Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa

Chương 36



Ánh nắng buổi sáng dần dần trở nên rõ rệt, Tần Tư Vu bận rộn hơn nửa tiếng, vừa mệt vừa nóng, đang muốn kiếm cớ mắng Thời Kha không chịu làm việc, thì thấy cô không biết từ đâu kiếm được một chiếc lá to, đợi cô lên bờ liền lập tức phe phẩy quạt mát cho cô.

Có chút nịnh bợ......

Tần Tư Vu miễn cưỡng chấp nhận.

Thôi được, nể mặt Thời Kha biết điều thế này, không so đo với cô nữa.

Cá nhỏ cũng đã bắt gần đủ, Tần Tư Vu và Thời Kha cùng xách thùng trở lại chỗ đặt lờ cá lúc trước.

Thời Kha nhìn thấy vết bẩn trên mặt cô, muốn nhắc nhở, nhưng đất đã dính chặt, trông không dễ lau, dễ làm trôi lớp nền trang điểm.

Cô do dự mãi giữa việc có nên nhắc hay không, cuối cùng vỗ vai Tần Tư Vu nói: "Ờ... mặt cậu bị tôi làm dính đất rồi...... xin lỗi nhé."

"Hả?" Tần Tư Vu tìm một vũng nước nhỏ soi như gương, phát hiện trên mặt một mảng xám, bẩn thỉu vô cùng.

Cô bỗng nhiên nhớ tới hình ảnh chú chó đất lăn lộn trong vũng bùn.

Thời Kha chột dạ, giấu tay ra sau: "Tôi không cố ý."

Tần Tư Vu liếc nhìn cô, vừa nãy đúng là mình nhờ Thời Kha giúp vén tóc, thật sự không thể trách cô.

Cô không trả lời ngay, Thời Kha càng thêm thấp thỏm, Tần Tư Vu vốn khá chú trọng hình ảnh khi lên sóng, bây giờ lại bị mình làm cho mặt mũi lem luốc......

Đúng lúc cô tưởng Tần Tư Vu sắp mở miệng mỉa mai thì đối phương lại nói: "Không sao, tôi đi rửa sạch là được."

May mà buổi sáng chỉ thoa một lớp nền đơn giản rồi chống nắng.

Tần Tư Vu vừa nghĩ, vừa tìm một chỗ nước trong mà ít cá, cúi xuống rửa mặt, rồi lấy áo khoác thấm nước trên mặt, hỏi: "Rửa sạch chưa?"

"Rửa sạch rồi." Thời Kha nhìn làn da trắng mịn mộc mạc của cô, trong lòng áy náy, cúi đầu cũng rửa mặt theo.

Tần Tư Vu: "......"

Thời Kha làm cái gì vậy? Mặt cô ta rõ ràng không dính đất, rửa cái gì chứ?

Nước rửa trôi đi một phần lớp trang điểm, vì có bôi chống nắng chống thấm nên trên mặt vẫn còn chút cảm giác trang điểm. Nước đọng theo gò má Thời Kha chảy xuống, cô học theo Tần Tư Vu lấy áo khoác chống nắng lau nước, nói: "Làm hại cậu phải để mặt mộc, tôi cũng cùng cậu luôn."

"......" Tần Tư Vu không ngờ cô lại nghĩ như vậy, bật cười nhìn cô, "Tôi có nói gì đâu."

Thời Kha đáp: "Tôi thấy như vậy không công bằng với cậu."

Tần Tư Vu: "......"

Người ta tự phạt ba chén rượu, còn cô này lại tự phạt một khuôn mặt?

Tần Tư Vu nhận ra, đôi khi cô ấy đã nghiêm túc thì thật sự rất cố chấp.

Người như vậy, nếu mà yêu vào, nói không chừng còn có thể làm ra chuyện bất chấp tất cả để quay lại với bạn trai cũ.

Cả hai mái tóc ướt sũng dính trên trán, chạm mắt nhau, không nhịn được cùng cười.

Điên thật...... Hai nữ minh tinh giữa ban ngày ban mặt ra bờ sông rửa mặt!

Máy quay theo sát có góc hạn chế, không thể ghi lại từng chi tiết của họ, nhưng khán giả cơ bản nhìn qua ống kính và nghe âm thanh cũng đủ đoán được họ đang làm gì.

【Kha Kha thật ngọt ngào dễ thương, có một cô bạn như vậy thì quá hạnh phúc rồi.】

【Thấy mặt Tư Vu bị làm bẩn, tôi còn tưởng Kha Kha sẽ tìm cách lau giúp, ai ngờ......】

【Ba phút trước đánh chết tôi cũng không ngờ, hai mỹ nhân này lại ra bờ sông livestream tẩy trang rửa mặt.】

【Cười chết mất, cả hai não bổ đều quá thú vị.】

【Tôi còn đang đắm chìm trong cảnh Kha Kha phe phẩy quạt cho Tư Vu, ngọt chết đi được T-T】

【Trước đây Kha Kha cho tôi cảm giác cao lãnh, giống như rất coi thường người khác, bây giờ lại vừa ngoan vừa ngốc, dễ thương quá.】

【Mỹ nhân gần gũi thế này, ai mà không yêu chứ!】

......

Rửa mặt xong, bọn họ lại quay về chỗ đặt lờ cá. Tìm được dấu hiệu đã đánh trước đó, Tần Tư Vu dạy Thời Kha nhẹ nhàng kéo dây lên, đừng quá nhanh, từ từ lôi về phía bờ.

*Editor: tui đã bỏ chữ 'cái' trong cụm 'chỗ đặt ... lờ' =]]

Chiếc lờ đầu tiên được kéo lên, bên trong mắc hai con cá ngốc nghếch, đang quay vòng vòng trong chai.

Thời Kha nhướng mày, mắt chớp nhanh mấy cái.

Thì ra, thật sự có thể dùng chai nhựa để bắt cá.

Tần Tư Vu đắc ý ngẩng cằm: "Thế nào?"

"Lợi hại." Thời Kha chân thành tán thưởng, vừa nói vừa kéo lên một cái chai, "Chai này chỉ có một con."

Cá ở khúc sông này đều to hơn mấy lần so với chỗ nước cạn, lúc Thời Kha cầm cá bỏ vào thùng, con cá vùng vẫy quẫy đuôi, suýt nữa thoát khỏi tay cô.

Thời Kha khẽ dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên đầu cá, an ủi: "Đừng sợ, lát nữa sẽ thả các cậu về."

Tần Tư Vu mỉm cười.

Dáng vẻ Thời Kha nói chuyện với cá trông cũng khá đáng yêu.

Tất cả lờ cá đều được kéo lên, có ba cái chai rỗng, còn lại mỗi chai có từ một đến ba con.

Tần Tư Vu cảm khái: "Trong sông này cá nhiều hơn tôi tưởng, nếu có thêm thời gian chắc chắn sẽ bắt được nhiều hơn nữa."

Thời Kha khẽ thở dài: "Không biết bọn họ bắt được bao nhiêu rồi."

Còn năm phút nữa là hết thời gian thi đấu, Tần Tư Vu ước chừng số cá mình bắt được, cảm thấy đủ để giữ cho Thời Kha không bị đứng thứ sáu, bèn nói: "Chúng ta về thôi, đi dò thám tình hình đối thủ."

Toàn bộ cá đều để trong thùng của Tần Tư Vu, còn thùng của Thời Kha thì chỉ đựng nước sông cho có vẻ. Hai người đậy nắp thùng lại, xách thùng đi về, Thời Kha nói: "Tôi đếm rồi, lúc nãy ở con suối nhỏ cậu bắt được mười con, ở lờ cá tổng cộng tám con, chúng ta có mười tám con cá." Cô ngừng một chút, bổ sung, "Đều là cậu bắt, lợi hại thật."

Tần Tư Vu được khen có chút lâng lâng, khẽ ho hai tiếng tỏ vẻ khiêm tốn: "Cũng thường thôi, chủ yếu là do trong sông cá nhiều."

Khi trở lại chỗ đóng trại, từ xa Tần Tư Vu đã thấy Lôi Băng Hòa trở về, đang ngồi dưới mái che tránh nắng.

Cô bước nhanh vài bước, đưa thùng cho Thời Kha, ra hiệu bằng ánh mắt, sau đó tự mình chạy đến chỗ Lôi Băng Hòa: "Anh Bát về rồi à? Anh bắt được bao nhiêu cá vậy?"

Lôi Băng Hòa nheo mắt, thoải mái đung đưa ghế xếp, bộ dạng thảnh thơi: "Cũng tạm, chắc chắn không phải là người cuối cùng."

Không moi được thông tin, Tần Tư Vu cũng không nản, lại thử thăm dò: "Tôi cảm giác anh chắc là người có kinh nghiệm nhất trong chúng ta."

Lôi Băng Hòa tiếp tục vòng vo với cô: "Ừm...... có thể lắm, nhìn các cô thì thấy chẳng mấy ai từng chơi ở bờ sông, trong một tiếng mà nắm được kỹ xảo thì không dễ. Nhưng chỗ này cá cũng khá nhiều, có khi may mắn cũng bắt được không ít."

"......"

Tần Tư Vu thở dài, quả thật gặp phải cáo già rồi, toàn lời vòng vo, chẳng có câu nào hữu ích.

Cô tay trắng quay về, Thời Kha dùng ánh mắt hỏi tình hình, Tần Tư Vu lắc đầu, tỏ ý chẳng hỏi được gì.

Hai người quay lại lều bôi thêm chống nắng, lúc ra ngoài thì Tạ Tinh Dực cũng vừa về. Tần Tư Vu chạy tới chào hỏi: "Cái Tiểu Xẻng, thu hoạch thế nào?"

"Khó bắt quá," Tạ Tinh Dực ôm trán, mặt đầy tuyệt vọng, "Tôi chỉ bắt được sáu con cá nhỏ."

Quả nhiên vẫn là trẻ tuổi dễ gạt......

Tần Tư Vu nắm được tin, an ủi cậu: "Không sao, vậy cũng khá rồi."

Dù sao vẫn có người một con cũng không bắt được mà.

Tạ Tinh Dực ngoan ngoãn cười cười, rồi hỏi lại cô: "Chị Tiểu Muỗng, chị bắt được bao nhiêu?"

"Tôi à......" Tần Tư Vu cười híp mắt, cũng hóa thành cáo già, "Không nhiều lắm, hơn em một chút thôi."

Tạ Tinh Dực hơi lo lắng: "Em sẽ không phải là người đứng chót đấy chứ......"

"Chắc là không đâu." Trên trán Tần Tư Vu như mọc ra hai cái sừng tiểu ác ma, cá hiện giờ đều ở trong tay cô, nếu cô qua cầu rút ván, không chia cá cho Thời Kha, thì Thời Kha sẽ là người chót bảng.

Nói thật là thật sự rất muốn xem cô ấy chịu phạt nhiệm vụ cơ~

Hết giờ, Lữ Quả và Tô Ngôn cùng trở về, mọi người đồng loạt phát ra tiếng "ồ~", Lôi Băng Hòa tặc lưỡi: "Họ lén lút lập đội sau lưng chúng ta hả?"

Tần Tư Vu giả vờ bình tĩnh, gật đầu: "Hình như vậy."

Tạ Tinh Dực trợn mắt: "Còn có cách chơi thế này sao?"

Thời Kha giữ im lặng, lúc này cô ít nói thì hơn.

Đợi hai người họ đi gần lại, mọi người mới thấy tóc họ đều ướt sũng, trên người Tô Ngôn cũng có một mảng ướt, may mà bây giờ nắng gắt, chắc thêm chút nữa là khô.

Lôi Băng Hòa trêu: "Hai người đi gội đầu à?"

Tô Ngôn đứng bên cạnh cười ngốc nghếch, Lữ Quả bất đắc dĩ hất mấy lọn tóc ướt, nói: "Cái Tiểu Bồn này học hư rồi, dám đánh úp hắt nước vào tôi, tôi có thể mặc cho cậu ta bắt nạt sao? Thế là chúng tôi 'đánh' nhau."

Lữ Quả lấy một cái chậu không nhỏ làm khiên, trên người cũng không ướt nhiều, nhưng mặt và tóc thì ướt khá nặng.

May mà sáng nay lười không trang điểm, nếu không thì lớp trang điểm đã lem hết.

Tần Tư Vu nhớ tới lúc nãy cô và Thời Kha cũng cùng nhau rửa mặt, theo bản năng nhìn sang, đối phương cũng đang nhìn lại, hai người đều hiểu ý trong lòng.

Tô Ngôn cười ngây ngô: "Lỗi của tôi, chỉ là lâu lắm rồi không chơi nước, tay ngứa một chút......"

Lữ Quả giả vờ giận dữ lườm cậu một cái: "Tất cả đều tại cậu, chúng ta chỉ bắt được ba con cá."

Tô Ngôn làm động tác đầu hàng, cười hề hề, không dám cãi.

Mọi người đều bị họ chọc cười, Tần Tư Vu nghiêng đầu khẽ nói bên tai Thời Kha: "Hai người họ cộng lại chỉ có ba con, cái Tiểu Xẻng sáu con, Bát ca chắc chắn hơn mười con, nghĩ sao cậu cũng không phải đứng chót đâu."

Thời Kha gật đầu, trong mắt mang theo ý cười.

Giọng cô tuy nhỏ, nhưng đeo micro thu âm, nên âm thanh vẫn truyền rõ ràng đến tai khán giả.

【Tư Vu: Yeah! Có vốn tài trợ bạn gái rồi.】

【Tư Vu bảo vệ Thời Kha không bị phạt, ngọt quá đi Aaaa!】

【Xem ra người đứng cuối chắc chắn sẽ xuất hiện giữa Lữ Quả và Tô Ngôn.】

【Hai đứa này đúng là trẻ con, người ta thì bắt cá, bọn họ lại đánh trận nước.】

【Xin lỗi cho tôi nói thẳng, bắt cá thì cũng chẳng chín chắn hơn là bao đâu nha [chó cười].】

【Ahahaha, tôi rất mong chờ xem hai nhóm này liên minh thì chia cá kiểu gì.】

【Tô Ngôn Lữ Quả đánh nhau! Tư Vu Kha Kha dính nhau!】

......

Không lâu trước đây, mọi người còn mong đợi Tần Tư Vu và Thời Kha cãi nhau, không ngờ mới qua ba ngày, giờ đã mong đợi một đôi khác đánh lộn rồi.

Mà hai người trước kia nhìn như đối đầu gay gắt, giờ lại ngọt đến mức mật chảy ra.

Chậc chậc chậc, bất kể là thầy bói tính toán giỏi cỡ nào cũng chẳng đoán ra được lúc nào cặp đôi nhỏ lại phô bày ân ái ngọt ngào đến thế.

Mọi người đã đủ mặt, bắt đầu thống kê số cá bắt được.

Tạ Tinh Dực báo số đầu tiên: "Tôi sáu con."

Lữ Quả lén lút rút từ thùng của Tô Ngôn ra một con cá: "Tôi hai con."

Tô Ngôn tròn xoe đôi mắt nhỏ đầy khó tin: "Chị Tiểu Nồi, trước đây chị không như vậy, lúc chị với tôi lập đội rõ ràng chị nói sẽ không để tôi làm người cuối mà."

Lữ Quả hùng hồn: "Tôi để lại cho cậu một con rồi, vậy là nhân từ lắm rồi."

Tô Ngôn: "......"

Tâm tư của chị gái này thật khó đoán.

Cậu nhìn trống rỗng vào ống kính, thờ ơ nói: "Tôi...... một con."

【Cười chết, lúc trước ai bảo Tô Ngôn rất tin tưởng Lữ Quả ấy nhỉ?】

【Tham gia show lần này, Tô Ngôn hiểu ra một đạo lý--đừng tin ai cả.】

【Hahaha nhóm này phản nước rồi, rất mong chờ nhóm kia.】

【Căng thẳng ghê, Tư Vu chắc sẽ không phản Thời Kha đâu nhỉ?】

【Tôi thấy cũng chưa chắc, cá đều ở chỗ Tư Vu mà.】

【Tôi xấu quá, tôi muốn xem Tư Vu phản bội Kha Kha hahaha~】

......

Tần Tư Vu cảm thấy Tô Ngôn thật thảm, nhịn cười nói với Thời Kha: "Xem ra tôi tùy tiện chia cho cậu hai con là cậu chắc suất rồi."

Mọi người nghe vậy lập tức phản ứng lại, Lữ Quả kinh ngạc: "Hai người cũng lập đội rồi à?"

Tần Tư Vu chỉ cười không đáp, Thời Kha thừa nhận: "Đúng vậy, là tôi ôm đùi."

Lữ Quả khẽ hít một hơi, không ngờ Thời Kha vốn trông kiêu ngạo lại có thể làm ra chuyện "ôm đùi" thế này......

Wuhu, thêm điểm đáng yêu trái ngược, cp này lại càng ngọt hơn rồi!

Thế nên tình hình bây giờ là Tần Tư Vu vẫn chưa chia cá cho Thời Kha, số lượng hai người vẫn chưa rõ, kế tiếp đến lượt Lôi Băng Hòa báo số.

Anh mở nắp thùng cho mọi người xem: "Tôi mười bảy con."

"Wow......"

"Trời ạ! Nhiều vậy sao?"

"Anh Bát ơi, anh giỏi quá rồi!"

Ba tiếng kinh ngạc vang lên cùng lúc, Thời Kha lại không hề cùng họ ngạc nhiên, dù sao Tần Tư Vu đã bắt được mười tám con, rõ ràng còn hơn một bậc.

Không ngờ Tần Tư Vu thật sự có thiên phú như thế, vậy mà vượt qua cả Lôi Băng Hòa vốn trông đã rất lợi hại.

Khoan...... không đúng!

Thời Kha hơi mở to mắt, bỗng nhiên nhận ra một vấn đề -- nếu Tần Tư Vu muốn giành hạng nhất, vậy thì cô ấy phải có mười tám con cá mới vượt qua được Lôi Băng Hòa.

Như thế thì Tần Tư Vu sẽ không thể chia cá cho cô, mà cô còn ít hơn cả một con của Tô Ngôn, chắc chắn trở thành cuối bảng.

Thời Kha sớm đã nhìn ra Tần Tư Vu là người có h*m m**n thắng thua rất mạnh.

Vậy thì......

Cô ấy còn có thể chia cá cho mình sao?

Mọi người bắt đầu giục Tần Tư Vu báo số, Thời Kha ngẩn người, nghiêng đầu nhìn qua, phát hiện lông mày cô hơi nhíu lại, trông có chút khó xử.

Thời Kha thở dài một tiếng, cảm thấy mình phải chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất.

Ai lại muốn đứng hạng hai chứ?

Tần Tư Vu muốn thắng đến vậy, ban đêm còn dùng điện thoại quý giá để tra cứu kỹ thuật bắt cá và chế tạo công cụ bắt cá...... nghĩ thế nào cũng không thể nào chia cá cho mình.

Tình hình hiện tại đã đến mức cực đoan, Thời Kha cảm thấy cô đưa ra lựa chọn này cũng là hợp tình hợp lý.

Lý lẽ thì cô đều hiểu, nhưng cảm giác bị đồng minh phản bội thật sự chẳng dễ chịu gì......

Bầu không khí chờ đợi câu trả lời của Tần Tư Vu quá ngượng ngập, Thời Kha hít sâu một hơi, quyết định tự mình báo số trước.

Không có thì không có, dù sao cô quả thật chẳng bắt được con nào.

Thế nhưng, cô mới vừa mở miệng nói được một chữ "Tôi-", thì bên cạnh Tần Tư Vu bỗng nhiên lên tiếng.

"Tôi mười con," cô mở nắp thùng ra, nói tiếp, "Ở đây tổng cộng mười tám con, còn tám con là của cô Thời."

Thời Kha thoáng ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại, lùi về sau một bước nhỏ, không tin nổi mà lặp lại lời cô vừa nói: "Cậu chia cho tôi tám con?"

Tần Tư Vu bình thản giải thích: "Mồi câu của cô làm tốt lắm, không có mồi thì lồng cá không bắt được tám con đó, nên phải tính cho cô."

Bên cạnh, Lữ Quả tính lại số lượng, kinh ngạc nhìn về phía Tần Tư Vu.

Nói cách khác, thật ra là một mình Tần Tư Vu bắt được mười tám con cá, cô ấy rõ ràng có thể trở thành hạng nhất, nhưng vì Thời Kha mà từ bỏ!

Lữ Quả suýt nữa thì kích động lấy tay che miệng, đây chẳng phải là tình yêu đẹp tuyệt vời sao?

Thời Kha nhìn Tần Tư Vu chuyển tám con cá từ thùng của mình sang thùng của cô, cảm thấy vừa buồn cười vừa cảm động và an tâm hơn.

Bất kể Tần Tư Vu là vì hiệu quả chương trình hay chỉ không muốn cô đứng cuối cùng, thì cô ấy vẫn giữ trọn lời hứa.

Niềm tin của mình không giống như Tô Ngôn, bị phụ lòng.

Giống như lần đầu tiên hai người chơi game, Tần Tư Vu đã không hề do dự mà xông lên cứu cô......

Thời Kha trầm mặc một lúc, lấy giấy lau tay cho cô, sau đó mới chỉ vào thùng của mình báo số: "Những con này đều do Tiểu Muỗng bắt, không tính của tôi. Thật ra tôi chẳng bắt được con nào, còn ít hơn cả Tiểu Bồn, tôi nhận thua."