Sau Khi Giả Chết Thoát Thân, Ta Lại Trở Về Rồi

Chương 1



 

1

 

Người thực hiện nhiệm vụ công lược thứ năm đã ảo não xám xịt quay về thế giới chính.

 

Độ khó công lược của "Hạ Trầm" đột nhiên tăng vọt lên cấp S.

 

Chủ Thần lạnh lùng nhìn ta: "Ngươi chẳng phải đã nói qua điều tra, Hạ Trầm chính là một kẻ lụy tình sao?"

 

Ta đã tốn ba tiếng đồng hồ để giải trình với cấp trên rằng bản thân tuyệt đối không hề lười biếng trốn việc.

 

Chủ Thần thực sự phiền lòng, phất tay một cái:

 

"Nếu ngươi đã nói Hạ Trầm dễ công lược, vậy thì ngươi tự đi mà làm đi. Tóm lại là bằng mọi giá phải khiến hắn mau ch.óng thoát ế."

 

Ta: "..."

 

Nói thật, ta không dám.

 

2

 

Ba năm trước, để tiếp cận Hạ Trầm, ta đã giả trang thành nữ, làm tỳ nữ thân cận của hắn.

 

Ta cam chịu cực khổ, không oán không hận bầu bạn cùng hắn dưỡng tinh nuôi sức trong lãnh cung. Tận tụy ngày đêm canh giữ bên hắn, đảm bảo hắn hành động hoàn toàn đúng theo những gì cốt truyện đã vạch ra.

 

Hắn tắm rửa, ta đưa khăn lau. Hắn viết thư, ta mài mực.

 

Ngay cả khi hắn g.i.ế.c người, cũng là ta chịu trách nhiệm đưa d.a.o.

 

Mức độ tận tụy với công việc này đến chính ta còn thấy cảm động. Nhờ vậy mà chỉ trong vòng một tháng, ta đã thành công trở thành tâm phúc của Hạ Trầm.

 

Hơn nữa, hắn ngày càng tin tưởng ta!

 

Thuở ấy ta thấy Hạ Trầm hoàn toàn là một tiểu thiên sứ, có điều hơi quá quấn người mà thôi.

 

Cho nên, để có thể thoát ly nhiệm vụ, giữa hai con đường phổ biến là "ẩn cư thâm sơn" và "bệnh tật qua đời", ta đã chọn một cách t.h.ả.m khốc và trực tiếp hơn.

 

Tam hoàng t.ử mưu phản, phát động cung biến.

 

Vào thời khắc mấu chốt, ta đã đỡ thay Hạ Trầm một kiếm chí mạng kia, sau đó vui vẻ hạ tuyến thoát vai.

 

Nhát kiếm đó là do ta tự mình đón lấy, nhắm thẳng vào chỗ hiểm mà lao lên. Thế nên liền ngỏm ngay tại chỗ, vô cùng nhanh gọn lẹ.

 

Thậm chí còn chưa kịp trăng trối với Hạ Trầm những lời "di ngôn" mà ta đã dày công thiết kế sẵn.

 

3

 

Trách thì trách ta c.h.ế.t quá mức dứt khoát.

 

Giờ đây ta lại phải bịa ra một thân phận mới để quay về bên cạnh Hạ Trầm.

 

Sau một hồi vắt óc suy nghĩ, ta tự sắp xếp cho mình công việc của một hộ vệ.

 

Ba năm trải nghiệm giả trang thành nữ kia thực sự là quá mức đau khổ. Để tránh bị Hạ Trầm phát hiện, ngày nào trời chưa sáng ta đã phải thức dậy chải đầu, độn n.g.ự.c, rồi khoác lên mình tầng tầng lớp lớp cung phục.

 

Mặc váy đi lại cứ có cảm giác giữa hai chân trống rỗng, gió lùa vù vù vào trong.

 

Đã vậy còn phải tô son trát phấn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đây vẫn chưa phải là điều thê t.h.ả.m nhất.

 

Thê t.h.ả.m nhất là sau khi Hạ Trầm g.i.ế.c một đường ra khỏi lãnh cung, một đám cung nữ lũ lượt kéo đến, muốn từ miệng ta dò hỏi tin tức để tìm cơ hội giành lấy sự sủng ái của hắn.

 

Ngày nào ta cũng bị một bầy tiểu cô nương xinh đẹp vây quanh, líu lo chí ch.óe chen chúc bên cạnh. Ngặt một nỗi, ai nấy đều mở miệng ra là gọi một tiếng "tỷ tỷ" ngọt sớt thân thương.

 

Điều vô lý nhất chính là, bởi vì Hạ Trầm chỉ cho phép mình ta cận kề hầu hạ, thế là cả đám người kia liền coi ta như cái gai trong mắt. Họ rêu rao ta là đồ hồ ly tinh quyến rũ, đã hạ mê hồn d.ư.ợ.c cho Hạ Trầm.

 

Trời đất chứng giám, có nhà ai mà hồ ly tinh cao tới mét tám không hả?

 

Nhiều lúc bị ép tới mức phát điên, ta thực sự muốn móc hai cái màn thầu trước n.g.ự.c ra, thẳng tay ném bộp vào mặt họ.

 

4

 

Chờ đến khi thuận lợi giúp Hạ Trầm mở ra tuyến tình cảm ngọt ngào, ta có thể công thành danh toại, mang theo tiền thưởng tìm một thế giới thích hợp để dưỡng già, vui vẻ tận hưởng kỳ nghỉ của mình rồi!

 

Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích!

 

Thay một bộ đồ thị vệ, ta liếc nhìn bản thân trong gương đồng.

 

Rất tốt, anh tuấn tiếu sái, ngọc thụ lâm phong.

 

Có điều luôn thấy hình như bản thân đã quên mất chuyện gì đó.

 

Ta sờ sờ cằm, ra vẻ đăm chiêu.

 

Còn chưa kịp nghĩ thông suốt, gã đội trưởng thị vệ đã lao xồng xộc vào, đ.ấ.m một phát rầm vào vai ta.

 

"Kẻ mới tới kia, còn đứng ngây ra đó làm gì! Sắp đến giờ đổi ca trực rồi!"

 

Xuýt, cái gã c.h.ế.t bầm này có lực tay mạnh gớm thật!

 

5

 

Cho đến tận khi đổi ca xong xuôi và bước tới Ngự Hoa Viên, một bên bả vai của ta vẫn còn đau âm ỉ.

 

Người huynh đệ trực cùng ca nháy mắt ra hiệu với ta: "Người mới, ngươi canh trước nhé, ta đi giải quyết nỗi buồn chút."

 

Sau đó đã qua một nén nhang rồi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi gã đâu.

 

Vừa mới đi làm ngày đầu đã đụng ngay lão làng trốn việc! Ta cạn lời luôn!

 

Không được! Gã lười thì ta cũng lười!

 

Cứ đứng đực ra ở chỗ này thì dù có qua thêm tám trăm năm nữa chưa chắc đã gặp được Hạ Trầm. Ta phải nghiên cứu kỹ lại mới được.

 

Nghĩ là làm, ta bẻ một cành cây nhỏ, ngồi xổm xuống đất bắt đầu chăm chú nghiên cứu địa hình hoàng cung.

 

Ánh mặt trời hong khiến hương hoa bốc lên trong Ngự Hoa Viên, hơi nóng cùng mùi thơm hòa quyện vào nhau, hun đúc đến mức khiến người ta buồn ngủ ríu cả mắt.

 

Ta dứt khoát ngồi bệt xuống đất ngủ gật luôn. Đầu cứ gật gù từng nhịp hướng xuống, miệng không kìm được lẩm bẩm: "Chẳng biết tên Hạ Trầm kia giờ này đang làm cái quái gì nữa."

 

"Đang nhìn ngươi."

 

Giọng nói lạnh lùng ấy tựa như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai vang lên ngay trên đỉnh đầu ta.

 

Ta bật người một phát như lò xo, quỳ cái rụp xuống đất, hận không thể vùi luôn cái đầu vào trong cát: "Thần... Tham kiến bệ hạ!"