Sau Khi Giả Chết Thoát Thân, Ta Lại Trở Về Rồi

Chương 12



 

Ta cảm thấy hơi ngại ngùng: "Lúc đó trong đầu ta cứ mải nghĩ xem phải giải thích thế nào với ngươi, cơ thể theo thói quen nên mới không thèm đi cửa chính."

 

Đây đúng là di chứng để lại từ những tháng ngày đi trộm đồ ăn cho Hạ Trầm ở Ngự thiện phòng năm nào.

 

Hạ Trầm vẫn còn chút khó tin được sự thật: "Vậy tức là, ngươi sẽ không đi nữa?"

 

"Không đi nữa đâu." Ta gãi gãi đầu: "Nhiệm vụ mới nhất là phải để cho ngươi trải qua một cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào."

 

"Ta đang thiếu một vị hoàng hậu, có là có thể sống một đời hạnh phúc ngay."

 

Ta có hơi ngượng ngùng hỏi: "Vậy ngươi thấy, ta có thể đảm nhận được vị trí này không?"

 

"Được chứ." Hạ Trầm quả quyết đáp lại: "Người ta thiếu chính là một vị nam hoàng hậu mang tên Lâm Niệm."

 

Ta hưng phấn tột độ, muốn lao lên hôn hắn một cái.

 

Vừa xông được một nửa quãng đường thì đã bị dây xích sắt giật ngược lại một cách thô bạo, nếu không nhờ Hạ Trầm tay nhanh mắt lẹ đỡ lấy ta, khéo ta đã ngã cắm đầu xuống đất rồi.

 

"Hạ Trầm, ngươi mau mau tháo xích ra cho ta!"

 

Vẻ mặt Hạ Trầm hiện lên chút không nỡ: "Nhưng từ rất lâu trước đây ta đã muốn thử chơi trò này một lần rồi... Tối nay hoàng hậu có thể làm trẫm thỏa mãn không?"

 

Thôi xin nhường, không thỏa mãn được chút nào sất! Ta còn tiếc cái mạng quèn này lắm!

 

Về sau ta mới biết rốt cuộc khi đó Hạ Trầm đang bận rộn với cái gì. Hắn đã sớm phát ra thông cáo muốn nạp nam t.ử làm hậu, văn võ bá quan cả triều dâng tấu khuyên can, tất thảy đều bị hắn bác bỏ tơi bời.

 

Nhẩm tính lại thời gian, ngày hắn tung ra tin tức đó, lại tình cờ trùng khớp với ngày đầu tiên ta trở thành thị vệ.

 

Cứ thế hồi tưởng lại, buổi gặp mặt ở trong ngự hoa viên lúc ấy, thái độ của hắn thể hiện ra bề ngoài bình thản một cách kỳ lạ, làm ta thiếu chút nữa thì bị hắn hù dọa lừa gạt rồi.

 

Ta hiếu kỳ thắc mắc: "Sao ngươi lại biết được là ta đã trở về? Thời gian canh chuẩn xác đến như vậy!"

 

Hạ Trầm buông cây b.út son dùng để phê tấu chương xuống, chỉ tay vào giữa hai chân đang khoanh lại của mình: "Ngồi lại đây, ta từ từ nói cho ngươi biết."

 

Ha ha, tin ngươi mới là có quỷ.

 

Ta xoa xoa vòng ba đang ê ẩm, ưu nhã phóng cho hắn một cái liếc mắt sắc lẹm, sau đó lại bò về nhuyễn tháp để tiếp tục đi ngủ.

 

Hoàn toàn quên bẵng đi mất chuyện này.

 

Gió xuân ấm áp len lỏi lùa vào qua khung cửa sổ khép hờ, dải lụa mỏng manh trước trướng khẽ phất phơ bay, trong cơn mơ màng chập chờn ta lại được bao bọc trong một vòng ôm quen thuộc.

 

Nắng ấm rạng rỡ trên cao, đây quả là nhiệt độ lý tưởng cho một giấc ngủ trưa. Ta vòng tay ôm lấy Hạ Trầm, mơ mơ màng màng tiến sâu vào mộng đẹp.

 

28

 

Từ nhỏ ta đã bị mọi người c.h.ử.i mắng là "tạp chủng". Hình như ta đã dần quen thuộc với cuộc sống không được ai hoan nghênh nể mặt này.

 

Bởi vậy lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Niệm, ta chỉ muốn cười gằn.

 

Kỹ năng diễn xuất của nam nhân này thực sự quá sức tồi tệ. Ngay cả hai cái màn thầu nhét trước n.g.ự.c cũng có lúc bên to bên nhỏ, tuyệt nhiên chẳng có chút tâm huyết nào.

 

Ấy thế mà chính con người này, lại nguyện ý bao bọc che chở ta ngày này qua ngày khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Rơi vào lưới tình với y thực sự là một chuyện vô cùng dễ dàng.

 

Nhưng ta đã sai lầm, cái thứ mệnh cách thiên sát cô tinh giống như ta, hình như quả thực không xứng đáng để yêu một người.

 

Thời khắc y c.h.ế.t trong vòng tay ta, dường như cả thế giới bỗng trở nên tĩnh lặng. Chỉ có vết m.á.u nhớp nháp dính đầy trong lòng bàn tay mới có thể vạch trần nỗi hoảng loạn tột độ của ta.

 

Ta thậm chí còn chưa kịp phản ứng, chưa kịp thổ lộ với y rằng ta yêu y nhường nào, thì đã phải trơ mắt chứng kiến y trút đi hơi thở cuối cùng trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta.

 

Tên ngu xuẩn kia nói rằng tất cả chỉ là một nhiệm vụ. Kỳ thực trong lòng ta vẫn nửa tin nửa ngờ.

 

Mãi cho đến ngày hôm đó khi ta lại thử một môn thuật chiêu hồn nữa, lúc dòng m.á.u sắp sửa chảy cạn đi, giữa cơn nguy kịch thập t.ử nhất sinh ta đã nghe thấy một giọng nói.

 

Kẻ đó tự xưng là Chủ thần, nói rằng mọi nỗi đau đớn thống khổ ở nửa đời trước của ta đều là để đổi lấy một cuộc đời hạnh phúc cho nửa đời sau. Ông ta hỏi ta còn có gì không vừa lòng, bảo ta đừng nên làm loạn nữa.

 

Ta bảo ta không thèm làm hoàng đế, ta chỉ muốn có Lâm Niệm thôi.

 

Ông ta nói làm hoàng đế có gì mà không tốt, muốn cái gì là được cái đó.

 

Ta nói thẳng với ông ta, ta chỉ muốn Lâm Niệm.

 

Ngai vàng là thứ độc nhất vô nhị trên thế gian, nhưng Lâm Niệm cũng là sự tồn tại độc nhất vô nhị trong thiên hạ.

 

Hơn nữa nếu đem so sánh với Lâm Niệm, thì cái chức hoàng đế đó được coi là cái thá gì cơ chứ.

 

Ông ta bảo ta đừng nói mấy lời ngu ngốc nữa và cũng đừng có tự tàn phá cơ thể nữa.

 

Ta nghe không hiểu tự tàn phá cơ thể là có ý gì, nhưng ta hiểu được một điều, vị "Chủ thần" kia sợ ta c.h.ế.t mất.

 

Ta dùng đao rạch nát cổ tay của chính mình, gằn từng câu từng chữ để trả lời ông ta: "Ta muốn Lâm Niệm. Chỉ cần Lâm Niệm."

 

Rồi ông ta bảo.

 

"Mẹ kiếp, hai đứa bây đúng là có bệnh thật rồi. Một đứa thì hồn xiêu phách lạc, một thằng thì tự hành hạ bản thân. Lâm Niệm đúng không, được được được, ngày mai sẽ an bài. Hai đứa bây làm ơn bớt hành ta lại cho ta nhờ!"

 

Và rồi ngày hôm sau quả nhiên ta đã được nhìn thấy Lâm Niệm.

 

Y sẽ mãi mãi không bao giờ biết được rằng, trong lần đầu tiên trùng phùng đó, giấu bên dưới ống tay áo rộng lùng thùng của ta là một lớp vải trắng quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay chằng chịt những vết đao cứa.

 

Về sau Chủ thần có hỏi ta: "Ngươi có hứng thú đến Cục Quản lý làm việc không? Ta thấy đầu óc của ngươi hữu dụng hơn Lâm Niệm nhiều."

 

Ta chẳng chút do dự mà trực tiếp gật đầu đồng ý.

 

29

 

Lịch Khánh năm thứ năm, hoàng đế Hạ Trầm bạo bệnh hoăng thệ, nam hoàng hậu Lâm Niệm thì mất tích không rõ tung tích.

 

Có người kể lại rằng đã nhìn thấy từ trong lăng mộ hợp táng bay ra hai con bạch hạc, chúng gắn bó quấn quýt bên nhau, cử chỉ vô cùng thân mật.

 

Hạ Trầm tại vị năm năm, khai sáng ra một thời kỳ thịnh thế thái bình, thiên hạ an định. Duy chỉ có chuyện "khăng khăng một mực cưới nam t.ử làm hoàng hậu, lại còn không chịu nạp thêm phi tần" là phải gánh chịu những lời chê trách của văn nhân thi sĩ.

 

Thế nhưng trong dân gian lại lưu truyền rộng rãi những cuốn thoại bản về đế hậu, được ca tụng truyền bá như một giai thoại đẹp đẽ.

 

(Hoàn)