Sau Khi Giả Chết Thoát Thân, Ta Lại Trở Về Rồi

Chương 2



 

6

 

Một giọng nói the thé ch.ói tai vang lên: "Lá gan ngươi lớn lắm! Lơ là chức trách, tội đáng muôn c.h.ế.t!

 

Người đâu!"

 

Thôi xong đời! Ta mới vừa tới đây thôi mà đã bị ép phải bay màu rồi sao!

 

Theo bản năng, ta lập tức ôm chầm lấy bắp chân của Hạ Trầm, lời đổ vấy trách nhiệm vừa mở miệng là tuôn ra ngay.

 

"Bệ hạ, thuộc hạ chỉ là nhất thời sơ suất, tuyệt đối không phải cố ý đâu ạ. Hương hoa trong Ngự Hoa Viên này quá nồng, biết đâu đã bị kẻ gian hạ mê d.ư.ợ.c rồi! Xin bệ hạ yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ điều tra đến cùng!"

 

"Mê d.ư.ợ.c?" Giọng nói của Hạ Trầm thanh lãnh, không rõ vui buồn: "Ngẩng đầu lên!"

 

Tay còn lại của ta cấu mạnh vào người một cái, bày ra vẻ mặt kiên định kiểu "mặc dù trúng t.h.u.ố.c nhưng vẫn đang gồng mình chịu đựng".

 

Vừa ngẩng đầu lên liền va phải ánh mắt sâu thẳm của Hạ Trầm.

 

Ba năm không gặp, thiếu niên ngày nào giờ đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ ngây ngô, giữa lông mày và ánh mắt đều tràn ngập vẻ lạnh lùng cùng sự ngạo nghễ của bậc đế vương.

 

Có điều, đôi mắt đẹp đẽ kia lúc này lại đong đầy những cảm xúc vô cùng phức tạp.

 

Giống như một đầm nước sâu ẩn mình nơi khe núi khuất lấp, bề ngoài thì sóng lặng gió yên nhưng lại thừa sức khiến người ta chìm nghỉm bên trong.

 

Trong ánh mắt như thế, ta dường như nhìn thấy sự hận thù lẫn niềm cuồng si vui sướng đan xen kịch liệt vào nhau.

 

Ngay khi ta còn đang ngơ ngác sững sờ, Hạ Trầm bỗng nhiên bật cười.

 

"Đã từng có ai nói với ngươi rằng, ngươi trông rất giống một vị cố nhân của trẫm chưa?"

 

7

 

Dưới cái nhìn chăm chú của hắn, sống lưng ta bỗng dâng lên một luồng khí lạnh.

 

Không hề phóng đại chút nào, cảm giác tê dại chạy dọc từ xương cụt lên tận đốt sống cổ.

 

Bởi vì ta đột nhiên nhớ ra điểm bất thường lúc nãy nằm ở đâu rồi…

 

Ta chưa hề thay đổi dung mạo.

 

Ba năm trước khi cải trang thành nữ, ta đã dùng chính gương mặt thật của mình!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Với sự hiểu biết của ta về Hạ Trầm, chỉ trong khoảng thời gian một tuần trà ngắn ngủi vừa rồi, cũng đủ để tên nhóc này nảy sinh nghi ngờ tới tám trăm lần rồi!

 

Ta lập tức quyết định thật nhanh, lấy ống tay áo che mặt: "Hu hu, người mà bệ hạ nhắc tới, e là muội muội của thuộc hạ rồi!"

 

"Muội muội?" Hạ Trầm đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm ta: "Tỳ nữ của trẫm từng nói nàng ấy vào cung từ năm tám tuổi. Bao nhiêu năm qua, chưa từng nghe nàng ấy nhắc đến người nhà nửa lời. Ngươi từ đâu chui ra vậy hả?"

 

Không nhắc đến là vì trí nhớ ta kém, lười bịa chuyện mà thôi.

 

Thôi xong hẳn rồi.

 

Ta nhìn lão thái giám đang đứng bên cạnh nhìn lom lom như hổ rình mồi, có một loại dự cảm rằng "nếu giây tiếp theo mà không lấp l.i.ế.m cho tròn lời thì sẽ bị lôi xuống đ.á.n.h c.h.ế.t tươi".

 

Thấy tình thế ngày càng căng thẳng gắt gao, ngón tay Hạ Trầm siết cằm ta cũng càng lúc càng dùng lực, ta liền liều mạng gồng cổ lên:

 

"Muội muội từng nói với thuộc hạ, bên m.ô.n.g trái của bệ hạ có một nốt ruồi đen!"

 

8

 

Lão thái giám sợ tới mức loạng choạng lùi lại hai bước, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hoàng kiểu "đây là chuyện mà thân phận như ta có thể nghe được sao".

 

Hạ Trầm bỗng nhiên bật cười, đầu ngón tay khẽ miết cằm ta vài cái, ánh mắt tuy lạnh lẽo nhưng ngón tay lại ấm nóng. Đối diện với tầm mắt của hắn, ta luôn có một loại ảo giác rằng mình chính là một đĩa thức ăn mặc người xâu xé.

 

Hồi lâu sau, Hạ Trầm mới ung dung lên tiếng: "Ngay cả chuyện riêng tư kín đáo như vậy của trẫm mà nàng cũng nói cho ngươi nghe, xem ra hai anh em ngươi tình cảm sâu đậm gớm nhỉ."

 

Không biết có phải là ảo giác của ta hay không, khi hắn thốt lên bốn chữ "hai anh em ngươi", nghe cứ như đang nghiến răng nghiến lợi vậy.

 

Khui ra loại thông tin bí mật này, ngẫm lại thấy bản thân mình cũng có chút biến thái thật.

 

Nhưng thực ra năm đó là do Hạ Trầm ra tay trước chứ bộ.

 

Đang yên đang lành tự dưng hắn lại đòi đi ngâm suối nước nóng. Lúc ấy ta vẫn theo thói quen trốn sau bức bình phong im lặng chờ đợi.

 

Suýt chút nữa thì ngủ quên mất, bỗng nhiên lại nghe hắn quát lớn một tiếng: "Kẻ nào?"

 

Phen đó làm ta giật nảy mình, cứ ngỡ có thích khách đến ám sát.

 

Thế là ta lập tức lao ra ngoài.

 

Kết quả lại nhìn thấy một thiếu nữ trên người chỉ quấn một lớp lụa mỏng manh, toàn thân ướt đẫm đang đứng giữa hồ nước.