Lâm Xuân Đào nhìn Lâm Xuân Hạnh trước mặt, tuổi nàng còn nhỏ, dẫu đã bắt đầu kiếm được tiền nhưng tâm tính vẫn thật đơn thuần.
Sạp hàng nhỏ kia tương lai sẽ thêm món mới, nhất định có thể mở mang quy mô.
Đến khi làm lớn rồi, nếu bản thân ngay cả sổ sách cũng không biết xem thì không ổn chút nào.
“Chỉ là muội chưa từng thấy nữ nhi đi học bao giờ.” Lâm Xuân Hạnh bồi thêm một câu. Lâm Xuân Đào khẽ cau mày, phản bác lại: “Nói bậy, sao lại chưa thấy nữ nhi đi học? Mạnh Vân chẳng phải đó sao?”
Lâm Xuân Hạnh ngẩn người một thoáng, rồi lập tức bật cười.
Lâm Đóa Nhi và Lâm Xuân Hà cũng ở bên cạnh, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, Lâm Đóa Nhi hiếu kỳ hỏi: “Tỷ, đi học có khó không?”
Lâm Xuân Đào cười, chuyện học hành khó hay không, xưa nay đều như vậy cả.
“Điều này tỷ cũng không rõ, có người thấy dễ, có người lại thấy rất khó, phải xem bản thân các muội thôi.”
Lâm Đóa Nhi nhìn Lâm Xuân Đào, hì hì hỏi: “Tỷ, tỷ có học cùng bọn muội không?”
Lâm Xuân Đào vốn định nói không, nhưng nhìn đôi mắt đảo liên hồi của con bé, nàng liền biết tiểu nha đầu này đang nghĩ gì, bèn mỉm cười gật đầu: “Ừ, cùng học.”
Lâm Đóa Nhi nghe xong thì vui mừng khôn xiết.
Lâm Xuân Hạnh đứng bên cạnh nhìn thấu mà không nói ra, chỉ tự mình mỉm cười.
“Tỷ, tỷ xem thử chỗ đậu kia đã nấu được chưa?”
Lâm Xuân Đào đi kiểm tra hồng đậu, thời gian ngâm vẫn hơi ngắn: “Ngâm thêm chút nữa, chúng ta đi sơ chế nam qua trước, chưng lên để làm vỏ bánh.”
Trong lúc nói chuyện, Lâm Xuân Hạnh đã bê nam qua lại.
Quả dưa kia hơi lớn, lại không dễ bổ, Bùi Anh phải lấy d.a.o ra mới c.h.ặ.t khai được.
Sau khi bổ ra, đem ruột và hạt dưa móc hết ra đặt vào mẹt phơi khô, gọt vỏ rửa sạch rồi cho vào chõ gỗ.
Chưng nam qua chẳng mất bao lâu, đợi đến khi dưa chín mềm, Lâm Xuân Đào mới đi nấu hồng đậu.
Lâm Gia Lãng cùng hai đứa em biết Mạnh Vân và Phạm Lệ Nương đi tìm Lâm Xuân Đào, hắn lo lắng không yên, cứ quanh quẩn ngoài cổng viện, chỉ sợ vì mình mà ảnh hưởng đến Mạnh Vân.
Ngưu Hồng Hỷ là người đầu tiên phát hiện hành tung của Mạnh Vân, thấy Phạm Lệ Nương và Mạnh Vân đi rồi, lại thấy Lâm Gia Lãng ngồi ngồi đứng đứng không yên ở cửa, thỉnh thoảng còn nhìn về phía nhà Lâm Xuân Đào.
Dạo gần đây Lâm Gia Huy cũng hay chạy sang phía Lâm Xuân Đào, tối đến còn mang theo đồ đạc, giống như giúp Lâm Xuân Đào kéo thứ gì đó.
Hôm nay vợ Thôn chính cùng mấy cô con dâu cũng dậy sớm thức khuya qua đó, lúc chập tối bọn họ đi ngang qua cửa, mấy người cười đến mức nếp nhăn hiện rõ trên mặt.
Cứ như thể nhặt được tiền không bằng.
Lão nhìn Lâm Miêu Miêu hỏi: “Ngươi có biết Lâm Xuân Đào dạo này làm gì không?”
Lâm Miêu Miêu ghét nhất là nghe thấy ba chữ Lâm Xuân Đào, lần trước Ngưu Hồng Hỷ còn mắng nàng, nói tại nàng nên Lâm Xuân Đào mới không nể mặt lão.
“Ta biết chuyện đó làm gì? Ông muốn biết thì tự mình lên cửa mà hỏi!”
“Mấy người họ Mạnh, họ Phạm hàng xóm đều qua đó cả rồi, ông cũng đi theo đi!”
Lời này của Lâm Miêu Miêu đầy gai góc, Ngưu Hồng Hỷ bực bội lườm nàng một cái.
Nhưng Ngưu Hồng Hỷ không phải vô cớ mà hỏi, Lâm Miêu Miêu vừa ra khỏi cửa đã thấy Lâm Gia Lãng đang thơ thẩn bên cạnh. Lâm Gia Lãng nghe thấy tiếng bước chân cũng quay đầu nhìn lại, hai người bốn mắt nhìn nhau, Lâm Miêu Miêu hất mặt đi trước, Lâm Gia Lãng nhếch môi, thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn về hướng nhà Lâm Xuân Đào.
Mãi đến khi thấy Mạnh Vân và Phạm Lệ Nương trở về.
Hắn đợi không nổi, từ xa đã chạy tới đón.
“Tiểu cô, sao rồi?”
Thấy dáng vẻ bất an của hắn, Mạnh Vân nói: “Ngươi đoán xem?”
Lâm Gia Lãng nhìn Phạm Lệ Nương, tâm trạng trùng xuống.
“Thẩm, không thành sao ạ?”
Chung sống những ngày qua, mấy người cũng nảy sinh chút tình cảm thật lòng, ba anh em Lâm Gia Lãng cũng coi như nghe lời nàng. Thấy Lâm Gia Lãng như vậy, Phạm Lệ Nương mủi lòng.
“Thành rồi, đường tỷ của ngươi đâu phải hạng người không biết lý lẽ.”
Lâm Gia Lãng thở phào một hơi dài, nụ cười dần hiện lên trên gương mặt.
“Vậy thì tốt quá.”
“Tiểu cô ngày mai đi làm việc luôn sao?”
Mạnh Vân gật đầu: “Ừ, mai đi luôn.”
Lâm Gia Lãng không hỏi mỗi ngày được bao nhiêu tiền, Phạm Lệ Nương lại chủ động nói: “Tiểu cô mỗi ngày có hai mươi văn tiền công, nhưng tiền muội ấy kiếm được cũng không thể đem hết về trợ giúp cho nhà ta được.”
Lâm Gia Lãng gật đầu, người làm việc chính trong ba anh em là hắn, Phạm Lệ Nương và Mạnh Vân là hai người lớn, chỉ có Mạnh Nguyệt là một đứa trẻ, dù thế nào thì Phạm Lệ Nương và Mạnh Vân vẫn chăm sóc bọn họ nhiều hơn, sao có thể để tiền công của họ cũng đổ hết vào đây.
“Thẩm, ta hiểu mà.”
Phạm Lệ Nương nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Ta nghe người trong thôn nói có thể gieo kiều mạch rồi, hai ngày tới ta sẽ đi hỏi xem có mượn được giống kiều mạch không, chúng ta có thể vãi kiều mạch lên mấy mảnh đất kia, trước Tết cũng thu hoạch được một lứa.”
Lâm Gia Lãng đáp một tiếng: “Vậy mấy ngày tới bọn ta sẽ lật nốt mảnh đất còn lại.”
Nghe thấy tiếng nói chuyện của Lâm Gia Lãng và Mạnh Vân, Ngưu Hồng Hỷ còn ló đầu ra từ trong viện để xem. Thấy Lâm Gia Lãng không còn vẻ mặt như lúc nãy, lão biết chuyện của Mạnh Vân chắc chắn đã xong xuôi.
Người qua kẻ lại rầm rộ, Ngưu Hồng Hỷ cảm giác những người này đều đang giúp Lâm Xuân Đào làm việc, hơn nữa còn có tiền công hẳn hoi.
Nhưng lão lại nghĩ bọn họ chỉ bán mỗi sạp hàng nhỏ kia, sao lại dùng tới nhiều người thế?
Chắc chắn đám phụ nữ này đang mưu tính chuyện gì rồi.
Nghĩ vậy, lão mới tạm yên lòng.
Trong lúc nấu hồng đậu, đám người Lâm Xuân Đào rửa rau băm thịt, bận rộn một hồi.
Khi mọi việc gần xong thì hồng đậu mới chín nhừ.
Lâm Xuân Đào đi múc bột mì, nhanh tay nhào bột, trộn phần nam qua đã nghiền nát lúc nãy vào, để vỏ bánh đó rồi đi nghiền hồng đậu làm nhân.
Trong nhân bánh Lâm Xuân Đào có cho thêm chút đường di đường, nhưng cho không nhiều, chỉ hơi có vị ngọt.
Loại bánh này nếu ngọt quá sẽ ch.óng ngấy, trái lại làm mất đi phong vị vốn có.
Làm nhân nặn bánh, tốc độ của Lâm Xuân Đào rất nhanh, việc này cũng đơn giản, không tạo hình thù gì đặc biệt. Lâm Xuân Hạnh và các muội cũng làm theo, loáng cái đã nặn xong nửa mẹt. Lâm Xuân Đào nói: “Các muội cứ làm đi, tỷ đi chiên đây.”
Lâm Xuân Đào vừa nói vừa đi.
Chiên bánh nam qua rất nhanh, một chảo có thể chiên được rất nhiều cái. Đợi đến khi Lâm Xuân Hạnh làm xong, phía Lâm Xuân Đào cũng đã chiên được đại nửa chỗ bột rồi.
Bữa tối bọn họ ăn nhiều thịt chiên, đến giờ vẫn chưa thấy đói.
Lúc bánh nam qua vừa mới ra chảo, mấy chị em chẳng ai vội ăn ngay. Đến lúc làm xong việc rửa sạch tay chân, bấy giờ mới quây lại.
Lâm Đóa Nhi đứng bên cạnh, nhìn những chiếc bánh vàng ươm hai mặt, cảm thấy nhìn thôi đã thấy thơm ngọt rồi.
“Muội vẫn còn hơi no, ăn thử một cái xem sao.”
Lâm Xuân Đào hất cằm, ra hiệu cho con bé đi lấy đũa gắp mà ăn.
Lâm Đóa Nhi nhận được tín hiệu, nhanh chân chạy đi lấy đũa.
Vốn dĩ định chỉ ăn thử một cái, kết quả ăn xong một cái lại thêm một cái nữa. Thấy ba đứa em liên tục ăn ba bốn cái, Lâm Xuân Đào vội vàng nói: “Nếm một hai cái là được rồi, ăn nhiều quá tỷ sợ các muội không ngủ được đâu.”
Lâm Đóa Nhi vừa nấc cụt vừa nói với Lâm Xuân Đào: “Sớm biết nam qua làm bánh này ngon thế này, hai quả nam qua thẩm thẩm cho muội đã ôm hết về rồi.”
Lâm Xuân Đào đ.á.n.h con bé một cái.
“Đất nhà mình cũng có nam qua, đợi mấy ngày nữa là được thôi. Quả dưa to như thế muội lấy một quả là được rồi, còn dám đòi hai quả sao?”
“Muội chỉ nói vậy thôi mà.” Con bé hì hì cười. Lâm Xuân Hà ở bên cạnh hỏi: “Tỷ, bánh này sáng mai ăn có cần chưng lại không?”
“Ừ.”
“Chưng ra sẽ mềm hơn, dùng chảo chiên thì lớp vỏ sẽ cứng hơn một chút.”
Lâm Xuân Đào nói: “Ngày mai thẩm thẩm và Đại nãi nãi chẳng phải đến làm việc sao, đến lúc đó muội chưng nhiều một chút, chia cho bọn họ ăn cùng.”
“Vâng, muội biết rồi.”
Sau khi làm xong việc buổi tối, nghĩ đến ngày mai phải đi mời thợ, Lâm Xuân Đào gọi Lâm Xuân Hạnh lại, hai chị em tính lại tiền nong. Những ngày qua tiền bán canh phấn, bán nấm, cùng với tiền công của Bùi Anh, có gần năm mươi quán. Khoản năm mươi lượng tiền cọc tương của Sài Hành Dục vẫn chưa tính vào.
“Tỷ, số tiền này đủ rồi chứ ạ!”
Lâm Xuân Đào gật đầu: “Chắc chắn đủ rồi!” Nếu chỉ là dựng đại một căn nhà để ở thì chẳng tốn bao nhiêu, nhưng Lâm Xuân Đào nghĩ đã xây thì phải làm cho tốt một lần, dù sao chuyện dựng nhà cũng không thể vài năm làm một lần, xây xong là để ở nhiều năm.
“Đợi xem công trình mất bao lâu, chúng ta cũng nên ra tiệm đặt làm chăn nệm mới.”
Lời này vừa dứt, Lâm Đóa Nhi và Lâm Xuân Hà đứng bên cạnh mắt sáng rực lên, còn ướm hỏi: “Tỷ, chúng muội mỗi người một giường sao?”
Lâm Xuân Đào cười nói: “Đến lúc đó đều ở riêng rồi, chắc chắn mỗi người một giường, nếu không các muội đắp thế nào?”
Lâm Xuân Hà bên cạnh vỗ Lâm Đóa Nhi một cái: “Đúng thế còn gì.”
Lâm Đóa Nhi cười ngây ngô, đáy mắt đầy sự mong đợi.
Kiểm tiền xong rồi cất kỹ, Lâm Xuân Đào cười nói: “Đi ngủ thôi, ngày mai chúng ta phải dậy sớm.”
Mấy chị em nhanh ch.óng tắm rửa rồi vào phòng nằm.
Nhưng các muội muội nằm xuống cũng không ngủ được, ngày mai đã mời người đến xây nhà rồi, chẳng những được ở nhà mới, còn có chăn mới, phấn khích đến mức không sao chợp mắt.
Lâm Đóa Nhi ngủ ở trong cùng, con bé trằn trọc lăn qua lộn lại mấy vòng, lăn đến tận bên cạnh Lâm Xuân Hà.
Lâm Xuân Hà bị cắt ngang dòng suy nghĩ nên hơi bực, đẩy con bé một cái.
“Mau ngủ đi, đừng lăn qua lăn lại nữa.”
Không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng, Lâm Đóa Nhi đã bò sang.
“Tam tỷ, tỷ vẫn chưa ngủ à? Muội cứ tưởng tỷ ngủ rồi cơ.”
Lâm Xuân Hà: “Muội cứ lăn qua lăn lại ồn ào thế này, sao tỷ ngủ được?”
Lâm Đóa Nhi hì hì cười: “Nhị tỷ ngủ chưa nhỉ?”
Lâm Xuân Hạnh nằm nghiêng, không thèm để ý đến con bé, chỉ nghe Lâm Đóa Nhi lại nói: “Tam tỷ, tỷ xem Nhị tỷ ngủ chưa?”
Lâm Xuân Hà: “Tỷ không xem.”
Lâm Đóa Nhi trực tiếp bò qua người nàng, sang bên cạnh Lâm Xuân Hạnh hỏi: “Nhị tỷ, Nhị tỷ, tỷ ngủ chưa?”
Lâm Xuân Hạnh thở dài một tiếng não nề.
“Tỷ ngủ rồi cũng bị muội làm cho thức giấc.”
Nghe giọng này là biết chưa ngủ rồi.
Lâm Đóa Nhi cười hì hì chui vào giữa hai người, con bé muốn ngủ ở giữa. Lâm Xuân Hà cầu còn không được, lập tức nhường chỗ cho con bé, tự mình lăn vào bên trong.
“Nhị tỷ, Tam tỷ, muội không ngủ được.”
“Các tỷ nói xem nhà mới của chúng ta trông thế nào? Có giống như nhà ở huyện thành không?”
Lâm Xuân Hà và Lâm Xuân Hạnh đều không nói gì.
Lâm Đóa Nhi: “Tỷ tỷ nói đi làm chăn, các tỷ muốn màu gì? Muội muốn màu hồng!”
Lâm Xuân Hà: “Tỷ cũng muốn màu hồng.”
Lâm Xuân Hạnh: “Tỷ thế nào cũng được.”
Lâm Đóa Nhi: “Nhị tỷ, tỷ không thể qua loa được, tỷ lấy màu đỏ đi, lúc nào muội thích màu đỏ thì đổi cho muội dùng.”
Lâm Xuân Hạnh: “Sau này của ai người nấy dùng, không đổi.”
Ba chị em mỗi người một câu, cứ thế mà trò chuyện rôm rả.
Cách một bức tường, Lâm Xuân Đào nghe tiếng ríu rít của bọn họ cũng thở dài một tiếng.
“Bọn nhỏ này định trò chuyện đến sáng luôn rồi.”
Bùi Anh bên cạnh mỉm cười: “Chắc là vui quá thôi.”
Lâm Xuân Đào trở mình, vừa vặn Bùi Anh cũng động đậy quay người lại.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, tuy là trong đêm tối nhưng vẫn có thể nhìn rõ đôi mắt của đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bùi Anh đưa tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng vào lòng, hắn trầm giọng nói: “Ta cũng có chút không ngủ được.”
Lâm Xuân Đào mím môi cười: “Bọn nhỏ là nghĩ đến nhà mới chăn mới, chàng nghĩ gì mà không ngủ được?”
Nàng vừa dứt lời, Bùi Anh không đáp, chỉ có đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng chằm chằm.
“Chàng...”
Lời còn chưa dứt, đã bị người ta chặn lại.
Làn môi hắn hơi lành lạnh, khiến người ta không kìm được muốn tìm kiếm nhiều hơn.
Nàng chỉ khẽ đáp lại, lại giống như đục khai con đê của đối phương, trong nháy mắt đã khiến nàng có chút không thở nổi.
Không biết qua bao lâu, người nọ mới buông nàng ra để tìm đến nơi khác. Lâm Xuân Đào hít một hơi thật sâu, dạo gần đây thời tiết quả thực quá nóng, lòng người cũng dễ xao động.
Vốn là người định đi ngủ sớm, kết quả đều lăn lộn đến tận khuya.
Hôm sau chưa đến giờ Dần, trăng còn treo cao trên bầu trời, Lâm Xuân Đào đã bị hệ thống đ.á.n.h thức, nó kêu ríu rít đòi nấm gà tùng (nấm mối).
Cũng chỉ có lúc nấm gà tùng xuất hiện, cái hệ thống này mới kích động như thế.
Lâm Xuân Đào vẫn chưa ngủ đủ, nén nhịn sự ồn ào, lại tiếp tục nhắm mắt chợp mắt một lát.
“Ký chủ! Ký chủ! Mau dậy đi, trời sắp sáng rồi! Trời sắp sáng rồi!”
Lâm Xuân Đào thở hắt ra một hơi, nàng đẩy đẩy Bùi Anh bên cạnh, lẩm bẩm hỏi: “Gà đã gáy chưa?”
“Chưa, nhưng chắc cũng sắp rồi.”
“Sao nàng lại tỉnh rồi?”
Lâm Xuân Đào nói: “Thiếp muốn đi hái nấm.”
“Hôm nay chẳng phải có nhiều việc sao, thôi đừng đi nữa, mai hãy đi.”
Bùi Anh vừa dứt lời, Lâm Xuân Đào đã nén cơn buồn ngủ ngồi dậy: “Thiếp có linh cảm, hôm nay có thể hái được nấm gà tùng.”
Bùi Anh nghe vậy thì mỉm cười, hắn bảo: “Nếu là nấm gà tùng, thì có vẻ như phải đi hái thật.”
“Đúng thế, năm nay hái được hai lần nấm gà tùng, bao nhiêu đều bán sạch, chẳng ăn được mấy miếng. Lần này hái được nhiều, thiếp sẽ giữ lại một chút để ăn.”
“Ừ.”
Bùi Anh đáp một tiếng rồi cũng dậy, vừa mới ngồi lên thì trong sân truyền đến tiếng gà trống gáy vang.
Sau tiếng gà gáy, Lâm Xuân Hạnh cũng đã dậy.
Hai chị em cùng mở cửa ra, Lâm Xuân Đào nói: “Chúng ta làm nhanh một chút, lát nữa tỷ phải đi hái nấm.”
Lâm Xuân Hạnh gật đầu: “Vậy muội đi nhóm lửa trước.”
“Ừ, tỷ đi rửa mặt.”
Lâm Xuân Đào rửa mặt xong quay lại, lửa đã nhóm xong, nàng đặt chõ gỗ lên, cho mấy chiếc bánh nam qua vào. Chưng bánh rất nhanh, Lâm Xuân Hạnh rửa mặt xong quay lại thì bánh đã chín.
Lâm Xuân Đào bê chõ xuống, nhanh ch.óng bắc chảo xào nhân thịt.
Nhân thịt, trứng gà cùng với rau cỏ, xếp vào gùi cũng có chút sức nặng. May mà Bùi Anh ngày nào cũng vào huyện thành, có hắn cùng đeo nên cũng coi như nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Đợi nhà xây xong, nàng sẽ dành tiền mua lừa mua xe lừa, có thể đỡ tốn sức hơn.
Bánh là vừa đi vừa ăn dọc đường. Bánh này tối qua Bùi Anh mới ăn một cái, lúc đó hắn còn hơi no, giờ không biết là do đói hay sao mà đột nhiên thấy bánh này ăn thật nghiện, ăn xong một cái lại muốn thêm cái nữa.
Vị nam qua và hồng đậu rất đậm đà, lượng đường Lâm Xuân Đào nêm vào cũng vừa vặn vô cùng, ăn mấy cái vẫn không thấy ngán.
Lâm Xuân Hạnh cũng một hơi ăn hết ba cái.
Ăn xong nàng mới cảm thán: “Tỷ, sau này chúng ta để dành nhiều nam qua một chút, sau này làm món này ăn sáng.”
Bùi Anh cũng gật đầu tán đồng.
Lâm Xuân Đào cười nói: “Được chứ, khi nào muốn làm thì nấu đậu sớm một chút, làm sẽ rất nhanh.”
Ăn xong bánh nam qua lại đi một đoạn đường, Lâm Xuân Đào bấy giờ mới vào núi.
Nấm gà tùng nở rộ một vùng, trắng xóa cả mặt đất.
Lâm Xuân Đào cầm chiếc liềm nhỏ, nhẹ nhàng cậy lên, hết đóa này đến đóa khác, không biết mệt mỏi.
Hôm nay nàng đeo gùi, lại xách thêm một chiếc giỏ tre nhỏ, hái xong cả hai đều đầy ắp.
Số nấm gà tùng hôm nay nàng không muốn bán nữa, định mang về làm thịt chưng tương, ép dầu nấm.
Nàng cắt ít cỏ phủ lên gùi và giỏ tre, che kín mít số nấm gà tùng kia.
Đến chợ, người đi chợ sớm đã rất đông rồi.
Trước sạp hàng xếp thành hàng dài, hàng mua canh phấn một dãy, hàng trẻ con mua trứng kho một dãy.
Khi Lâm Xuân Đào đến, Hạ Lan còn cười bảo: “Xuân Đào, đám trẻ con vùng này đều bị món trứng kho của muội thu phục rồi, ngày nào cũng phải đến mới chịu.”
Lâm Xuân Đào nghe vậy nhìn hàng dài trẻ con lớn nhỏ, cười nói: “Chủ yếu đó là món ăn vặt thôi.”
Nhắc đến món ăn vặt, Lâm Xuân Đào nghĩ đám trẻ con này dường như chẳng có mấy món để lựa chọn. Hình như chỉ có bánh kẹo? Nàng khẽ tặc lưỡi, tuổi thơ sao có thể thiếu lạt điều (que cay) được chứ?
Hình như lại tìm thấy một cơ hội kinh doanh nhỏ nữa rồi.
Sau khi nàng đặt nấm xuống, bị Hạ Lan tinh mắt nhìn thấy.
“Hôm nay có phải muội hái được nấm gà tùng không?”
Lâm Xuân Đào bật cười: “Muội giấu kỹ thế này tỷ cũng đoán được sao? Muội không định bán đâu, định lát nữa gùi về chiên dầu gà tùng.”
Hạ Lan nghe nàng nói không bán, lại nhìn vào giỏ và gùi, liền kéo tay Lâm Xuân Đào nói: “Chia cho tỷ một ít, chia cho tỷ một ít đi, bán chỗ trong giỏ cho tỷ nhé.”
Lâm Xuân Đào thấy dáng vẻ của Hạ Lan thì bật cười thành tiếng.
“Được được, tỷ đi lấy mẹt ra mà đựng.”
Hạ Lan nghe thế, nhanh ch.óng lên lầu lấy mẹt xuống, chỗ giỏ tre đó cũng phải sáu bảy cân, hái ra Hạ Lan cân một chút, rồi đi lấy tiền đưa cho Lâm Xuân Đào.
Tỷ ấy cười nói: “Đây chắc là lứa nấm gà tùng cuối cùng của năm nay rồi.”
“Vâng, muội cũng nghĩ sau này chắc không hái được nữa. Hai lần trước hái đều không được ăn mấy, lần này để lại cho nhà mình ăn.”
Hạ Lan cười bảo: “Nhờ phúc của muội, năm nay chúng ta cũng được ăn mấy lần.”
Hai người trò chuyện trong nhà một lát, người trên chợ ngày càng đông, cả hai cùng ra ngoài bận rộn.
Lúc này ở nhà, hai chị em Lâm Xuân Hà và Lâm Đóa Nhi ngủ đến khi trời sáng rõ mới bò dậy.
Tối qua ngủ muộn, Lâm Đóa Nhi trở mình định ngủ tiếp, Lâm Xuân Hà thấy trời đã sáng, nhanh nhẹn bò dậy ngay.
Gà trong chuồng thấy người bắt đầu kêu cục cục, nàng múc ít nước trộn với cám đưa qua trước.
Đợi nàng rửa mặt xong, chỗ gà kia cũng ăn cám gần hết, nàng mở cổng viện, nhanh ch.óng thả gà ra, đuổi chúng đi.
Làm xong mới quay lại nhóm lửa bếp, vào phòng lấy mấy chiếc bánh nam qua cho vào chõ gỗ, đặt lên bếp bắt đầu chưng.
Con lợn con kia từ khi bắt đầu cho ăn khoai tây, ngày nào cũng phải nấu, nàng tranh thủ lúc chưng bánh, đi lấy ít khoai tây rửa sạch để đó.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lâm Xuân Đào vừa vặn bưng chõ gỗ xuống.
Nàng vừa định đặt chậu gốm lên để nấu khoai tây, đành phải đặt xuống, đi mở cửa trước.
Người đến trước là Mạnh Vân, nhìn thấy Lâm Xuân Hà thì mỉm cười: “Chào Tam đông gia.”
Đồng t.ử Lâm Xuân Hà rung động, nàng nói với Mạnh Vân: “Mạnh nương t.ử gọi em là Xuân Hà được rồi, nghe hai chữ đông gia thấy đáng sợ quá.”
Mạnh Vân nghe vậy thì bật cười: “Được.”
Vào cổng viện, chỉ thấy một mình Lâm Xuân Hà, cùng với cái chõ đang bốc hơi nghi ngút, lửa trên bếp vẫn cháy rất vượng. Lâm Xuân Hà nói với Mạnh Vân: “Nương t.ử ngồi chơi một lát, em đi nấu khoai tây đã. Mấy ngày nay chúng em vẫn luôn mua đậu và ớt các thứ về, lát nữa phiền nương t.ử ghi chép lại một chút.”
Mạnh Vân nghe xong đáp một tiếng, cũng không ngồi xuống.
Thấy Lâm Xuân Hà đi bưng chậu gốm, nàng còn bước tới nói: “Để tôi làm cho.”
Lâm Xuân Hà bảo: “Cái này không phiền nương t.ử, không nặng đâu, xong ngay đây ạ.” Nàng vừa nói vừa bưng chậu gốm lên, lại nhanh ch.óng múc nước đổ vào, nàng vừa làm vừa hỏi Mạnh Vân: “Mạnh nương t.ử đã ăn sáng chưa? Tối qua tỷ tỷ em làm bánh nam qua, nói sáng nay chưng lên chia cho mọi người nếm thử, vừa mới chưng xong, nương t.ử chờ em một lát.”
Mạnh Vân tiếp xúc với Lâm Xuân Hạnh nhiều hơn một chút, Lâm Xuân Hà cũng hay ở bên cạnh Lâm Xuân Hạnh, bình thường rất ít nói, cùng đi chơi bên ngoài đều không có cảm giác tồn tại mấy. Ấn tượng của nàng về Lâm Xuân Hà là một cô bé không thích nói chuyện.
Nhưng lúc này đây, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
Không phải nói bọn họ là đông gia, nàng là người làm thuê, mà là Lâm Xuân Hà tuổi tuy còn nhỏ, nhưng khi chị gái không có nhà, con bé làm việc rất có trình tự, nói năng cũng khách sáo chu đáo, khiến người ta cảm thấy rất trầm ổn, đáng tin cậy.
Mạnh Vân còn chưa kịp đáp lời thì bọn người Quế Chi thẩm đã đến.
Cổng viện không đóng, Đại nãi nãi nhẹ nhàng đẩy một cái đã mở ra, ló đầu vào thấy Lâm Xuân Hà và Mạnh Vân trong sân.
Mạnh Vân và bọn người Quế Chi thẩm nhìn nhau, đều có chút kinh ngạc.
Vẫn là Lâm Xuân Hà lên tiếng chào hỏi: “Đại nãi nãi, thẩm thẩm! Chào buổi sáng ạ.”
Tôn thị cười nói: “Chào buổi sáng, Xuân Hà, chị cả và chị hai cháu vào thành rồi sao?”
“Vâng, tỷ tỷ cháu bảo đi một lát rồi về, ước chừng sẽ về sớm thôi ạ.”
Lâm Gia Huy đi cùng, hắn dắt theo cả lừa nữa, bên ngoài không tiện buộc lừa nên hắn đứng ở ngoài.
Lâm Xuân Hà nhìn thấy Lâm Gia Huy bên ngoài, gọi vọng ra: “Gia Huy ca, chờ em một chút.”
Vừa nói, nàng nhanh ch.óng chạy vào phòng lấy tiền ra, lại mở chõ lấy tăm tre xiên ba chiếc bánh nam qua mang theo, lúc này mới bước ra ngoài.
“Tiền là đúng một quán, anh đếm lại đi.”
Lâm Gia Huy đếm tiền xong thì cất đi.
Trước đó hắn nghĩ, tiền của chị em Lâm Xuân Hà đưa chắc chắn đã đếm rồi, không sai được, hắn không cần phải đếm lại từng cái một. Nhưng Lâm Xuân Hà không đồng ý, nhất định phải đếm xong xác nhận không sai mới được cầm đi, còn nói đây là Xuân Đào tỷ dặn dò, giao tiền giao hàng đều phải rạch ròi minh bạch, không được mập mờ.
Sau này dẫu là bao nhiêu, hễ nhận được hay đưa cho người khác, đều phải kiểm đếm rõ ràng mới rời đi.
Nhận tiền xong hắn định đi ngay, Lâm Xuân Hà vội nói: “Cái này là bánh nam qua tối qua tỷ em làm, ngon lắm, anh ăn thử đi.”
Lâm Gia Huy không khách sáo như người lớn, cười cảm ơn Lâm Xuân Hà rồi nhận lấy.
Tiễn Lâm Gia Huy đi rồi, Lâm Xuân Hà mới quay lại sân.
Nàng giới thiệu Mạnh Vân với Đại nãi nãi và các thẩm thẩm trước.
“Đại nãi nãi, thẩm thẩm, đây là Mạnh nương t.ử, tỷ tỷ cháu mời cô ấy về làm chướng phòng (kế toán) cho nhà cháu ạ.”
Tôn thị và bọn người Quế Chi thẩm đều há hốc mồm kinh ngạc. Hồ thị kinh hô: “Mạnh nương t.ử, cô từng đi học, biết chữ sao?”
Mạnh Vân cười đáp: “Có học qua một chút.”
“Thế thì quá lợi hại rồi.”
Mạnh Vân khiêm tốn: “Chỉ là lúc nhỏ có học qua, biết được vài chữ thôi ạ.”
Tôn thị bảo: “Làm được chướng phòng là rất giỏi rồi.”
Lâm Xuân Hà nhân cơ hội nói với Mạnh Vân: “Đây là Đại nãi nãi, ba vị này là thẩm thẩm, Mạnh nương t.ử chắc đều biết cả rồi, dạo này các bà các thẩm cũng đang giúp đỡ nhà chúng em.”
Mạnh Vân nói: “Đều biết cả ạ.”
Thấy đôi bên đã giới thiệu xong xuôi, Lâm Xuân Hà liền mỉm cười chào mời: “Tỷ tỷ em tối qua làm bánh nam qua, Đại nãi nãi mọi người ăn thử một cái đi.” Nàng vừa nói vừa đi lấy tăm tre, vừa đi vừa nói với Quế Chi thẩm: “Thẩm thẩm, dưa này chính là quả tối qua thẩm bảo Đóa Nhi mang về đấy ạ, ngọt lắm.”
Quế Chi thẩm nhìn những chiếc bánh Lâm Xuân Hà gắp ra, màu vàng kim óng ả, tỏa ra hơi thở thơm ngọt.
Mạnh Vân cũng nhìn thấy, lấy nam qua làm bánh, quả là khéo léo.
Quế Chi thẩm cười nói: “Nam qua còn làm được bánh sao? Ta phải nếm thử tay nghề của chị cháu mới được.” Vừa nói vừa đón lấy chiếc bánh Lâm Xuân Hà đưa tới. Bà nhận lấy, Đại nãi nãi và Mạnh Vân cũng đều nhận lấy.
Vốn tưởng chỉ là một viên nam qua nghiền nát, không ngờ c.ắ.n một miếng, bên trong còn có nhân đậu ngọt lịm, hòa quyện với vị bột mì và nam qua, chẳng kém gì điểm tâm trong tiệm ở huyện thành.
Ăn sáng xong, mọi người đều bắt đầu bận rộn việc của mình.
Lâm Xuân Đào cũng vậy, cùng Lâm Xuân Hạnh bận rộn qua hai đợt khách cao điểm, nàng bèn ra ngoài dạo một vòng.
Mua nửa cân trà, lại từ hệ thống đổi ra hai cuốn sổ tay.
Sạp thịt lợn đã không còn quá bận rộn, nàng chào Hạ Lan một tiếng, lại đi tìm Trương Đại Dũng, sau đó nàng và Bùi Anh mới cùng nhau đi tìm thợ xây.