13
Bước vào trong Kỳ Niên Điện rồi ta mới vỡ lẽ tại sao ban nãy lão thái giám kia lại có phản ứng dữ dội đến thế.
Những viên dạ minh châu to đùng đoành, bức bình phong thêu Tô Châu nguyên tấm tráng lệ, khắp nơi đều là đồ dùng đúc bằng vàng ròng...
Tổng thể không gian chỉ toát lên đúng hai chữ - "Giàu sang".
Đây đích thị là căn phòng trong mơ của ta rồi.
Đúng là người làm vua có khác, xem ra một năm qua tên nhóc này sống xa xỉ sung sướng ra phết!
Thấy Hạ Trầm ngồi xuống, ta theo thói quen rót cho hắn một chén trà, tiện tay cũng tự rót luôn cho mình một chén.
Hạ Trầm khẽ nheo mắt, giữ c.h.ặ.t bàn tay đang nâng chén của ta lại: "Đây là trà Mao Tiêm đặc sản của vùng Hư Trúc, có tiền cũng không mua được. Ai cho phép ngươi uống hả?"
Hồi trước lúc còn nghèo khổ, đến một gáo nước giếng hai đứa mình còn phải chia nhau mỗi người một ngụm cơ mà!
Đồ bủn xỉn!
Ta âm thầm nghiến răng: "Thuộc hạ sợ có kẻ gian hạ độc, nên muốn thay chủ t.ử thử trước một chút."
Hắn lười nhác tựa người vào lưng ghế, nhướn mày nhìn ta: "Được thôi, ngươi thử đi."
Thử thì thử, sợ gì.
Ta ngửa cổ một cái, nốc sạch sành sanh nước trà trong chén: "Thử xong rồi, không có độc."
Ánh mắt Hạ Trầm hơi trầm xuống: "Thế thì chưa chắc. Ví dụ như có loại độc d.ư.ợ.c sẽ được bôi ở ngay vành chén, hoặc giả là dùng hai loại d.ư.ợ.c liệu vô hại trộn lẫn vào nhau tạo thành kịch độc."
Ta vốn dĩ định bụng c.h.ử.i thầm hắn là kẻ lắm chuyện lắm lời, nhưng Hạ Trầm đã nói tiếp: "Những năm qua kẻ gian muốn ám sát trẫm nhiều vô số kể, thủ đoạn của bọn chúng lại tầng tầng lớp lớp. Trẫm không thể không phòng bị."
Ta chợt nhớ tới việc mấy năm qua bỏ mặc hắn một thân một mình ở lại nơi thâm cung hiểm độc... Nói thực lòng, bản thân ta làm vậy quả thật có phần thiếu chút đạo đức thật.
Do dự một lát, ta cũng chẳng nghĩ ra được diệu kế gì: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Hạ Trầm bỗng nhiên ngoắc ngoắc ngón tay, ra hiệu bảo ta ghé sát lại gần.
Ngay khoảnh khắc ta khom lưng cúi người xuống, hắn đột ngột vươn tay ra, những ngón tay trắng trẻo túm c.h.ặ.t lấy cổ áo ta, khẽ nâng cằm lên.
Làn môi mềm mại lại nóng bỏng cứ thế áp lên khóe miệng ta.
Chút vệt nước trà ướt át nơi đó nhanh ch.óng bị hắn mút mát sạch trơn.
Cho tới khi Hạ Trầm buông tay ra, ta vẫn ngơ ngác chưa kịp hoàn hồn.
Cái tên này vừa mới làm cái trò gì thế này?
Hạ Trầm l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi đã thấm đẫm ẩm ướt, thản nhiên nói: "Ừm, như vậy là có thể đảm bảo không có độc rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khoan đã... Chuyện này mà nghe có lý hả trời?
Ta muộn màng nhận ra hình như bản thân vừa bị hắn ăn đậu hũ chiếm tiện nghi, vội bịt miệng lại: "Ngươi... Bệ hạ không sợ có kẻ bôi độc lên môi thuộc hạ sao?"
"Có bôi không?"
Ta cứng họng: "... Cái đó thì không có. Nhưng chẳng lẽ sau này đều phải dùng phương pháp này để thử độc sao?"
Hạ Trầm khẽ gật đầu, làm ra vẻ ban ơn huệ lớn lao: "Nếu ngươi đã có lời như vậy, thì cũng không phải là không thể."
Không thể cái đầu ngươi ấy! Thằng nhóc này cút xéo đi!
Nhưng ta nhát c.h.ế.t, ta không dám nói ra miệng.
14
Dường như ta lại quay trở về những chuỗi ngày tăm tối trước đây mất rồi.
Nửa đêm phải canh giữ bên giường Hạ Trầm, khi hắn tắm rửa thì túc trực ở ngoài bức bình phong, ngay cả lúc hắn dùng bữa cũng phải đứng một bên gắp thức ăn cho hắn...
Mà không đúng, còn thê t.h.ả.m hơn trước nữa.
Kể từ khi không cần giả trang thành nữ, ta thậm chí còn phải đứng chực ở bên ngoài nhà xí để đợi Hạ Trầm!
Nói không ngoa chứ ta chỉ còn thiếu nước mọc dính luôn lên trên người hắn thôi!
Đám người ngoài kia ai nấy đều hâm mộ ta đến đỏ cả mắt, rỉ tai nhau rằng ta sắp sửa một bước lên mây, vinh hoa phú quý gõ cửa đến nơi rồi.
Ta thì mệt tới mức hai mí mắt cứ dính c.h.ặ.t lấy nhau, thực sự muốn chất vấn bọn họ: Cái phúc phận này ban cho các ngươi, các ngươi có thèm nhận không hả?
Khổ nỗi Chủ Thần lại không chịu buông tha, cứ liên tục hối thúc ta mau ch.óng mở ra tuyến tình cảm cho Hạ Trầm. Đã thế còn buông lời đe dọa đầy tàn nhẫn.
"Trong vòng một tháng nếu không thành công, ngươi tự mình đi mà hoàn thành nhiệm vụ công lược!"
Ta nghi ngờ là Chủ Thần đã bị tức đến phát điên rồi.
Cho dù Hạ Trầm có vừa tuấn tú, dáng chuẩn, vừa dịu dàng nhiều tiền lại còn là một kẻ bám người đi chăng nữa.
Thì ta cũng là một đại nam nhi thẳng tuột, làm sao có thể đi công lược một đấng nam nhi khác được chứ?
Ta ra sức biện hộ đấu tranh: "Chưa bàn đến chuyện khác, kể cả ta có gật đầu đồng ý đi, thì Hạ Trầm liệu có chịu bằng lòng hay không?"
Đầu dây bên kia của Chủ Thần bỗng rơi vào một khoảng im lặng vô cùng quỷ dị và vi diệu.
Ngài ấy dường như muốn nói điều gì đó, nhưng kìm nén hồi lâu, cuối cùng chỉ nặn ra được hai chữ: "Cố lên."
Sau đó liền vội vã hạ tuyến ngắt kết nối.
Thế là ta đành phải tận tâm tận lực bắt đầu lên kế hoạch, dốc hết sức mình để trong vòng một tháng tìm được cho Hạ Trầm một vị Hoàng hậu tâm đầu ý hợp.