Sau Khi Kẻ Ngốc Bị Trúc Mã Ghét Bỏ

Chương 7



So với Thẩm gia, tòa phủ đệ này thật là lớn quá đi.

Ta đi theo sau lưng người ta, ủ rũ cúi đầu, trong lòng vô cùng ảo não.

Thật là,

Nói là thuyền nhỏ đã đan xong rồi, bảo họ giúp mang cho Tống Cẩn Ngoãn.

Kết quả hai người họ chậc chậc khen ngợi, giơ ngón tay cái lên:

"Lâm công tử thật lợi hại, lại có thể làm ra chiếc thuyền nhỏ xinh đẹp và phức tạp đến như vậy."

"Nhưng mà, thứ trân quý thế này, tự nhiên là phải do Lâm công tử tự tay đưa tới mới tốt chứ."

"Đúng vậy đúng vậy, hai đứa tụi tôi tay chân thô kệch, tuyệt đối không dám đụng vào đâu."

......

Lải nhải một hồi, khen đến mức đầu óc ta quay cuồng, liền hăm hở đi theo hắn.

Sắp đến trước cửa phòng, mới nhớ ra mà căng thẳng.

"Chủ tử, Lâm công tử tới rồi."

Tống Cẩn Ngoãn ở sau án thư nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn sang.

Ta lập tức rụt vai lại: "Cẩn…… Vương gia cát tường."

Sắc thái nơi đáy mắt Tống Cẩn Ngoãn nhạt đi hai phần.

Hắn thản nhiên nhìn ra phía sau ta: "Là các ngươi dạy hắn gọi như vậy?"

Hai người đang chuẩn bị đóng cửa lập tức cứng đờ, hai tay xua ra tàn ảnh: "Chủ tử minh giám."

Ta theo bản năng học theo bọn họ cũng định giơ tay kêu chủ tử minh giám.

Tống Cẩn Ngoãn lại đưa tới một ánh mắt, cánh cửa liền đóng lại, trong phòng chỉ còn lại một mình ta đứng đực ra đó.

"Qua đây."

"……" Ta dịch chuyển bước chân, rồi ngồi lên đùi hắn.

"A Dực, tại sao đột nhiên lại gọi là Vương gia?"

Tống Cẩn Ngoãn đỡ lấy eo ta.

Ta siết chặt ngón tay, ấp úng: "Không muốn bị cắt lưỡi đâu."

Tống Cẩn Ngoãn nhướng mày.

Từ bên cạnh lấy ra một thứ gì đó.

Đợi đến khi hắn bóc lớp giấy dầu bọc bên ngoài ra, mắt ta sáng lên.

Là kẹo hổ phách mới ra của Hợp Thuận Ký!

Nhưng Tống Cẩn Ngoãn lại bỏ vào trong miệng mình: "Muốn ăn không?"

Ta nuốt nước bọt ừng ực.

Muốn ăn chứ.

Muốn ăn kẹo hổ phách, mà cũng muốn ăn miệng nữa.

Tống Cẩn Ngoãn một tay chống cằm, thong thả ngắm nhìn ta.

Ta bỗng nhiên thông suốt: "Tống Cẩn Ngoãn, Cẩn Ngoãn……"

Thắt lưng chùng xuống.

Ta bị ấn ngã vào trong lòng hắn.

Viên kẹo giữa răng môi đảo qua đảo lại vài vòng, cuối cùng khi nằm yên trong miệng ta thì đã vơi đi hơn một nửa.

Tống Cẩn Ngoãn mang theo nụ cười, hôn lên khóe môi ta: "Gọi nhiều lần như vậy rồi, để xem lưỡi của A Dực chúng ta có còn đó không nào?"

"Ưm…… Còn không ạ?" Ta không nhìn thấy được.

Tống Cẩn Ngoãn bỗng thở nặng một hơi, giữ chặt gáy ta, lại một lần nữa hôn tới.