Hai tay của ta bị trói, cả người thì bị treo trên bệ đá huyền vũ của khán đài.
Xung quanh là chúng đệ t.ử đang phẫn nộ vây xem.
“Tống Trúc, ngươi có biết tội lỗi của mình là gì chưa?!” Một đòn roi linh hoạt qu.ất mạnh vào người khiến mắt ta tối sầm vì đau đớn.
Vì vừa mới mất kim đan, thân thể của ta không khác gì người bình thường nên cơ bản ta không chịu nổi hình phạt như thế này.
Nhưng lúc này, tâm trạng của ta đang rất tốt.
Ta khẽ nuốt xuống ngụm m.á.u, nhếch môi nói: "Sư phụ, ta cũng chỉ nướng một con thỏ để ăn thôi thì có tội gì được chứ?"
Sở Vân khẽ nghiến răng: “Ngươi có biết đó là linh sủng thỏ tuyết của tiểu sư muội ngươi không?”
"Sao nàng ta lại không biết được chứ?! Rõ ràng là nàng ta cố ý!"
"Nàng ta đang ghen tị với tiểu sư muội đây mà!"
"Nữ nhân này ác độc như vậy, đáng ch.ết!"
Tất cả các huynh đệ tỷ muội dưới khán đài đều hận không thể dùng ánh mắt để gi.ết ta.
Khác hoàn toàn với một tháng trước, khi bọn họ dùng vẻ hèn mọn và nịnh nọt cầu xin ta móc kim đan ra cứu tiểu sư muội.
Ta cười lạnh trong lòng, ban đầu ta chỉ một lòng muốn ch.ết.
Hệ thống nói rằng ta không thể tự sát, nếu không ta vĩnh viễn không thể quay lại thế giới thực được nữa thì có lẽ ta đã tự c.ắt cổ mình luôn cho rồi.
Đó là lý do vì sao ta đã nướng con thỏ của sư muội Tuyết Miên ngay trước mặt tất cả đệ t.ử.
Nếu không thì làm sao có thể khiến vị sư phụ cao cao tại thượng kia ra tay đ.á.n.h ch.ết ta trước mặt toàn bộ tông môn được chứ?
"Hệ thống, trị số mạng sống của ta còn bao nhiêu vậy?"
"20%."
Giọng nói của hệ thống có chút bất lực: "Ký chủ, ngươi nhất định phải dùng cách này để thoát khỏi thế giới này sao?"
“Đừng nói nhảm nữa!” Ta cố chịu đựng cơn đau đớn khắp cơ thể.
“Nếu không dùng cách này thì còn cách nào khác nữa sao, ta đã công lược mười năm rồi. Nếu ta còn không quay lại thế giới cũ của mình thì sẽ quên luôn hình dáng cha mẹ của ta trông như thế nào luôn đấy!”
“Nhưng, cha mẹ ngươi đã…”
"Làm sao vậy?"
“Không có chuyện gì.” Hệ thống nói với giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Ý của ta là nếu bây giờ ngươi lựa chọn rời khỏi thì tương đương với việc ngươi thất bại nhiệm vụ này. Cho dù sau này có đại lão nào có độ hảo cảm đạt tới 100% với ngươi thì cũng sẽ không nhận được phần thưởng từ hệ thống đâu!”
“Ngươi cảm thấy việc này có thể xảy ra sao?”
Hệ thống: “...”
"Được rồi, hầu như là không."
"Vậy thì im đi, hệ thống rác rưởi!"
"Ký chủ rác rưởi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hệ thống bị ta làm tức giận đến mức cút đi luôn rồi.
Ta kiêu ngạo mở to mắt thì nhìn thấy với đôi mắt cực kỳ lạnh lùng của Sở Vân.
Ta chế giễu: "Sư phụ, đúng là ta cố ý đấy, ta đã muốn nếm thử hương vị thỏ nướng từ lâu rồi. Nè he, hiện tại ngài có thể gi.ết ta để báo thù cho tiểu sư muội luôn được rồi."
Bụp –
Lại một đòn roi mạnh mẽ qu.ất lên người ta.
"Ngươi thật sự cho rằng ta không dám sao?! Ngươi lại làm ra chuyện như vậy, ngươi đã quên sạch sành sanh những chuyện mà vi sư dạy mỗi ngày rồi sao?!”
Haha, lúc này rồi mà vẫn còn bày ra dáng vẻ sư phụ cao thượng.
Ta không quan tâm hắn ta, trong đầu ta hỏi lại hệ thống: "Còn lại bao nhiêu?"
"10%."
Trong miệng ta không ngừng tuôn ra m.á.u tươi, mang theo nhiệt độ cơ thể, đoạt đi mạng sống của ta, cuối cùng ta cũng sắp được giải thoát.
Ta ngước mặt lên trời, nghĩ đến việc trở về thế giới thực và đoàn tụ với cha mẹ. Đã mười năm không gặp, hình dáng của hai người bọn họ sẽ như thế nào, sẽ không quên ta chứ?
“Ta sắp ch.ết rồi, thật tốt…” Ta nhẹ nhàng lẩm bẩm.
Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Đòn roi cuối cùng mà ta mong đợi đã lâu lại không được tiếp tục.
Một lúc sau, giọng nói lạnh lùng âm u của Sở Vân truyền vào tai ta: “Hình phạt hôm nay tới đây thôi.”
Dừng tại đây sao? Đừng nha!!
"Sư phụ, xin hãy ngài hãy tiếp tục trừng phạt ta đi..khụ…khụ!" Ta gấp đến độ hét lên, chỉ còn lại 10% nữa thôi!
"Tống Trúc, ngươi thật sự muốn c.h.ế.t sao?!" Sở Vân nghiến răng nghiến lợi nhìn ta, trong mắt hiện lên cảm xúc không rõ.
Hôm nay Sở Vân này làm sao vậy?
Chẳng phải hắn ta là người ghét ta nhất và yêu quý tiểu sư muội nhất sao? Trước đây, khi đích thân hắn ta là người đã đ.â.m trường kiếm vào bụng ta để móc ra kim đan cũng không thấy hắn tỏ vẻ không đành lòng hay thương xót gì cả.
Nhưng vì sao hôm nay hắn lại dùng ánh mắt này nhìn ta thế?
Ta còn muốn mở miệng kích thích hắn ta thêm vài câu nữa, nhưng lại phun ra một ngụm m.á.u tươi, vô tình văng vào bộ y phục tuyết trắng của hắn.
Đúng là ch.ó ngáp phải ruồi!
Sở Vân vừa hay có chứng bệnh sạch sẽ, bình thường nếu bất cứ thứ gì ta đã chạm qua thì hắn ta sẽ không muốn đụng vào nữa. Bây giờ ta lại nôn ra m.á.u khắp người hắn ta như vậy, chắc hẳn là hắn sẽ đ.á.n.h ta tiếp đúng không?
Nhưng Sở Vân lại biến sắc: “Tống Trúc, ngươi phải kiên trì một chút, ta lập tức đưa ngươi đi Dược Phong.”
Mắt ta tối sầm: Vậy cho ta cảm ơn tổ tông nhà ngươi!
Lúc ta tỉnh dậy, ta lại nhìn thấy một cảnh tượng không thể nào tin được.
Sở Vân đang đút t.h.u.ố.c cho ta!
"Sư phụ, ngài bị đoạt xá [1] hả?"
"Đừng nói nữa, uống t.h.u.ố.c đi, cơ thể ngươi cần phải được nghỉ ngơi thật tốt." Vẻ mặt Sở Vân thản nhiên, đút một muỗng đầy nước t.h.u.ố.c đen đưa lên môi ta.