Vì mọi người đều nghiêm túc, nên quy tắc cần rõ ràng hơn.
Sau khi thảo luận, ngoài việc mọi người nói hôm qua là đếm cá bỏ vào xô, họ còn đặt thêm các quy tắc khác.
1. Mỗi người tự tìm địa điểm bắt cá tốt nhất cho mình, ai đến trước được trước, tình bạn là trên hết, không tranh giành;
2. Cá bắt được dù lớn hay nhỏ đều tính một con;
3. Không giới hạn công cụ, không được nhờ trợ giúp từ bên ngoài;
4. Một tiếng quyết thắng bại, khách mời hạng nhất sẽ nhận quà từ ba khách mời xếp cuối, thứ nhì và thứ ba có thể chỉ định thứ tư và thứ năm giúp mình hoàn thành một nhiệm vụ không mang tính trừng phạt, người xếp thứ sáu cần hoàn thành nhiệm vụ trừng phạt do thứ tư và thứ năm đặt ra;
5. Nếu số lượng bằng nhau sẽ thi đấu thêm giờ, xem ai bắt được con cá tiếp theo trước.
Quy tắc vừa ra, mọi người đều căng thẳng hơn, tham gia thi đấu cũng nghiêm túc hơn.
Ăn sáng xong, sáu vị khách bắt đầu đi tìm dụng cụ có thể dùng ở khu vực xung quanh.
Tô Ngôn nói anh xem trên TV có thấy cái giáo bắt cá, Lữ Quả liền nói: "Không được, cá sẽ bị xiên chết, chúng ta cũng không ăn, chỉ thi đấu thôi."
"À đúng..." Anh hơi ngượng, gãi đầu, tiến đến gần Lữ Quả nói: "Thật ra tôi nghĩ chỉ cần không về cuối là được, Tiểu Nồi tỷ, chúng ta lập đội đi, hai người sức mạnh chắc chắn hơn một người, lúc đó chúng ta xem tình hình chia cá, không để ai về cuối."
Lữ Quả ngạc nhiên mở to mắt, không ngờ em trai còn có mưu kế này.
Việc này mang lại hiệu ứng chương trình tốt như vậy, sao có thể không đồng ý!
Cô liền gật đầu, kiên quyết nói: "Chị chắc chắn sẽ không để em về cuối đâu."
【Wow, Lữ Quả thật chu đáo với em trai Tô Ngôn nhỉ.】
【Thật chứ... Lần nhảy bungee trước Lữ Quả còn là người ném Tô Ngôn xuống trước mà [mặt chó]】
【Nhưng Tô Ngôn vẫn rất tin Lữ Quả cơ mà!】
【Mình muốn tố cáo họ gian lận!】
【Cũng không hẳn gian lận... Quy tắc đâu nói không được team.】
......
Các bình luận trên màn hình thảo luận sôi nổi, những khách mời khác ở hiện trường vẫn chưa để ý họ đang lén lút hợp tác với nhau.
Ở một phía khác, Tần Tư Vu thu gom các chai nước uống còn sót lại tối qua và sáng nay, ôm chai và kéo đến lều để làm dụng cụ bắt cá.
Thời Kha lùng sục một vòng mà không tìm được dụng cụ gì, nồi và chảo đều bị người khác giành mất, đến lượt cô chỉ còn lại bát đũa dùng một lần.
Chẳng lẽ lại dùng bát giấy để bắt cá sao...
Cô quay một vòng, ánh mắt dừng lại ở Tần Tư Vu.
Ừm... có lẽ chỉ còn cách "bám chân đại ca" thôi.
Thời Kha không hề thấy xấu hổ, chạy ra ngoài lều Tần Tư Vu giả vờ "gõ cửa": "Có ở đó không?"
"......" Tần Tư Vu một lúc không nói gì, Thời Kha thật đúng là luôn giả vờ làm quá.
Cô khẽ khàng hắng giọng trả lời: "Không có."
"Ồ," Thời Kha đáp, "thế tôi vào được chứ?"
Tần Tư Vu: "......"
Thời Kha có chút vấn đề rồi!
Cô vô cùng bất lực, kéo khóa lều, mới kéo mở một khe nhỏ thì không ngờ Thời Kha đã đưa đầu ra cửa, bất ngờ nhìn thấy mắt đối phương, làm Tần Tư Vu giật mình.
Thời Kha rút đầu lại, xin lỗi một cách hời hợt: "Xin lỗi, tôi đang tìm dây kéo ngoài lều của cậu, không ngờ cậu mở cửa đột ngột."
Tần Tư Vu sượng, Thời Kha muốn "chọc cô" thì cô sớm nên biết rồi.
Cô giữ nét mặt bình thản, mở rộng lều hơn một chút, hỏi: "Cậu tìm tôi làm gì?"
Thời Kha nói thẳng: "Tôi muốn lập liên minh với cậu, chúng ta cùng bắt cá, nếu tôi không về cuối, tôi sẽ đưa tất cả cá thừa cho cậu."
Tần Tư Vu hỏi: "Cậu chuẩn bị dụng cụ chưa?"
"Chưa có."
Tần Tư Vu: "......" Vậy cậu lấy gì làm vốn để hợp tác với tôi chứ!
Cô từ chối khéo: "Không cần đâu, tôi cũng không gặp vấn đề gì."
Thời Kha nhìn qua khe lều thấy dụng cụ cô đang làm, hỏi: "Cậu định dùng mồi à?"
Tần Tư Vu liếc chai trong tay: "Bình thường là phải dùng, nhưng giờ không tìm được mồi cá phù hợp, tôi định dùng chút bánh mì thừa của bữa sáng."
Thời Kha cười tươi: "Sáng nay tôi đi tìm chỗ thiền, thấy một chỗ có nhiều tép nhỏ."
Cô bắt đầu đưa ra "món cược" để trao đổi, Tần Tư Vu nhướn mày nhìn, không ngờ người này còn chuẩn bị sẵn kế hoạch.
Xem xét hiệu ứng chương trình, cô giả vờ suy nghĩ một chút rồi đồng ý: "Được rồi, vậy mồi cá để cậu làm."
"Chúng ta liên minh nhé?" Thời Kha xác nhận lần nữa.
Tần Tư Vu mỉm cười: "Ừ, liên minh."
Thời Kha đưa tay vào lều, cùng cô vỗ tay thề đồng minh.
【Cười chết mất, haha, họ bắt cá mà cũng tạo ra tương tác dễ thương vậy sao.】
【Tôi vừa nãy còn định tố cáo gian lận, giờ không tố nữa, hehe, liên minh này hợp quá!】
【Các fan cp của các bạn thật tiêu chuẩn kép quá!】
【Sao vậy, có vấn đề gì không, bản chất con người là tiêu chuẩn kép mà [đầu chó]】
【Kỳ lạ, Thời Kha dường như rất tin tưởng Tần Tư Vu, có vẻ nghĩ cô ấy chắc chắn sẽ bắt được nhiều cá.】
【Trình độ chơi game trước đây của Tần Tư Vu khiến Thời Kha mù quáng, quên mất hồi nhỏ cô ấy chưa từng bắt cá...】
【Tôi không quan tâm, các cặp đôi phải tin tưởng lẫn nhau vô điều kiện!】
【Ah, cái vuốt tay chui vào lều này, Thời Kha dễ thương quá.】
【Thành tựu hôm nay: chạm tay vào nhau hoàn tất!】
......
Hai người chính thức trở thành đồng minh, Tần Tư Vu nói với Thời Kha rằng cô đang làm một cái lồng cá đơn giản, khi cho mồi vào, cá sẽ tự chui vào, nhưng cá vào thì khó ra, chỉ có thể giữ lại bên trong.
Thời Kha gật đầu, dùng tay đo miệng chai, rồi đứng dậy chuẩn bị mồi.
Những mẩu bánh mì thừa buổi sáng và trái cây hơi chua được vo thành những viên nhỏ, Thời Kha cầm xô bắt cá ra sông bắt mười mấy con tép nhỏ, bỏ cùng mồi vào lồng cá do Tần Tư Vu làm.
Đến giờ đã định, sáu nam thanh nữ tú xinh đẹp đi đôi bốt cao đen bóng, cầm dụng cụ chuẩn bị, bắt đầu cuộc thi bắt cá.
Khi chuẩn bị dụng cụ, mọi người đã chọn gần như nơi muốn đến: có người chọn sông có dòng chảy bắt cá lớn, có người chọn suối nhỏ bắt cá nhỏ. Tần Tư Vu và Thời Kha chọn chỗ nước hơi sâu, dòng chảy không xiết.
Họ lấy những lá dài gần đó bện thành dây nhỏ, buộc vào lồng cá, rồi thả lồng xuống để nó từ từ chìm xuống.
Đây là lần đầu Thời Kha thấy cách bắt cá như vậy, cô do dự hỏi: "Thế là xong rồi sao?"
"À...." Tần Tư Vu suýt phát biểu tự tin, ho một tiếng rồi nói, "Chắc là vậy, tôi xem hướng dẫn là làm như thế."
Cô đánh dấu vị trí, dẫn Thời Kha đi chỗ khác: "Đi, chúng ta tìm chỗ nước nông dùng tay bắt thêm chút."
Thời Kha lo lắng quay lại nhìn chỗ đã thả lồng cá, Tần Tư Vu kéo xô nước trên tay cô đi tiếp: "Yên tâm đi, chúng ta bắt bốn mươi phút rồi quay lại xem."
【Tay họ cùng nắm vào một tay cầm xô nước, tính ra là nắm tay rồi đúng không?】(Editor: v luôn á hã =]])
【Chị ơi, bạn cũng không kén lắm, vừa nãy tôi còn coi cái vỗ tay đó là nắm tay cơ mà.】
【Tần Tư Vu ngại quá, sao phải nói tay cầm xô, cứ nắm tay đi thôi!】
【Nhưng thấy Tần Tư Vu rất thông minh, sắp xếp mọi việc có trật tự.】
【Đúng rồi, về khoản thi đấu, Tần Tư Vu chưa từng thua.】
【Ừm... à... tấm thảm nhảy...】
【Tạm biệt, tôi đã offline, đừng làm phiền.】
......
Khi mọi người đang trò chuyện, Thời Kha và Tần Tư Vu đã ra tới bờ sông. Nước ở đây nông, Tần Tư Vu bước thử xuống, chắc chắn không có bùn lầy, rồi cùng Thời Kha xuống bắt cá.
Những chỗ có cỏ hoặc có đá, bên dưới và xung quanh thường có nhiều cá nhỏ hơn.
Tần Tư Vu giải thích một lần, Thời Kha thật lòng hỏi: "Cậu thật sự chưa từng bắt cá à?"
"......" Tần Tư Vu mặt không đổi sắc, tim không đập mà nói dối: "Chưa, toàn là xem trên mạng thôi."
Dù sao thì sau này cô cũng không tham gia các show về nông thôn, chẳng ai biết kỹ năng bắt cá của cô là cấp mười.
Tương lai cô chỉ dẫn A Bố đi bắt cá thôi, hehe.
Cô chuyên tâm bắt cá, Thời Kha nhìn cô với ánh mắt phức tạp, khó mà tưởng tượng có người bẩm sinh sở hữu năng khiếu bắt cá.
Khả năng thực hành của Tần Tư Vu thật sự rất mạnh, khả năng học hỏi cũng rất tốt.
Cô nhìn Tần Tư Vu một chút thay đổi: "Bây giờ tôi thấy cậu giỏi thật đấy."
Tần Tư Vu cười: "Vậy mắt cậu cũng tinh ha..." Nói xong, cô chắp hai tay lại, bắt được một con cá nhỏ đang quẫy trong lòng bàn tay: "Ê, tôi bắt được rồi!"
Cô vui vẻ bỏ cá vào xô nước, Thời Kha không ngờ bắt cá lại dễ như vậy, mắt chợt sáng lên: "Tôi cũng thử xem."
Nhưng nhìn là một chuyện, tự làm lại là chuyện khác. Mỗi lần bàn tay chắp lại, cá nhỏ lại chui qua kẽ tay bơi mất.
"......" Tần Tư Vu cảm thấy người này một lúc nữa cũng không học được, quyết định tự mình cố gắng, cố gắng dành vài con cho cô ấy.
Đứng trong nước cũng tốn sức, Thời Kha đứng mỏi, dựa vào tảng đá lớn nghỉ, khi đứng dậy tay dính chút bùn.
Cô vừa định đi rửa, bỗng nghe Tần Tư Vu hắt hơi hơi nữ tính: "Ah, chiu~"
Thời Kha không nhịn được cười, Tần Tư Vu không dám phát ra tiếng to, chỉ nhỏ giọng bực bội: "Cười gì, tôi sợ làm cá sợ. Ê, có một sợi tóc dính trên mũi, giúp tôi lấy đi được không, tay tôi toàn nước, trang điểm dễ trôi."
"Tôi..." Thời Kha định nói tay mình có bùn, nhưng Tần Tư Vu sốt ruột thúc: "Nhanh lên, ngứa quá."
Thời Kha đành khẽ khom tay, cố dùng chỗ sạch để lấy tóc. Kết quả, khi Tần Tư Vu chăm chú nhìn cá nhỏ, nhanh tay bắt được một con, bùn trên đầu ngón tay Thời Kha lem lên một nửa mặt cô.
Thời Kha: "......"
Thật ra không cố ý.
Tần Tư Vu không biết mặt mình đã lem bùn, vẫn cẩn thận ôm cá nhỏ đổ vào xô.
Cô vừa đổ cá vào xô vừa bực bội nghĩ--
Thật quá đáng, rõ ràng là cuộc thi cá một người, cô ấy lại làm như đang nuôi cả gia đình.
Tay Thời Kha trắng, dài, đẹp quá.
Có ích gì đâu?
Còn cá cũng không bắt được!
___
Tác giả có lời muốn nói:
Thời Kha: Bắt cá không giỏi, bắt Tư Vu thì được.
Tần Tư Vu: Đừng đánh trò chữ nha!