Nhân viên khô khan cười hai tiếng, nói: "Các bạn đều thích dâu tây và anh đào à? Vừa hay, có thể dẫn mọi người cùng qua đó."
Tạ Tinh Dực nhìn về phía Tần Tư Vu, người đã quay đầu ngắm cảnh ngoài cửa sổ, ngập ngừng một chút rồi trả lời: "Tôi thích ăn việt quất," anh vừa nói vừa chỉ vào mắt mình, "vì lúc nhỏ người nhà nói việt quất tốt cho mắt, tôi không muốn bị cận nên đã ăn rất nhiều việt quất, sau này cảm thấy nó thật sự rất ngon."
Tần Tư Vu lúc này mới quay đầu nhìn anh: "Thảo nào mắt anh sáng thế, đặc biệt có thần. Thôi được, bí quyết này tôi ăn cắp rồi, lát nữa phải ăn trước một giỏ việt quất."
Tạ Tinh Dực cười rộ lên, còn nháy mắt đẹp trai với ống kính: "Mọi người đều phải bảo vệ tốt đôi mắt đấy nhé."
Đợi bọn họ làm trò đủ rồi, Lôi Băng Hòa nói: "Tôi thích ăn cà chua nhỏ, à... trên thị trường chắc gọi là cà chua bi."
Thời Kha vốn không thích ăn cà chua bi, nhưng vẫn phụ họa: "Bây giờ rất nhiều cà chua to chẳng có mùi vị gì, ngược lại cà chua bi lại ngon."
Lôi Băng Hòa gật đầu: "Đúng thế, tôi trước đây cũng thích ăn quả to, cà chua trộn lạnh rắc thêm đường là ngon tuyệt, giờ thì không được nữa rồi..."
Mọi người trò chuyện xong một vòng, nhân viên phía trước tiếp tục giới thiệu về tình hình vườn cây.
Cách vườn cây còn một tiếng đi xe, ngồi không như vậy thật sự quá buồn chán, Tạ Tinh Dực nhịn không được gọi Tần Tư Vu chơi game: "Trên mạng có giả lập Tiểu Bá Vương*, đánh game đối kháng đó, chúng ta chơi vài ván nhé?"
*"Tiểu Bá Vương" (小霸王, Xiǎo Bàwáng) thực ra là tên một dòng máy chơi game giá rẻ ở Trung Quốc, nổi tiếng từ thập niên 80-90. Nó là máy chơi game dạng Famicom/NES nhái (máy điện tử băng màu xám hoặc vàng), gắn băng vào là chơi mấy trò điện tử băng ngày xưa (như Contra, Mario, Tank 90, Street Fighter, v.v.).
Không có việc gì làm, Tần Tư Vu liền gật đầu: "Được thôi, để tôi tải về."
Cô lấy điện thoại ra, nhân cơ hội xem có tin nhắn của A Bố không.
Tần Tư Vu phải thừa nhận, bản thân rất mong nhận được tin. Hơn nữa dựa vào sự hiểu biết của cô về A Bố, cô cảm thấy sau cuộc trò chuyện tối qua, A Bố nhất định sẽ tìm cô nói chuyện liên quan khi xem livestream.
Trước khi kéo bảng thông báo xuống, trong lòng Tần Tư Vu ít nhiều có chút áy náy và thấp thỏm, vì không thể trả lời A Bố ngay, sợ cô ấy bị bỏ mặc sẽ không vui.
Nhưng kéo xuống rồi, Tần Tư Vu cảm thấy mình đúng là một đại ngốc tuyệt thế, tự mình đa tình đến vô phương cứu chữa.
"......" Căn bản chẳng có tin nhắn nào từ A Bố cả!
Sắc mặt cô lập tức sụp xuống, để chắc ăn, vẫn thoát khỏi phần mềm xã hội trước, tắt thông báo, sau đó mới đi tải game.
Trò chơi này có thể kết nối hai người, cô và Tạ Tinh Dực loay hoay một lúc mới hiểu, thử đánh một ván.
Ván đầu tiên vẫn là Tần Tư Vu thắng, cô xoa ngón tay, oán thán: "Chơi game mà không có nút bấm, thật sự không đã tí nào..."
"Tôi cũng thấy thế," Tạ Tinh Dực thở dài, "Combo cũng không ra trơn tru."
Lôi Băng Hòa thì giống như một ông bố già dẫn con đi dã ngoại, để mặc bọn họ chơi, còn mình thì nhắm mắt dưỡng thần, chuẩn bị cho lát nữa hái quả. Thời Kha lấy điện thoại ra nghịch vài cái, liếc về sau mấy lần, bỗng nói với Tần Tư Vu: "Tôi cũng muốn học hỏi lão sư Tiểu Muỗng, có thể ngồi cạnh cô xem cách cô thao tác không?" (Editor: tính ra c Kha cố gắng dữ luôn á :v kh phải ai cũng chịu hạ mình vs đối thủ cỡ đó)
Lối đi trong xe của công ty, một bên là ghế đơn, một bên là ghế đôi, Tần Tư Vu ngồi ở bên ghế đôi, bên trái vẫn trống một chỗ.
Tần Tư Vu rất muốn từ chối sự tiếp xúc gần gũi như thế này, hòa bình chung sống với Thời Kha đã là cực hạn của cô rồi.
Nhưng vào lúc này mà từ chối thì cả hai đều khó coi.
Tần Tư Vu cố nhịn vài giây, giả vờ thản nhiên dịch người, nhường chỗ.
"Cảm ơn." Thời Kha lễ phép nói cảm ơn, chỉnh lại váy rồi ngồi xuống.
Một trắng một đen, hai đại mỹ nhân rốt cuộc cùng khung hình, bình luận trực tiếp bùng nổ vui sướng.
【Vòng này Thời Kha ra tay, Thời Kha được cộng một điểm.】
【Tôi cứ cảm giác Thời Kha đang theo đuổi Tần Tư Vu là sao đây aaa!】
【Tôi cùng cảm giác, Thời Kha như một đứa trẻ vụng về cứ lao vào theo đuổi, Tần Tư Vu tuy có chê nhưng vẫn liên tục cho cô ấy cơ hội.】
【Đúng vậy! Hôm qua Thời Kha vụng về mà chăm chỉ phá băng, công phu không phụ người có lòng, hôm nay Tần Tư Vu bắt đầu có phản hồi.】
【Hít oxy điên cuồng, cách nói này giải thích hoàn hảo chỗ tôi mãi không hiểu.】
【Người ngoài không rõ tình hình lắm. Họ trước kia cãi nhau dữ vậy, chẳng lẽ Thời Kha đang theo kiểu trẻ con muốn gây chú ý sao?】
【Không phải không có khả năng, rồi lần này Thời Kha được chỉ điểm, cuối cùng hiểu ra theo đuổi phải đổi cách chủ động...】
【Bút đưa cho bà xã, bà xã mau đi sản xuất content đi thôi!】
【Chuyện này thật à? Không thể là kịch bản được chứ? Hai cô ấy không đến mức diễn kiểu này...】
【Mấy người bị sao vậy! Ai lại muốn tranh tài nguyên chứ, họ rõ ràng đang cướp tài nguyên nhau cơ mà!】
......
Dù hai phe fan đã mắng mỏ mấy fan kéo CP vô cớ kia hàng giờ, nhưng vẫn không thể ngăn được nhiệt tình của fan CP.
Chỉ nửa ngày, đã có người trên mạng bắt đầu chuẩn bị xin mở siêu chủ đề, bàn tên CP.
Fan: "......"
Hai phe fan giờ mệt mỏi, người thì tê liệt, nhìn nhau càng thêm khó chịu.
Tất cả là tại Thời Kha/Tần Tư Vu vô cớ dính lấy bảo bối nhà mình!
Không ngăn được fan CP, hai bên lại mở ra vòng đánh nhau mới, fan Thời Kha mắng Tần Tư Vu là bạch liên hoa, fan Tần Tư Vu mắng Thời Kha đen như đi làm lễ tế.
Giữa một biển chửi rủa, fan CP lại 'ship' thêm một đòn mạnh.
【Đen trắng mix với nhau hợp quá ôm ôm ôm!】
Fan: "......"
Xin chào, thế giới này không thể khá hơn được nữa :)
Còn ở ngay khoảnh khắc này, Tần Tư Vu cũng cảm thấy có gì đó sai sai.
Cô vẫn tay điều khiển game, Thời Kha ngồi bên cạnh xem, lúc đầu vẫn giữ khoảng cách ổn, sau có lẽ vì màn hình cô che khá tốt, Thời Kha nhìn không rõ nên dần dần dựa sát hơn.
Cho tới bây giờ, cánh tay cô ấy cách mình chưa tới mười xentimét, có thể hơi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô ấy.
Khoảng cách giữa đầu hai người chưa tới mười lăm xentimét, có thể cảm thấy hơi thở rất nhẹ.
Tần Tư Vu cũng không rõ vì sao đầu óc mình lại hiện ra mấy con số ấy, có lẽ vì hai người đã vượt quá khoảng cách xã giao nên cô thấy hơi không thoải mái.
*Editor chú thích: Mọi người có thể tìm kiếm cụm 'proxemics - học thuyết về khoảng cách giao tiếp' để biết thêm nhé! Có 4 khoảng cách, trong đó không gian giữa những người thân mật: 0 - 18 inch (0 - 45 cm) và Khoảng cách giữa những người xã giao (ví dụ đồng nghiệp, đối tác, người quen sơ) thường được xếp vào không gian xã hội - tức khoảng 1,2 m đến 3 m.
Nhưng khi ở gần thì lại có phát hiện mới. Lần đầu tiên cô ngửi thấy mùi nước hoa của Thời Kha, hương thơm trong trẻo điểm chút ngọt, như tuyết rơi sau mùa hoa xuân - gió thổi qua cành, tuyết rơi rụng, lộ ra những đóa hoa thoảng hương ngọt.
...mùi khá dễ chịu.
Tần Tư Vu muốn hỏi Thời Kha dùng nước hoa gì, để về tặng A Bố một chai.
Cùng mùi nước hoa với Thời Kha nhỉ! Fan của cô ấy nhận được chắc vui lắm.
Tần Tư Vu sơ ý lơ đã một lát, màn hình nhanh chóng hiện chữ "K.O." - cô thua.
Tạ Tinh Dực không tin nổi: "Trận này tôi thế này mà thắng á?! Không thể nào, Tiểu Muỗng chị có nhường tôi không đấy?"
"......" Tần Tư Vu đương nhiên không thừa nhận mình chơi lơ đãng để nghĩ tới mùi nước hoa Thời Kha, cô bình thản đáp: "Không có, tôi vừa có sơ hở ở thao tác, anh phát hiện đúng lúc thôi, giỏi lắm."
Nhận được lời khen, Tạ Tinh Dực vui tới mức như muốn quấn đuôi.
Hôm qua còn ngại ngùng e dè, hôm nay anh hoàn toàn thoải mái, hào hứng kéo cô PK mấy game khác.
Tần Tư Vu thấy mình như đang trông nom một đứa trẻ ở nhà, đành tiếp tục chơi cùng, còn Thời Kha vẫn dựa sát bên xem.
Giữ gần quá lâu, cảm giác không thoải mái ban đầu rồi phai dần, Tần Tư Vu dần thư giãn cơ thể, vai thấp xuống rõ rệt.
Ngay lập tức, bình luận trên stream phát điên.
【Ban đầu Tần Tư Vu còn căng lắm, giờ đã quen với việc Thời Kha dựa sát... ôi tôi ship chết mất!】
【Thời Kha xem xong màn hình còn lén nhìn mặt Tần Tư Vu, ánh mắt lang thang đó khiến tôi không chịu nổi.】
【Dù họ chưa dính hẳn vào nhau, nhưng cái cảm giác chạm nhẹ thế này tuyệt vời quá.】
【Lúc này không cần dính còn hơn dính!!】
【Tuyệt quá haha.】
...... (Editor: cho hỏi thiệt là bên Trung có cặp Idol hay cặp diễn viên nào ghét nhau mà tương tác thân thiết trong show như v kh mn?)
Thời gian chơi game trôi nhanh, chẳng mấy chốc nhân viên phía trước nói: "Gần tới rồi, mọi người thu dọn chuẩn bị xuống xe."
Tần Tư Vu cất điện thoại, hai tay xoắn vài lần để xoa bóp, Thời Kha lùi về chỗ ngồi, giữ lại khoảng cách vài chục xentimét.
Hương thơm vốn đã quen nay biến mất, Tần Tư Vu chững lại một lúc, tiếp tục xoa tay, giả vờ như không có gì hỏi: "Cô dùng loại nước hoa nào vậy?"
Thời Kha nhìn cô, không trả lời ngay.
Ánh mắt ấy như trách cô hỏi điều không nên hỏi, Tần Tư Vu mím môi định bỏ qua, thì Thời Kha lên tiếng.
"Thêm bạn tôi đi, tôi nói cho." (Editor: chỉ khôn dị)