Đang vào mùa xuân, thành Lâm An tràn ngập cảnh sắc đào hồng liễu lục (*).
(*) Gốc là 桃红柳绿 / đào hồng liễu lục: thành ngữ chỉ cảnh sắc mùa xuân rất đẹp.
“Tỷ tỷ, tỷ còn nhớ không? Khi còn bé chúng ta thường xuyên đi đạp thanh cùng với nhau.” Tuyết Miên vừa nói vừa nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ta có ký ức của nguyên chủ, nhưng nó không rõ ràng lắm.
“Lúc nhỏ sức khỏe của muội không tốt, tỷ vì sợ muội mệt mỏi nên thường xuyên cõng muội trên lưng, đi bộ suốt cả một ngày...”
"Khi đó, vóc dáng của tỷ thật ra cũng không cao hơn muội bao nhiêu."
Ta biết nguyên chủ rất thích muội muội này, nên những ký ức về Tuyết Miên luôn ấm áp và đẹp đẽ.
Cho nên sau khi xuyên qua, mặc dù Tuyết Miên luôn lạnh nhạt với tỷ tỷ là ta đây nhưng ta cũng không cảm thấy chán ghét nàng ta.
Những gì ta có thể nỗ lực, dù chủ động hay thụ động, ta cũng đã làm hết rồi. Coi như cũng xứng đáng với tình cảm nguyên chủ dành cho muội muội này.
Chỉ là ta vẫn không thể thân cận với nàng ta.
Vì vậy, khi nghe nàng ta nhắc đến những chuyện xưa cũ, ta thực sự không có cảm xúc gì cả.
Tôi “ừm” một tiếng rồi chậm rãi nuốt xuống ngụm cháo.
Ai ngờ, vành mắt của Tuyết Miên chợt đỏ.
"Tỷ tỷ, vì sao tỷ lại muốn c.hết?!"
Ta: “...”
Các ngươi không thể để ta yên được hay sao vậy?!
Tuyết Miên này dù sao cũng là một nữ chính tâm cơ.
Nàng ta bỏ nguyên đan bỏ vào cháo rồi đút cho ta ăn. Cho nên khi hệ thống thông báo cho ta rằng giá trị mạng sống đã lên được 80%, ta hơi bị m.ô.n.g lung.
“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Ta kề ngư trường kiếm vào cổ nàng ta: “Đừng nghĩ rằng ngươi là muội muội của ta thì ta sẽ không dám g.iết ngươi!”
“Bịch” một tiếng!
Nàng ta quỳ gối và ngước mắt nhìn ta.
“Dù có bị tỷ gi.ết ch.ết, muội cũng cam tâm tình nguyện, bởi vì kiếp này của muội đã nợ tỷ quá nhiều.”
“Vậy nên, ngươi cũng đến đây để tìm cái c.hết!” Lưỡi kiếm của ta cắt vào da thịt của nàng ta.
“Xin tỷ hãy nghe muội nói hết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đặt thanh kiếm xuống, muốn nhìn xem nàng ta sắp diễn kịch gì?!
Tiếp theo, ta thấy Tuyết Miên lấy ra một cái túi thơm có hoa văn hình hắc long từ trong tay áo ra.
“Tỷ tỷ, tỷ còn nhớ cái này không? Tỷ nói tỷ từng cứu một con hắc long ở ngoài thành Lâm An, muội nghĩ đây hẳn là tín vật hắn đưa cho tỷ. Muội vô tình thấy nó trong phủ đệ của chúng ta nhưng không biết nó là của tỷ. Lúc đó muội cảm thấy nó khá đẹp nên đeo nó bên người. Không ngờ rằng bởi vì nó mà ma tôn Mặc Lẫm lại nhận nhầm muội thành ân nhân cứu mạng của hắn.”
Nàng ta hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Năm đó ma tu xâm nhập thành Lâm An, huynh trưởng mang theo muội rút lui đến nơi an toàn. Nhưng khi ca ca biết được tỷ một mình canh giữ cổng thành suốt hai mươi ngày, cộng thêm bản thân tỷ đang bị thương nặng nên hắn dứt khoát quyết định quay lại cứu tỷ. Đúng lúc ấy muội lại bị Mặc Lẫm bắt đi, có lẽ huynh ấy từng bỏ rơi muội một lần rồi, cho nên lúc ấy mới bất đắc dĩ lựa chọn cứu muội.”
“Còn nữa, luồng ma tức mà Mặc Lẫm đ.á.n.h vào người tỷ, là do muội không cẩn thận làm ra. Lúc ấy tỷ bị hung thú đả thương linh thức, muội sợ luồng ma tức đó là do hung thú để lại nên muốn kiểm tra, không ngờ rằng sư phụ lại nghi ngờ tỷ, dẫn đến sau này…sau này…”
Đáy mắt nàng ta đỏ bừng, giọng nói nghẹn ngào.
“Tất cả mọi chuyện đều là do muội gây nên! Tỷ tỷ, muội thật sự rất hối hận! Muội sẽ không biện hộ cho bản thân, muội sẽ đền bù gấp bội cho tỷ. Cho nên tỷ có thể đừng c.h.ế.t được không? Tỷ là người thân mà muội thương nhất trên thế gian này!"
"Đủ rồi!"
Đầu óc ta ong ong.
Nhưng ta vẫn nghe được ý trong lời nói của ta.
“Ngươi nói nhiều như vậy, nhưng thực ra chỉ một ý thôi: Những bất hạnh của ta mặc dù tất cả đều do ngươi gây nên nhưng ngươi không phải cố ý chứ gì?”
Hình như ta đã hiểu được vì sao Tuyết Miên nàng ta lại là nữ chính và được nhiều người yêu thích rồi.
Giống như hiện tại đây này, nàng ta chỉ cần quỳ như vậy trước mặt ngươi, thân hình nàng ta nhỏ nhắn gầy yếu, bộc bạch tất cả tiếng lòng cho ngươi xem.
Tỏ ra trong sạch, thẳng thắn, thành khẩn đến mức “đau lòng”.
Nhưng mà, ta cũng đã biết tại sao ta vẫn luôn không thân với nàng ta rồi.
“Tuyết Miên lẽ nào ngươi vẫn luôn không biết..?” Ta tiến lại gần nàng ta.
“Ngươi luôn muốn người khác thông cảm cho ngươi, nhưng ngươi có từng cảm thông lại cho người ta không?! Rõ ràng ngươi mới là người có được hết thảy chỗ tốt của người ta! Ngươi làm việc này chỉ đơn giản là không muốn trở thành mục tiêu chỉ trích của người khác sau khi ta c.hết đúng không?”
“Cho dù tỷ nghĩ như nào thì..” Nàng ta rơi lệ. “Tỷ tỷ, muội sẽ không để cho tỷ c.hết đâu!”
Xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại trước một viện nhỏ bên ngoài thành Lâm An.
“Trước mắt, tỷ cứ ở lại đây nhé, khoảng thời gian này bên ngoài rất nguy hiểm.”
Ta cười khẩy: “Nhà họ Tống các ngươi đều thích chơi cầm tù sao?”
Nói xong ta rút kiếm ra đ.â.m về phía nàng ta! Nhưng ta đã quên mất rằng nàng ta hiện tại một thân có kim đan, có tu vi, còn ta chỉ là một người bình thường đã mất đi linh lực.
Thanh kiếm “đinh” một tiếng rơi xuống đất.
Tuyết Miên cúi người nhặt kiếm, mỉm cười.
"Tỷ tỷ, tốt nhất tỷ nên dùng nó để phòng thân."