Thời Kha đang định mở miệng hỏi, thì Tô Ngôn đã nhanh hơn một bước: "Mọi người chọn xong sẽ đi đâu chưa?"
Lữ Quả trả lời: "Tôi chắc chắn đi công viên, Tiểu Xẻng và Tiểu Muỗng còn chưa quyết, còn Anh Bát thì nói đi đâu cũng được."
Tần Tư Vu vẫn chưa nghĩ xong...
Thời Kha quyết định tạm thời giữ im lặng.
Bên cạnh, Tô Ngôn nghĩ một chút, rồi chọn đi cùng Lữ Quả mà mình chơi hợp: "Tôi với chị Tiểu Nồi đi công viên nhé, không biết ở đó có thuyền du ngoạn trên hồ không, lâu lắm rồi tôi chưa chơi rồi."
Lữ Quả cười híp mắt: "Được được, chúng ta qua đó xem thử, nếu có thì mình chơi hết tất cả các loại thuyền luôn~"
Tô Ngôn tính cách trẻ con, nghe vậy mắt sáng rực, gật đầu liên tục.
Bên kia, Tạ Tinh Dực thật sự không chọn nổi, bèn gọi Tô Ngôn chơi oẳn tù tì, anh thắng thì đi vườn cây ăn quả, Tô Ngôn thắng thì theo họ đi công viên.
Thời Kha xung phong hô khẩu lệnh cho họ: "Oẳn tù tì--"
Bình thường cô luôn hạ thấp giọng, trong tiếng nói có chút âm mũi gượng ép, tạo cảm giác trầm giả tạo. Lúc này giọng cô lại nhẹ nhàng, âm mũi biến thành hơi làm nũng, giống như đang bắt chước giọng trẻ con ngây thơ.
Tần Tư Vu liếc nhìn cô, trong lòng lặng lẽ phàn nàn -- thật làm màu.
Không phải người có tính cách dễ thương mà lại cố làm nũng, thì đúng là rất gượng gạo :)
Nói đến dễ thương, vẫn phải là A Bố thôi.
Tần Tư Vu bất giác thất thần, nhớ tới giọng nũng nịu dễ thương của A Bố khi làm nũng với mình, khóe miệng không kìm được khẽ nhếch lên.
Bất ngờ, Lôi Băng Hòa gọi cô bằng biệt danh: "Tiểu Muỗng, còn cô?"
Tần Tư Vu hoàn hồn, nhìn sang anh.
Lôi Băng Hòa hỏi: "Cô quyết định xong chưa?"
Tuy vừa rồi trong đầu toàn là A Bố, nhưng Tần Tư Vu vẫn để ý đến tình hình bên chỗ Tạ Tinh Dực.
Trò oẳn tù tì là Tạ Tinh Dực thắng, anh xác định đi vườn cây ăn quả, nhưng Thời Kha vẫn chưa nói sẽ đi đâu.
Tần Tư Vu lại nhìn về phía Thời Kha, trùng hợp là đối phương cũng đang nhìn cô.
Hai người giằng co vài giây, chẳng ai mở miệng.
Cuối cùng Thời Kha dời mắt, nhường quyền lựa chọn cho Tần Tư Vu, nói: "Tôi cũng đi vườn cây ăn quả."
Cô đã tính đến tình huống xấu nhất, nếu Tần Tư Vu không đi vườn cây ăn quả, thì tự mình đi hái loại trái mà cô và 41 thích nhất, cũng coi như có chủ đề để nói.
Hơn nữa còn có thể mang dâu tây về tặng cho Tần Tư Vu.
Nhìn cô ấy chăm chú làm dâu tây len nỉ, chắc hẳn rất thích ăn dâu rồi.
Tần Tư Vu cũng dời mắt, nhìn sang Tạ Tinh Dực: "Tôi đi vườn cây ăn quả."
Thời Kha ngẩn ra một chút, khẽ liếc nhìn cô, lại sợ đối phương hiểu lầm ý tứ trong ánh mắt này, liền nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.
【Chấn động! Lần này vậy mà là Tần Tư Vu chủ động!】
【A a a tôi thật muốn biết hôm qua sau khi livestream tắt đã xảy ra chuyện gì, có phải họ đã nói chuyện với nhau rồi không, sao hôm nay thay đổi lớn vậy.】
【Tôi choáng rồi, chẳng phải Tần Tư Vu hận không thể tránh Thời Kha tám trăm mét sao?】
【Có ai phát hiện mỗi lần họ đưa ra lựa chọn đều sẽ nhìn nhau không?】
【Phát hiện rồi! A a a a tôi ship rồi!】
【Thời đang đợi Tần chọn, Tần cũng đang đợi Thời chọn, cuối cùng hai người cùng nhau tiến tới.】
【Đúng đúng đúng! Như thể cả hai đều sợ đối phương không chọn đi cùng mình.】
【Tôi thấy không ổn... hôm qua tôi còn mong họ đánh nhau... hôm nay lại bắt đầu mong họ dính nhau...】
【Tò mò không biết tổ chương trình cho họ bao nhiêu tiền mới có hiệu quả diễn thế này.】
【Mấy người phát điên gì vậy?! Ai mà muốn dính với con cá thối đó chứ!】
【Ọe, bạch liên hoa đừng có bám lấy, cảm ơn.】
......
Phong cách bình luận bắt đầu chạy lệch hướng, fan vừa chấn động vừa cực kỳ chán ghét mấy bình luận của khán giả qua đường.
Trong lúc cãi nhau, fan Thời Kha và fan Tần Tư Vu lần đầu tiên trong đời cùng chiến tuyến, đồng lòng bài xích, bắt đầu nổi giận phản pháo những khán giả loạn kéo cp.
Tổ đạo diễn cũng có chút rối loạn, họ thề với trời chưa từng đưa bất kỳ kịch bản nào, bản thân họ cũng không rõ tại sao quan hệ hai người trong hai ngày lại từ như nước với lửa biến thành như hiện tại.
Nếu không biết rõ chuyện xưa nay trong giới của họ, bọn họ thật sự sẽ nghi ngờ hai người vốn quan hệ tốt, còn tin tin đồn bất hòa trên mạng chỉ là do fan tự gây chuyện.
Người rối hơn cả là Tạ Tinh Dực, giờ anh phải nghĩ xem trên đường đi vườn cây ăn quả nên làm sao duy trì bầu không khí giao tiếp tốt đẹp với hai vị chị gái này...
May mà Lôi Băng Hòa nhìn ra khó xử của anh, liền ra tay giúp: "Cho tôi theo với, công viên mệt quá, tôi già rồi không chơi nổi. Ừm... Tiểu Nồi, Tiểu Bồn, hai đứa tự chơi được chứ?"
Lữ Quả làm động tác tay "OK": "Cứ yên tâm, tôi đảm bảo đưa em trai Tiểu Bồn ăn chơi thỏa thích."
Mọi người cười rộ lên, coi như đã quyết định xong.
Tổ chương trình dựa theo lựa chọn của họ bắt đầu sắp xếp xe cộ, mọi người mỗi người về chuẩn bị, mười giờ sáng chính thức xuất phát.
Lữ Quả thay một bộ quần áo hợp đi chơi và chụp ảnh, rồi vào bếp lục ra cái giỏ gỗ, cùng Tô Ngôn làm cơm hộp picnic.
Tần Tư Vu trở về phòng, đứng trước tủ quần áo thật lâu, chọn ra một chiếc váy trắng chấm bi, phối cùng băng đô hoa nhí màu nhạt.
Mặc bộ này vào, cô chính là nhóc xinh tươi rạng rỡ nhất trong vườn cây. (Editor: đi vườn cây mà mặc váy trắng kh sợ dơ hã chị)
Tần Tư Vu mở thiết bị quay, chỉ vào bộ đồ trên người, mày mắt cong cong tương tác với fan: "Bộ này đi vườn cây có đẹp không?"
Trong phòng livestream của riêng cô, bình luận tràn ngập điên cuồng.
【Đẹp quá a a a a!】
【Phong cách nữ thần thanh khiết hôm nay đẹp chết mất ô ô!】
【Tiểu Vu có thể thấy bình luận không? Tôi muốn xem Vu tỷ cool ngầu!】
......
Dĩ nhiên Tần Tư Vu không thể thấy bình luận, cô làm thế một là thói quen cưng chiều fan, hai là muốn thử vận may, xem có khiến A Bố chú ý không.
Vì có lần hai người trò chuyện về phối đồ, A Bố từng nói rất mong hè đến nhanh, muốn mặc váy thanh khiết dễ thương ra ngoài chơi.
Thế nên Tần Tư Vu chọn chiếc váy này, hy vọng có thể thu hút được sự chú ý của A Bố.
Cô ấy có nhìn thấy không? Cô ấy có nhắn tin ngay cho mình trò chuyện về nội dung livestream không?
Tiếc là giờ khắp nơi đều là máy quay, hơn nữa cô lại đang trong trạng thái làm việc, không thể tùy tiện xem điện thoại...
Tần Tư Vu bĩu môi.
Thời gian cũng vừa vặn, cô đeo balo nhỏ ra khỏi phòng, đến phòng khách hội tụ với mọi người.
Trong phòng khách, Oa U bao quanh bên cạnh Thời Kha kêu meo meo, giơ móng nhỏ cào lên, làm nũng hết sức. Thời Kha sợ nó nhảy lên cào váy, nên lấy gậy trêu mèo ra, khiến Oa U chuyển hướng chú ý, đừng cứ nhìn chằm chằm cô nữa.
Cô mặc một chiếc váy đen hoa nhí cổ chữ V, nhưng màu hoa nhí không nhiều, tổng thể không lộ vẻ quê mùa. Thêm thắt lưng da bản to màu đen thắt eo, đi theo phong cách khí chất cao cấp như thường.
Ngược lại với một thân trắng tinh khôi nhỏ nhắn của Tần Tư Vu, hai người tạo thành sự đối lập rõ ràng đến mức viết hoa.
Lôi Băng Hòa đeo máy ảnh trên cổ, thấy trang phục của hai người, tay ngứa ngáy: "Phong cách hôm nay của hai cô đủ để đi chụp bìa tạp chí rồi."
Thời Kha không khẳng định cũng không phủ nhận, chỉ mỉm cười hỏi: "Anh Bát mang máy ảnh là muốn chụp hình cho bọn em sao?"
"Đúng thế, đi chơi với trai xinh gái đẹp, không chụp nhiều thì là tôi lỗ rồi."
Tổ chương trình chuẩn bị cho họ một chiếc xe của công ty, bốn người lần lượt lên xe, chỗ ngồi sắp xếp thật thú vị.
Hàng đầu tiên Thời Kha ngồi trái Lôi Băng Hòa ngồi phải, hàng thứ hai Tạ Tinh Dực ngồi trái Tần Tư Vu ngồi phải.
Tuy hai nữ khách mời không ngồi cùng hàng, nhưng ở giữa chỉ cách một lối đi nhỏ, Tần Tư Vu ngẩng mắt lên có thể thấy Thời Kha, Thời Kha quay đầu cũng có thể thấy Tần Tư Vu.
Nhân viên ngồi ở ghế phụ lái giới thiệu cho bọn họ về tình hình vườn cây, sau khi nói xong vườn rộng bao nhiêu, giống cây giống quý giá thế nào, anh ta bắt đầu tương tác với khách mời: "Vườn cây của chúng tôi có rất nhiều loại trái cây phong phú đó, mọi người thích loại nào? Chút nữa sẽ dẫn mọi người đi hái trái mình thích."
"Dâu tây và anh đào."
"Dâu tây, anh đào!"
Một lạnh một nóng cùng lúc vang lên, Thời Kha quay đầu, Tần Tư Vu ngẩng mắt.
"......" Tạ Tinh Dực và Lôi Băng Hòa rơi vào trầm mặc.
Hai người không nhịn được bắt đầu hoài nghi --
Chương trình này chẳng lẽ thật sự có kịch bản mà bọn họ không biết?