Sau Khi Công Lược Thất Bại Ta Chỉ Muốn Chết

Chương 6



Lại bày ra điệu bộ này.



Cho nên, cái miệng nói một đằng làm một nẻo này muốn giam cầm, ngược đãi ta, chà đạp ta?



Vậy chẳng phải ta có thể tìm đường c.hết thông qua vụ này đúng không?



Ta vội vàng đưa tay về phía hắn ta: “Xích sắt đâu?”



Tống Cửu Trạch ngớ người sửng sốt.



Hắn ta nhìn ta chằm chằm một lúc lâu, yết hầu hắn nhấp nhô, cuối cùng hắn nói bằng giọng khàn khàn:



"Cái tên Mặc Lẫm rác rưởi đó dám đối xử với ngươi như vậy sao?!"



Ta: “....”



Ngươi suy diễn, ta cũng suy diễn, đúng là huynh muội cùng nhà mà!! 



Tống Cửu Trạch nhốt ta tại phủ tướng quân trong thành Lâm An, bên ngoài phủ cũng được che phủ một tầng kết giới màu đỏ.



Vì hắn ta quanh năm trấn thủ, bảo vệ ranh giới giữa người và ma nên rất thành thạo và tinh thông trong việc tạo ra kết giới.



Kết giới này là do hắn dùng linh thức tạo ra, chỉ cần linh thức của hắn không bị tổn hại thì kết giới sẽ không bị phá vỡ, vì thế ta không có cơ hội trốn thoát.



"Hệ thống, ngươi có cảm thấy... c.hết đói có tính là tự sát không?"



Ta nhìn chằm chằm vào bàn thức ăn do người của Tống Cửu Trạch mang đến, đột nhiên nảy ra ý định này.



Trước mặt ta là một bàn thức ăn được bày đầy ắp bao gồm bánh hoa sen xốp giòn, bánh ngọt củ năng, cá chép chua ngọt, khoai mỡ tẩm mật ong, rõ ràng là dựa trên khẩu vị thiên “ngọt” của Tuyết Miên.



Nhưng ta có lúc nào thích đồ ngọt đâu!!



"Được, chúng ta thử xem, chỉ cần hệ thống chủ không phát hiện là được, dù sao ngươi cũng không thích ăn mấy thứ này." Hệ thống trợn mắt.



"Có lẽ chỉ có ngươi hiểu ta."



Vì vậy, ta thực sự đã nhịn đói ba ngày ba đêm.



Ba ngày sau, Tống Cửu Trạch lại lần nữa xuất hiện trước mặt ta.



"Tống Trúc? Chẳng lẽ ngươi lại muốn c.hết sao?!"



Đúng, ta rất muốn c.hết nhưng…



Sắc mặt người trước mặt ta lúc này cực kỳ tái nhợt, trông vô cùng hốc hác mệt mỏi, ta ngược lại cảm thấy hắn ta có thể sẽ c.hết trước mình nữa kìa.



"Ngươi làm sao vậy?"



"Không có gì."



Tống Cửu Trạch ngồi xuống bàn, cúi đầu nhìn đồ ăn trên bàn, đột nhiên cười giễu cợt.



"Thì ra là bởi vì ngươi không thích ăn những món này."



“Đầu bếp trong nhà không biết khẩu vị của ngươi nên ta sẽ bảo bọn họ nấu lại cho ngươi, ngươi thích ăn cay phải không?”



Hóa ra là hắn ta biết.



Nhưng những năm kia, hắn ta chưa bao giờ nhắc đến, cũng chưa bao giờ yêu cầu đầu bếp làm món cay cho ta.



Chắc là vì không thèm quan tâm.



Trong lúc ta đang suy nghĩ, người trước mặt đột nhiên rên rỉ, sau đó phun ra một ngụm m.á.u đỏ sẫm.



Ta giật mình: “Rốt cuộc ngươi bị sao vậy?!”



"Báo cáo tướng quân!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Một binh sĩ bất ngờ xông vào cửa.



"Kết giới phủ đệ của chúng ta vừa bị ma tôn Mặc Lẫm phá vỡ rồi ạ!"



Kết giới đã bị phá?!



"Ta biết rồi." Tống Cửu Trạch tỏ ra rất bình tĩnh, dùng khăn lụa lau khóe môi, chậm rãi đứng dậy.



"Ngươi đi đâu vậy?"



Hắn ta quay lại nhìn ta, đôi mắt của hắn mang theo nỗi bi thương mà ta chưa từng thấy bao giờ.



"Cho ta một cơ hội nữa để bù đắp cho ngươi có được không?"

 

Sau đó, hệ thống nói cho ta biết, cái tên điên Mặc Lẫm vì muốn phá vỡ kết giới của Tống Cửu Trạch nên đã cưỡng ép đột phá cấp độ Nguyên Anh, dẫn đến thiên lôi độ kiếp. 



Chín mươi chín tia thiên lôi đ.á.n.h vào kết giới ba ngày ba đêm.



Tuy nhiên, tác dụng cách âm của kết giới này quá tốt, làm ta không hề mảy may phát hiện chuyện này.



Nếu không ta đã chạy ào ra ngoài để bị sét đ.á.n.h c.hết rồi.



Cuối cùng, Tống Cửu Trạch không thể chống cự được thiên lôi, kết giới bị phá vỡ, linh thức của hắn bị tổn hại nghiêm trọng.



Còn Mặc Lâm cũng bị linh lực phản phệ bởi vì cưỡng ép đột phá tu vi nên hắn cũng không hơn gì Tống Cửu Trạch.



Nghe nói, hai người bọn họ đã đại chiến mấy trăm hiệp bên ngoài thành Lâm An.



Quả thực như tái hiện lại “đại chiến giữa người và ma” đã diễn ra trước đó cách đây vài năm để tranh giành Tuyết Miên nhưng ta không được tận mắt chứng kiến.



Sau khi Tống Cửu Trạch rời khỏi, ta nhìn thấy một bóng người phá cửa xông vào.



Quần áo trắng tung bay, tiên phong đạo cốt.



Ánh mắt của hắn không còn vẻ thờ ơ lạnh lùng như xưa mà thay vào đó có chút khẩn thiết cầu xin.



Sở Vân đưa tay về phía ta: "Tống Trúc, sư phụ tới đón ngươi trở về."



Ta: “....”



Có ai có thể nói cho ta biết những người này rốt cuộc phát điên gì hay không?!



Lẽ nào thật sự là bởi vì ta mà tranh đấu thành như vậy?



Nhưng…làm sao điều đó có thể xảy ra?



Ta đứng đó, tiêu hóa những điều cực kỳ kỳ lạ đã xảy ra trong những ngày gần đây.



Tuy nhiên, giây tiếp theo, ta càng thêm giật mình với một màn xảy ra trước mắt.



Sở Vân kêu lên một tiếng đau đớn, đồng t.ử của hắn ta mở to. Sau đó, hắn ngã xuống đất, m.á.u tươi từ sau lưng hắn chậm rãi tuôn ra.



Có một bóng dáng mảnh khảnh đứng sau hắn.



Bàn tay trắng nõn của nàng ta vứt con d.a.o nhuốm đầy m.á.u đi, sau đó kéo ta đi.



"Tỷ tỷ, không cần quan tâm họ, đi theo muội."



Xe ngựa chậm rãi tiến về phía trước.



Tiểu sư muội ôm ta vào lòng, đút cho ta từng miếng cháo một.



Tất nhiên là ta vẫn không có quên đại nghiệp đi tìm đường c.hết đâu.



Nhưng bây giờ ta đã mất đi kim đan, thân thể không khác gì người thường, thêm việc ta đã bị đói ba ngày ba đêm nên không hề có sức chống cự với thức ăn.