Sau Khi Giả Chết Thoát Thân, Ta Lại Trở Về Rồi

Chương 11



 

Ta bị một tràng những câu hỏi này đập cho choáng váng. Nửa ngày mới phản ứng được, bộ dạng này của Hạ Trầm rõ ràng là hắn đã biết hết thảy mọi chuyện.

 

Khoan đã, hắn vừa nói là "lại muốn rời xa"?

 

Nói như vậy tức là, hắn đã biết thân phận thật của ta rồi?

 

Từ khi nào vậy? Vậy trước đây ta còn phí hết tâm tư để che giấu... cứu mạng với, đây quả thực chính là lạy ông tôi ở bụi này mà. Quá mức mất mặt rồi!

 

Có lẽ thấy ta im lặng, Hạ Trầm bỗng vươn tay ra ôm c.h.ặ.t lấy ta như phát điên.

 

Lực tay của hắn rất lớn, tựa như muốn khảm ta vào tận xương tủy.

 

Hạ Trầm bỗng nhiên mỉm cười: "Không sao, không cần phải xin lỗi. Dù sao thì ngươi cũng chẳng đi đâu được nữa rồi."

 

Hắn ôm lấy ta từ phía sau, vùi cằm vào gáy ta, đưa tay chỉ cho ta xem: "Bố cục ở đây thấy quen không? Lâm Niệm. Ta cũng đã lừa ngươi."

 

"Lúc đầu ta nói nơi này là Kỳ Niên điện. Thực chất nó tên là Khởi Niệm điện."

 

"Những ý niệm kiều diễm cứ vấn vương miên man. Từ lâu ta đã động tâm tư khác với ngươi rồi."

 

Giọng điệu của hắn nhẹ bẫng, giống như đang kể một câu chuyện của người khác: "Kỳ thực ta rất biết ơn cái tên ngu xuẩn kia. Lúc đó nhìn thấy ngươi c.h.ế.t trong vòng tay ta, vốn dĩ ta đã định đi theo ngươi luôn rồi."

 

"Niệm Niệm, khi ấy ta muốn lên làm hoàng đế, chỉ là vì cảm thấy ngươi xứng đáng với những thứ tốt đẹp nhất thế gian."

 

"Ta suýt chút nữa, đã muốn kết liễu đi cùng ngươi."

 

"Thế nhưng trước khi c.h.ế.t, ta tuyệt đối không tha cho tên ngu xuẩn kia. Kết quả ta còn chưa róc thịt hắn ta đến nhát thứ ba, hắn ta đã không chịu nổi nữa rồi."

 

"Hắn ta gào khóc nói với ta, năm đó hắn ta đã nghe thấy ngươi đứng nói chuyện với không khí."

 

Toàn thân ta căng cứng. Đây là lần đầu tiên ta thực hiện nhiệm vụ, nên vẫn chưa hề quen tay.

 

Vạn vạn không thể ngờ được, hẳn là một lần nào đó cò kè mặc cả với hệ thống, đã bị Tam hoàng t.ử nghe thấy rồi.

 

"Từ sớm rồi… ta đối với ngươi đã sinh ra thứ ‘khởi niệm’ này " Hạ Trầm khẽ cười một tiếng: "Nói thật thì kỹ năng nam phẫn nữ trang của ngươi khá là vụng về đấy."

 

Hóa ra ta đã bị bại lộ từ đời tám hoảnh nào rồi.

 

26

 

Ta lắc lắc sợi xích trên tay: "Hạ Trầm, ngươi cởi trói cho ta trước đã."

 

"Không." Hạ Trầm mang theo vẻ trẻ con rúc đầu vào trước n.g.ự.c ta, tỏ vẻ uất ức đáng thương: "Ta mà cởi ra là ngươi sẽ trốn mất. Ta đã đợi ngươi rất lâu rồi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Lâu đến mức ta còn tưởng rằng đó chỉ là một giấc mộng. Vì thế ta mới giữ lại cho tên ngu xuẩn kia một mạng."

 

"Bởi vì chỉ có hắn ta mới giống như ta, luôn tin rằng ngươi vẫn còn sống."

 

Cổ họng ta nghèn nghẹn, giọng nói khàn đặc: "Vậy làm sao ngươi biết, ta nhất định sẽ quay về?"

 

"Ta không biết." Hạ Trầm rất thẳng thắn lắc đầu: "Ta vừa mòn mỏi đợi ngươi, vừa chuẩn bị sẵn sàng để đi gặp ngươi. Ta không biết phải làm sao mới có thể gặp được ngươi, nhưng nếu như nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ cho ta được sống tiếp, vậy thì có lẽ chỉ cần ta c.h.ế.t đi là ngươi sẽ xuất hiện."

 

"Nhưng ngươi từng nói, ta không được làm một hôn quân. Cho nên ta tự cho mình thời hạn năm năm để trị quốc. Nếu như không đợi được ngươi, ta sẽ đi tìm cái c.h.ế.t."

 

"Nhưng mà thật tốt. Ngươi không bắt ta phải chờ quá lâu." Giọng điệu của Hạ Trầm trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn, những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống bờ vai và sườn cổ ta.

 

Hơn một ngàn ngày đêm vằng vặc, hắn lại nói là chưa bắt hắn chờ quá lâu.

 

Ta gượng ép nặn ra một nụ cười, từng giọt nước mắt to tròn thi nhau rớt xuống mu bàn tay hắn: "Thế sao ngươi còn nói là muốn lấy muội muội ta. Ngươi cố tình báo thù ta có phải không?"

 

"Ngươi chưa xem bộ hỉ phục đó sao?"

 

Hạ Trầm buông ta ra, giũ tung bộ hỉ phục đặt trên bàn trà cho ta xem.

 

Rõ ràng là kiểu dáng thiết kế dành cho nam nhân.

 

Hắn hơi chút vụng về ướm thử bộ đồ trên người mình: "Mỗi một năm trôi qua ta đều sẽ may một bộ mới. Vừa làm vừa mường tượng ra kích cỡ cơ thể của ngươi. Chắc là vẫn rất vừa vặn nhỉ? Ngươi chưa thử qua sao?"

 

Ta chưa hề. Ta vẫn luôn đinh ninh đó là hỉ phục của nữ t.ử.

 

Ta còn cho rằng bộ hỉ phục này là may cho vị "cung nữ" đó.

 

Nào có ngờ được đâu, từ đầu đến cuối, bộ hỉ phục này vốn dĩ luôn thuộc về "Lâm Niệm".

 

27

 

Ta bĩu môi, hất cằm ra hiệu cho Hạ Trầm nhặt gói đồ dưới đất lên: "Hay là ngươi mở ra xem thử?"

 

"Đó là quà nhận lỗi ta chuẩn bị cho ngươi đấy."

 

Hạ Trầm chẳng thèm đoái hoài: "Nếu thật sự muốn nhận lỗi thì hãy đem chính bản thân ngươi bồi thường cho ta. Ta chỉ cần một mình Lâm Niệm thôi."

 

Ta bất đắc dĩ giải thích: "Đây thật sự là quà xin lỗi mà. Hơn nữa ta cũng không định bỏ trốn đâu. Vốn dĩ ta muốn đến tìm ngươi để nói cho ngươi biết chân tướng mọi chuyện."

 

Yên lặng một hồi, lần đầu tiên ta được diện kiến vẻ mặt ngây ngốc đờ đẫn trên mặt Hạ Trầm.

 

Nửa ngày sau hắn mới lắp bắp run rẩy thốt lên: "Vậy, vậy sao ngươi lại trèo tường làm gì?"