Sau Khi Giả Chết Thoát Thân, Ta Lại Trở Về Rồi

Chương 3



 

9

 

Sắc sắc mặt Hạ Trầm sa sầm đến mức như sắp rỉ ra nước được, gằn giọng: "Cút!"

 

Phi lễ chớ nhìn!

 

Ta rùng mình vội vàng quay phắt đầu đi chỗ khác: "Làm phiền nhã hứng của chủ t.ử rồi, ta đi ngay đây!"

 

Giọng nói Hạ Trầm âm u, hắn đột ngột tóm c.h.ặ.t lấy ta, nghiến răng: "Ngươi dám bước ra ngoài thử xem!"

 

Tiếng nước xao động hỗn loạn hòa lẫn với tiếng nức nở kìm nén của nàng thiếu nữ kia, nghe qua có vẻ khá là thê t.h.ả.m.

 

Ta không kìm lòng được mà lén quay đầu lại ngó nghiêng.

 

Nhưng trong tầm mắt, chỉ thấy được l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc còn vương lại những giọt nước lấp lánh của Hạ Trầm.

 

Giọng hắn trầm thấp: "Muốn xem à?"

 

"Hả?" Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã đưa tay bóp lấy cằm ta, đồng thời túm lấy bàn tay còn lại của ta ấn c.h.ặ.t lên l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn.

 

Giọng nói mang theo vài phần khàn khàn: "Muốn xem thì có thể xem của ta."

 

Ta: "..."

 

Chuyện này mà giống nhau được hả? Nghe xem đây là thứ lời nói hồ đồ gì vậy chứ. Có phải lúc ngâm suối nước nóng bị nước tràn vào não luôn rồi không?

 

Ta vừa toan nhấc chân rời đi, Hạ Trầm bỗng nhiên kéo tuột ta xuống hồ nước. Gương mặt hắn vô cùng nghiêm túc: "Ngươi bắt buộc phải đứng đây canh giữ."

 

"Nhỡ đâu lát nữa lại có kẻ nào tới thì sao? Có ngươi ở đây trẫm mới thấy an tâm."

 

An tâm cái nỗi gì không biết?

 

Ta nhìn mực nước ngập đến ngang thắt lưng, chỉ sợ giây tiếp theo nước hồ sẽ làm ướt sũng hai cái màn thầu độn trước n.g.ự.c mình.

 

Đành rặn ra một câu: "Nam nữ thụ thụ bất thân."

 

"Không sao." Ánh mắt Hạ Trầm lướt qua trước n.g.ự.c ta, đầy ngụ ý sâu xa: "Trẫm vốn chẳng xem ngươi là nữ nhân."

 

Thằng nhóc này khinh người quá đáng.

 

Có tin lần tới ta nhét luôn hai quả dưa hấu vào bên trong không hả?

 

10

 

Bởi vì Hạ Trầm kêu "sợ", cho nên hạ lệnh bắt ta phải thủ ngay bên thành hồ, bảo vệ sự trong sạch cho hắn.

 

Vì thân thể của hắn chỉ dành cho Hoàng hậu tương lai xem mà thôi.

 

Đó chính là nguyên văn lời hắn nói.

 

Trữ quân của một nước mà lại phát ngôn ra điều như vậy, đây không phải là kẻ lụy tình thì còn là cái gì nữa?

 

Bản báo cáo quan sát khi đó của ta rõ ràng viết chuẩn không cần chỉnh mà!

 

Lúc bước lên bờ, dường như Hạ Trầm đứng không vững, ta liền vội vàng đưa tay ra đỡ lấy, rồi vô tình chú ý thấy khi hắn nhấc m.ô.n.g lên, nơi đó lộ ra một chấm đen nhỏ.

 

Chắc là do hơi ấm từ suối nước nóng bốc lên ngùn ngụt, sự ấm áp dễ chịu ấy dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác nhất.

 

Tóm lại là tay ta nhanh hơn não, một phát chọc thẳng ngay lên cái chấm đen nhỏ kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Còn hồn nhiên nói năng vô cùng tươi tỉnh: "Chủ t.ử, chỗ này của ngài chưa tắm sạch kìa."

 

Không gian rơi vào một khoảng im lặng như tờ.

 

Đến tận bây giờ ta vẫn không thể nào quên được ánh mắt Hạ Trầm ngoảnh đầu lại nhìn mình lúc đó, cùng với cảm giác mềm mại truyền đến nơi đầu ngón tay.

 

Đáng đời hơn nữa là, ta còn lấy đầu ngón tay miết mạnh một cái...

 

Thực ra giờ nghĩ kỹ lại, Hạ Trầm không trực tiếp làm thịt ta luôn, hắn quả là một người tốt đại từ đại bi.

 

11

 

Hồi tưởng lại chuyện cũ ê chề này, ta theo phản năng liền dời mắt né tránh ánh nhìn của Hạ Trầm.

 

Lão thái giám đứng một bên vô cùng tinh ý biết điều lùi lại hai bước, trưng ra bộ mặt mờ mịt ra vẻ "ta đây tuổi tác đã cao, vừa rồi chẳng nghe thấy cái gì hết".

 

Hạ Trầm có vẻ như đã dấy lên sự hứng thú: "Muội muội của ngươi còn kể cho ngươi nghe những chuyện gì nữa?"

 

"Cũng... Cũng nhiều lắm ạ."

 

Ta và Hạ Trầm nương tựa lẫn nhau trong lãnh cung suốt hai năm trời, nói không ngoa chứ kích cỡ của tên nhóc này bao nhiêu ta đều nắm rõ mồn một.

 

Ồ, cơ mà giờ thì chẳng rõ có lớn thêm chút nào nữa không.

 

Đôi giày cỡ bốn mươi ba đi liệu còn vừa vặn hay không.

 

"Vậy thì cứ từ từ kể cho trẫm nghe." Hạ Trầm khẽ cười một tiếng: "Tiểu Đức Tử, truyền lệnh xuống, sau này hắn sẽ là thị vệ thân cận của trẫm, mau ch.óng thu dọn Kỳ Niên Điện đi."

 

Lão thái giám nghe xong rõ ràng ngẩn cả người: "Bệ hạ, Kỳ Niên Điện này chẳng phải là..."

 

Hạ Trầm dứt khoát ngắt lời lão: "Cứ đi làm đi."

 

Vẻn vẹn hai chữ đơn giản nhưng ngập tràn khí thế bá đạo của bậc bề trên.

 

Đối phương rùng mình một cái, vội vàng vắt chân lên cổ đi làm việc ngay.

12

 

Chậc chậc chậc, một thời gian không gặp, tên nhóc này đúng là ngày càng ra dáng bá đạo uy nghiêm rồi.

 

Nhưng mà cũng phải thôi. Dù sao bây giờ người ta cũng đã làm Hoàng đế rồi, sao có thể giống như trước đây, việc gì cũng bộc tuệch hết ra ngoài như một gã ngốc lụy tình cơ chứ.

 

Trong đầu ta nghĩ ngợi lung tung, hoàn toàn không để ý thấy Hạ Trầm đang đi phía trước bỗng dừng bước, xoay người lại nhìn mình.

 

Ta đ.â.m sầm một phát vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, đau đến mức nhe răng trợn mắt: "Ui da, sao người ngươi lại cứng ngắc thế này?"

 

"Ý... Ý của thuộc hạ là, bệ hạ thật đúng là vạm vỡ dũng mãnh, ha ha."

 

Chỉ cần sửa miệng đủ nhanh thì tội rơi đầu sẽ chẳng bao giờ chụp xuống đầu ta!

 

Cơ mà tên nhóc này mấy năm qua rốt cuộc ăn gì mà lớn thế không biết? Cao hơn ta hẳn một cái đầu, vóc dáng lại còn rèn luyện chuẩn chỉnh đến vậy.

 

Làm vua chẳng phải ngày đêm đều phải phê duyệt tấu chương đến phờ người ra sao?

 

Sao tóc tai của hắn trông vẫn cứ dày dặn đen nhánh thế kia?

 

Sự đố kỵ làm bộ mặt của ta trở nên vặn vẹo xấu xí.