Sau Khi Công Lược Thất Bại Ta Chỉ Muốn Chết

Chương 2



Ta mỉm cười: "Sư phụ, ngài đang làm gì vậy? Đồ nhi chỉ có một viên kim đan thôi nên dù ta có khỏi bệnh cũng không giúp thêm được gì cho tiểu sư muội đâu. Hơn nữa, thân thể suy nhược này cũng không thể tốt như trước được."



Sở Vân ngừng tay, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt.



"Tống Trúc, việc móc kim đan là do vi sư có lỗi với ngươi, hiện tại ngươi nên uống t.h.u.ố.c trước."



"Ồ, ta sợ ngài hạ độc ta."



“Tống Trúc, ngươi còn muốn gây chuyện đến khi nào?” Sở Vân nghiến răng nghiến lợi, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức trắng bệch.



"Ta biết trong lòng ngươi có oán, nhưng việc mổ đan cũng không phải hoàn toàn vì tiểu sư muội của ngươi đâu..vi sư…vi sư cũng có điều khó nói!”



"Ồ, có bí mật gì vậy? Chẳng lẽ sư phụ nghi ngờ ta là ma tu sao?"



“Bụp” một tiếng. Chén t.h.u.ố.c rớt xuống đất, vỡ toang.



“Ngươi đã biết chuyện này từ lâu rồi sao?”



Đúng vậy, ta vẫn luôn biết Sở Vân đã nghi ngờ ta là ma tu từ lâu trước kia.



Ba năm trước, với tư cách là đệ t.ử ngoại môn của Vạn Nguyên phái, ta đã đ.á.n.h bại vô số đệ t.ử nội môn và trở thành người đứng đầu trong đại hội thử kiếm. Lúc này ta mới chính thức gia nhập môn hạ của kiếm tôn Sở Vân và trở thành đệ t.ử của hắn ta.



Vì để có được cơ hội tiếp xúc với đối tượng công lược này, ta phải liều mạng luyện kiếm ngày đêm. 



Nhưng không một ai tin ta thắng nhờ vào thực lực của bản thân cả. Bọn họ đều cho rằng ta đã dùng thủ đoạn gì đó bất chính, trong số đó bao gồm Sở Vân nhưng họ không có bằng chứng.



Cho đến khi sự việc kia xảy ra, để lấy được viên ngọc linh chi chữa bệnh cho tiểu sư muội, ta đã bị một con hung thú đã thương linh thức, vì vậy trước mặt Sở Vân ta không khống chế phát ra một luồng ma tức.



Kể từ hôm đó, hắn ta bắt đầu nghi ngờ ta là ma tu.



Hắn ta không còn dạy ta bất cứ kiếm pháp gì nữa, chỉ dùng danh nghĩa luyện công để thăm dò linh mạch của ta. Thậm chí hắn ta còn dùng linh thức để thiêu đốt linh mạch của ta nhưng vẫn không tìm được dấu vết gì của ma tu cả.



Cuối cùng, vào cái ngày mà kim đan của tiểu sư muội bị ma tu làm vỡ, các huynh đệ đau khổ cầu khẩn hắn dùng kim đan của ta để cứu mạng nàng ta, hắn ta đã vui vẻ đồng ý.



Hắn ta muốn tận mắt nhìn xem linh lực chạy trong cơ thể ta rốt cuộc là kim đan hay là ma tức.

“Sư phụ,” Giọng ta khàn khàn, cổ họng nóng bừng như bị lửa đốt. “Từ ngày đầu tiên ngài nhận ta làm đồ đệ cho đến giờ, ngài chưa bao giờ tin ta.”



“Nhưng mà đã làm ngài thất vọng rồi, thứ linh lực được lưu chuyển trong cơ thể ta không phải ma tức mà là một luồng linh lực dồi dào thuần khiết mà thôi. ”



Sắc mặt Sở Vân trắng bệch.



“Tống Trúc, ngươi uống t.h.u.ố.c tiếp đi, vi sư có việc đi ra ngoài một lát.”



Được, tốt, ngươi mau cút lẹ đi! Trong lòng ta cười một tiếng, bị ta nói trúng tim đen nên chịu không nổi đây mà.



Mọi chuyện đã xảy ra đến nước này mà còn vi sư với không vi sư, nếu không phải ngươi là mục tiêu công lược của ta thì còn lâu ta mới làm đồ đệ của ngươi!



Sau khi Sở Vân rời đi, ta chống đỡ cơ thể suy yếu của mình, rời khỏi Dược Phong.



Ta phải nhanh ch.óng hoàn thành đại nghiệp tìm đường c.hết của ta.



“Hệ thống!” Ta cúi đầu nhìn một thân đầy m.á.u của mình. “Toàn thân ta đều là m.á.u, nếu ta đi tắm nước lạnh sẽ không bị tính là tự sát đâu đúng không?”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Hừ, hệ thống này đương nhiên biết ngươi muốn làm gì! Có điều ta vẫn rất tốt bụng, chỉ cần ngươi không bị hệ thống chủ phát hiện là được."



"Ha ha, coi như ngươi còn chút lương tâm."



Một lát sau, dưới ánh trăng sáng, ta đã đến đầm nước lạnh trên đỉnh núi Vạn Nguyên.



Ta cởi bỏ từng lớp quần áo dính m.á.u, chậm rãi ngâm mình vào làn nước lạnh như băng.



Nước trong đầm cực kỳ lạnh, có thể trấn áp tâm ma, ổn định tu vi.



Nhưng đối với ta, người chỉ còn 10% m.á.u, nó chỉ làm tăng tốc độ t.ử vong mà thôi.



Ta nhắm hai mắt lại - Cha mẹ ơi, con về rồi.



[Khúc này nu9 mơ về thế giới thực nên EDIT THEO BỐI CẢNH HIỆN ĐẠI]



Không khí cực kỳ lạnh, tuyết rơi ngoài cửa sổ xe.



Tôi mở mắt đầy phấn khích, thấy mình đang trong một vòng tay ấm áp.



"Mẹ!"



Tôi thực sự đã quay về rồi à?!



"Tiểu Trúc, sao con chưa ngủ? Con ngủ thêm chút nữa đi. Hôm nay sinh nhật nên chơi mệt rồi mà." Tay mẹ nhẹ nhàng vuốt ve mặt tôi.



“Hôm nay là sinh nhật con hả mẹ?” Tôi mơ màng nhìn bà, đã mười năm rồi nhưng mẹ vẫn trẻ trung xinh đẹp như xưa, thời gian không để lại dấu vết nào trên gương mặt bà.



"Hahaha, con quên rồi à? Hôm nay là sinh nhật thứ 15 của con. Chúng ta vừa đi Disneyland chơi xong." Tiếng cười sảng khoái của ba vang lên từ ghế lái.



Sinh nhật lần thứ 15? Disneyland?!



Trong đầu tôi dường như có thứ gì đó lóe lên, giây tiếp theo, một ánh đèn ch.ói lóa đột nhiên chiếu vào mặt tôi!



"Có vẻ như chiếc xe tải lớn đó không thể phanh được!"



"Đừng!"



"Tiểu Trúc!"



Ầm - -



Không khí ẩm lạnh ùa vào, tiếng kim loại va đập và tiếng ma sát xé rách màng nhĩ. Trong bóng tối, một đôi bàn tay to lớn ấn c.h.ặ.t tôi vào lòng.



"Ba, mẹ!"



***

[TRỞ LẠI BỐI CẢNH CỔ ĐẠI]



Ta chợt bừng tỉnh, nhìn thấy một khuôn mặt khôi ngô tuấn tú.



“Ngươi, ngươi sao lại ở đây? Khụ khụ….”