu nhìn Lâm Hướng Du, trong ánh mắt có chút nghi hoặc, dường như chưa hiểu rõ ý nghĩa của ba chữ "ở bên nhau".

Lâm Hướng Du cúi đầu, nói rõ từng chữ: "Bà nội, cháu với anh ấy là người yêu."

Nụ cười trên mặt Hà Tú Trúc dần nhạt đi. Bà không nói ngay, chỉ nhìn Lâm Hướng Du, nhìn dáng vẻ căng thẳng nhưng vẫn cố bình tĩnh của cậu khi nói rằng mình có đối tượng, hơn nữa lại là một người đàn ông.

Rất lâu sau, bà thở dài một tiếng: "Được rồi, ngẩng đầu lên đi, cúi gằm mặt như thế còn ra thể thống gì nữa."

Lâm Hướng Du nghe lời ngẩng đầu, đối diện ánh mắt của bà, nhỏ giọng xin lỗi: "Bà ơi, cháu xin lỗi. Cháu..."

Hà Tú Trúc cắt lời cậu: "Lần trước cháu nói không muốn kết hôn, là vì thằng bé đó sao? Cháu nói với bà rồi, vậy nó đã nói với người trong nhà chưa?"

Lâm Hướng Du gật đầu: "Nói rồi ạ. Anh ấy đã nói với bố mẹ anh ấy trước rồi."

Trong khoảnh khắc nghe được điều đó, Hà Tú Trúc theo bản năng muốn nói không được.

Bà không phải chưa từng nghe chuyện đàn ông ở với đàn ông. Hồi còn thời địa chủ, trong thôn có nhà địa chủ, cậu thiếu gia bên cạnh có một thư đồng. Khi ấy ầm ĩ đến mức cả thôn đều biết, đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, cuối cùng hai người biến mất.

Người trong thôn nói đủ thứ nhưng bà từng nghe người ta bảo, hai người đó là bỏ trốn đi sống với nhau.

Nhưng đó là người khác, không phải đứa cháu bà nuôi từ bé.

Đây là cháu bà, không biết phải lấy bao nhiêu dũng khí nó mới nói ra những lời này với bà. Nếu bà không đồng ý, có lẽ nó sẽ chia tay với đứa nhỏ kia.

Nhưng bà không nỡ làm khó chính cháu mình.

Hà Tú Trúc dừng lại một chút, bàn tay đầy nếp nhăn vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lâm Hướng Du: "Bà không trách cháu, chỉ là, A Dã đứa nhỏ đó, nhân phẩm không kém, bình thường nhìn cũng được nhưng mấy thứ thường ngày chưa thể chứng minh nó là một đối tượng tốt. Hai đứa đều là đàn ông, sau này sống với nhau thế nào đây?"

Lâm Hướng Du mím môi, điều cậu sợ nhất chính là bà nội không đồng ý. Cũng may, cậu không cần phải lựa chọn giữa bà nội với Thịnh Dã.

Cậu ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào bà: "Bà nội, bà không cần lo cho cháu đâu. Thịnh Dã rất biết cách chăm sóc người khác, đối với cháu rất tốt. Ngoài chuyện không thể có con, bọn cháu không khác gì những cặp khác."

Cậu chậm rãi nói, nói Thịnh Dã nấu canh, nấu cơm cho mình; nói lúc cậu trồng hoa thì Thịnh Dã đào đất giúp, nói hai người cùng nhau đi dạo, cùng trồng rau, uống trà... Nói những chuyện vụn vặt nhưng chân thật, nói rằng bọn họ đang sống rất tốt.

"Bà nội, bà biết không? Lúc cháu ở bên anh ấy, trong lòng cháu cảm thấy rất vững vàng, cũng rất vui."

Hà Tú Trúc nhìn đôi mắt trong veo mà kiên định ấy, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thở dài: "Bà không ngăn cháu nhưng cháu phải hứa với bà, phải sống cho thật vui vẻ. Nếu sống không vui, cứ chia tay với nó, bà vẫn ở đây."

"Dạ." Lâm Hướng Du gật đầu thật mạnh, hốc mắt hơi nóng lên: "Cháu sẽ."

Hà Tú Trúc bất lực lắc đầu: "Con cháu tự có phúc của con cháu, hai đứa đều phải sống cho tốt. Hôm nay bà nội không gặp nó. Chờ mấy hôm nữa, bà sẽ nói với bác cả với bác gái cháu rồi hai đứa sang nhà ăn cơm, để bọn họ giúp cháu trấn trạch."

Hai bà cháu lại ngồi thêm một lúc, Hà Tú Trúc dặn dò một tràng dài mới nói phải về.

Lâm Hướng Du tiễn bà ra tận cửa, nhìn bà đẩy cửa bước vào nhà, tảng đá lớn cuối cùng cũng rơi xuống.

Nhưng ngay khi cánh cửa vừa khép lại, thấy trong nhà không có ai, Hà Tú Trúc liền móc điện thoại từ trong túi ra, run run bấm một cuộc gọi.

Không ai nghe, bà tức đến mức gọi cuộc thứ hai.

Vừa kết nối, giọng mắng chửi rõ rành rạch của bà đã vang lên: "Lâm Tuấn Hoành, hai đứa không tim không phổi chúng mày, suốt ngày chỉ biết chạy theo mấy đồng tiền rách, vứt cháu tao ở nhà một mình! Bây giờ thì hay rồi! Con cái lớn lên, chuyện gì cũng không có ai dạy, không có ai dẫn dắt, nó---"

Đến cuối cùng, Hà Tú Trúc nhịn lại, không nói chuyện Lâm Hướng Du với Thịnh Dã, chỉ kết lại một câu: "Đều là lỗi của hai đứa mày."

Nói xong, bà cúp máy cái rụp.

Nếu không phải bọn họ không biết cách làm ba mẹ, làm sao A Du lại không muốn kết hôn, cuối cùng còn ở bên một người đàn ông chứ!

Ở đầu dây bên kia, Lâm Tuấn Hoành bị mắng đến ngơ ngác, vừa định hỏi đã xảy ra chuyện gì thì cuộc gọi đã bị cúp.

Lâm Tuấn Hoành gọi lại, không ai nghe. Đang định gọi cho Lâm Hướng Du, điện thoại "ting" một tiếng, là tin nhắn của Lâm Hướng Du.

Gần như đồng thời, điện thoại của Tống Tranh cũng nhận được cùng một tin nhắn.

Tin nhắn không dài, chỉ nói rằng cậu đang yêu, đối phương là một người đàn ông tên Thịnh Dã. Đồng thời nói rõ đây là quyết định đã suy nghĩ rất kỹ, hy vọng họ có thể hiểu.

Dĩ nhiên, không hiểu cũng không sao, cậu sẽ không nghe theo.

Lần đầu tiên, điện thoại của Lâm Tuấn Hoành gọi đến nhanh như vậy.

Lâm Hướng Du nhìn màn hình không ngừng nhấp nháy, bình tĩnh nghe máy. Cậu nhìn hoa sen lay động theo gió, nghe giọng nói nóng nảy trong điện thoại, có chút thất thần.

Trước kia không quản, bây giờ quản làm gì?

Con người thật kỳ lạ.

Lâm Hướng Du yên lặng nghe, đến khi đầu dây bên kia vì không nhận được phản hồi mà hơi dừng lại mới mở miệng: "Ba, con không có ý định xin sự đồng ý của ba mẹ. Con chỉ là thông báo, đây là quyết định của con."

Bất kể người bên kia đang nghĩ gì, nói xong Lâm Hướng Du liền dứt khoát cúp máy. Cậu nghĩ sẽ còn một cuộc gọi nữa nhưng điện thoại mãi không reo, cậu cũng không để tâm.

Quả nhiên, Lâm Tuấn Hoành đúng là muốn gọi lại nhưng trước đó lại nhận được điện thoại của vợ mình.

Hai vợ chồng trách móc lẫn nhau nhưng ai cũng cảm thấy mình có lỗi.

Tống Tranh mạnh mẽ ngăn cản những hành động tiếp theo của Lâm Tuấn Hoành: "Được rồi, mấy hôm nữa thu xếp về một chuyến đi. Anh nhanh lên, tháng này nhất định phải về."

Thời điểm chiều tối khi Thịnh Dã tới, trên tay vãn xách theo đồ ăn mua dọc đường như thường lệ. Chưa vào cửa, giọng anh đã vang lên trước: "A Du, anh về rồi đây! Hôm nay mua món trộn, là tiệm lần trước em bảo ngon đó. Còn mua thêm con cá nữa, tối nay em muốn ăn cá hầm cải chua hay cá kho?"

Anh đẩy cửa bước vào, thấy Lâm Hướng Du ngồi ngẩn người dưới mái hiên nhà chính, trong tay lơ đãng nghịch bình hoa, cắm cành sen vào rồi lại rút ra.

Nghe tiếng động, Lâm Hướng Du quay đầu, trên mặt mang một loại thần sắc rất nhẹ nhàng, đến mức Thịnh Dã cũng không diễn tả được.

"Em muốn ăn cá hầm cải chua." Lâm Hướng Du đáp, giọng nói cũng dịu hơn thường ngày.

Thịnh Dã nhạy bén nhận ra có gì đó khang khác. Anh đặt đồ vào bếp rồi quay lại, rất tự nhiên vòng tay từ phía sau ôm lấy vai Lâm Hướng Du, cằm cọ nhẹ lên tóc cậu: "Sao vậy? Anh thấy tin nhắn nói bà nội tới, không có chuyện gì chứ?"

Lâm Hướng Du tựa vào lồng ngực anh, cảm nhận hơi ấm từ sau lưng, lắc đầu: "Không có việc gì, bà nội rất tốt."

Cậu dừng một chút, nhẹ giọng nói tiếp: "Em đã nói chuyện của chúng ta với bà nội rồi, còn nói với ba mẹ nữa."

Cánh tay đang ôm cậu của Thịnh Dã lập tức cứng lại.

"Nói rồi?" Giọng Thịnh Dã đột ngột cao lên, lại nhanh chóng hạ thấp: "Sao đột nhiên vậy? Có phải bà nội không đồng ý không? Em đừng gấp, cứ từ từ nói với bà."

Lâm Hướng Du đưa tay đặt lên cánh tay đang ôm trước ngực mình, đầu ngón tay cảm nhận rõ cơ bắp Thịnh Dã căng lên trong nháy mắt: "Không có, bà đồng ý rồi."

Thịnh Dã hít mạnh một hơi: "Bà nội, thật sự đồng ý rồi? Em đừng lừa anh."

Có phải thuận lợi quá rồi không?

Thuận lợi đến mức khiến anh hoảng hốt.

Thịnh Dã ôm chặt Lâm Hướng Du, mặt dán vào má người kia, hơi thở gấp gáp.

Lâm Hướng Du nghiêng người, nhìn đôi mắt đầy căng thẳng lẫn mong chờ của Thịnh Dã, khóe môi khẽ cong lên: "Thật đó, không lừa anh. Bà chỉ lo hai đứa đều là đàn ông, không biết sống với nhau ra sao, lo anh không đáng tin."

"Anh đáng tin mà!" Thịnh Dã vội vàng đảm bảo, hai mắt sáng rực: "Anh chắc chắn đáng tin! Cả đời này anh sẽ đối tốt với em, anh---"

Lâm Hướng Du cắt ngang: "Không cần hứa, em nhìn thấy được. Em cũng sẽ đối tốt với anh."

Tình cảm sao có thể chỉ một người cho đi được?

Cậu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thịnh Dã: "Chuyện trước kia anh nói, đưa em về nhà gặp hai bác, bây giờ có thể chuẩn bị rồi."

Nghe vậy, Thịnh Dã vui đến mức suýt nhảy dựng lên: "Thật sao? Em đồng ý đi hả?!"

"Ừm." Lâm Hướng Du gật đầu, ý cười trong mắt càng đậm thêm.

Thịnh Dã kích động một hồi, chợt nhớ ra điều gì, ngồi xổm trước mặt Lâm Hướng Du: "Nếu em đã nói với bà nội, vậy chúng ta đi nhà em trước đi. Đợi bà hài lòng với anh rồi, chúng ta lại về nhà anh."

Lâm Hướng Du nhìn anh, có chút do dự: "Nhưng như vậy có khi anh phải chờ thêm rất lâu."

"Không sao. Chúng ta định ở bên nhau cả đời, không thiếu mấy ngày này."

Thịnh Dã ôm người vào lòng, hưng phấn tính toán đi nhà bà nội nên mua quà gì, làm thế nào để khiến bà nội hài lòng.

Nghe anh lải nhải sắp xếp, chút gợn sóng vì đã nói chuyện với ba mẹ trong lòng Lâm Hướng Du cũng hoàn toàn lắng xuống.

Chẳng mấy chốc, mặt trời đã lặn hẳn xuống, Thịnh Dã mới lưu luyến buông Lâm Hướng Du ra.

"Em ngồi thêm chút nữa đi, anh vào nấu cơm. Ăn trước đã."

Nhìn anh quay lưng đi thẳng, Lâm Hướng Du cười lắc đầu, đứng dậy vào theo.

Trước bếp là một người đàn ông cao lớn thắt tạp dề đang xào rau, bên cạnh là một người khác gương mặt ôn hòa đang cúi đầu bóc tỏi.

Bóc xong, cậu ngẩng lên hỏi: "Nhiêu đây đủ chưa?"

Thịnh Dã quay đầu: "Đủ rồi. Em lấy bát đũa đi, sắp ăn cơm rồi."

Mùi cá hầm cải chua thơm lừng lan khắp gian bếp.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai người ngồi sát nhau, vừa cười vừa ăn xong bữa tối.

----

Thời tiết tháng sáu thật sự thất thường.

Một trận mưa qua đi, mấy ngày kế tiếp liền không mưa, hoa trong sân cũng hơi héo.

Chiều nay, Lâm Hướng Du đứng trong sân, xách thùng nước nhỏ, thong thả tưới nước lên lá mấy chậu lan.

Thịnh Dã cầm gáo nước, hì hục tưới cả mảng bạc hà mọc sum suê ở góc tường.

Bạc hà vốn do Lâm Hướng Du trồng để đuổi muỗi.

Ở trấn Nhạc Cư, muỗi không nhiều, đốt cũng chỉ thành chấm đỏ nhỏ, một ngày là khỏi nhưng vẫn rất phiền. Giờ thì phần lớn chồi non đều bị Thịnh Dã hái đem xào rau, may mà Lâm Hướng Du trồng khá nhiều.

Hai người ai làm việc nấy. Thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, chỉ cười khẽ một cái, lại tiếp tục bận rộn.

Mọi thứ rất yên tĩnh hòa hợp, cho đến khi cánh cổng sân "kẽo kẹt" một tiếng, bất ngờ bị đẩy ra.

Lâm Tuấn Hoành cùng Tống Tranh phong trần mệt mỏi đứng ngoài cửa, trên mặt mang vẻ mệt vì đi đường xa nhưng nhiều hơn là sự nôn nóng không giấu được.

Lâm Tuấn Hoành liếc mắt đã thấy hai người trong sân, đặc biệt là cái gã cao lớn đang quanh quẩn bên con trai mình, một cơn giận vô cớ xông thẳng lên đầu. Những điều đã chuẩn bị sẵn trong đầu trên đường về, dưới sự khuyên nhủ của vợ lập tức bay sạch, chỉ còn lại bản năng chất vấn.

"Lâm Hướng Du, rốt cuộc chuyện trong điện thoại là thế nào?" Lâm Tuấn Hoành sải bước vào sân: "Chuyện lớn như vậy, con---"

Lâm Hướng Du dừng động tác trong tay, quay người, bình tĩnh nhìn ba mình như đã sớm đoán được cảnh này. Cậu định đợi ba nói xong sẽ nhắc lại rằng mình chỉ là thông báo, không phải xin phép.

Nhưng Lâm Tuấn Hoành còn chưa nói hết, Thịnh Dã bên cạnh đã như bị giẫm trúng đuôi, lập tức ném gáo nước xuống, sải một bước dài chắn trước mặt Lâm Hướng Du.

"Chú! Dì!" Giọng Thịnh Dã cao hơn thường ngày mấy phần, rõ ràng anh đang vô cùng căng thẳng: "Hai người đừng trách Lâm Hướng Du. Là chủ ý của cháu, là cháu thích em ấy trước. Hai người muốn mắng thì cứ mắng cháu, đừng mắng em ấy."

Anh nói rất nhanh, ôm hết trách nhiệm về phía mình, ánh mắt khẩn thiết nhìn ba mẹ Lâm Hướng Du.