Sau Khi Kẻ Ngốc Bị Trúc Mã Ghét Bỏ

Chương 8




Bên ngoài tuyết đã rơi, trời đất sáng rực.

Ta nhìn một cái vào đĩa điểm tâm đã vơi đi một nửa trước mặt, lại nhìn một cái vào Tống Cẩn Ngoãn đang ngồi sau án thư, rồi lại nhìn sang cánh cửa bên hông.

Thuyền nhỏ đã tặng rồi.

Cơm cũng đã ăn no, còn uống rất nhiều canh ngọt nữa.

Vừa nghi hoặc sao Tống Cẩn Ngoãn vẫn chưa gọi người đến đưa ta về Thẩm gia.

Lại vừa sợ hãi ngay khoảnh khắc sau hắn liền mở miệng bảo ta trở về.

"Thập Nhất."

Thị tùng trước đó nghe tiếng liền bước vào phòng.

Ta cảm giác trái tim mình như hụt mất một bước, cả người không sao động đậy nổi.

"Đã chuẩn bị nước nóng rồi, đưa Lâm công tử đi tắm rửa."

"!" Oác oác oác.

Nước thật ấm, bồn tắm thật lớn, vui quá đi mất.

Thẩm phu nhân đã lên chùa thắp hương, Thẩm Vũ Chu thì ra ngoài uống rượu, chắc chắn ngày mai mới về.

Mỗi khi như thế này, cơm ở trong viện của ta sẽ biến thành cơm nguội, than sưởi vốn dĩ đã không đủ, giờ cũng triệt để không có luôn.

Hơn nữa hôm nay trời còn đổ tuyết.

Nghĩ đến cái chăn bốc lên hơi lạnh thấu xương kia, ta không khỏi rùng mình một cái thật mạnh.

Ngâm một hồi lâu, lau khô người rồi trở lại trong phòng.

Tống Cẩn Ngoãn tắm rửa trước ta, mái tóc dài xõa tung, chỉ mặc một bộ trung y màu sẫm.

Đang ngồi trên giường lật xem thư sách.

Hắn nhìn thấy ta, vén chăn gấm lên định bước xuống: "Đã giúp ngươi ủ ấm giường rồi, còn đặt cả ấm sưởi nữa, đêm nay ta ra thư phòng……"

Lời còn chưa dứt, ta đã nhào tới.

"Ngươi thế mà lại bằng lòng ngủ cùng ta, Cẩn Ngoãn, ngươi thật tốt."

Ban đêm tối tăm lại còn có gió lớn.

Người khác đều có nha hoàn sai vặt gác đêm, nhưng ta là kẻ ngốc, chẳng ai chịu theo hầu ta cả.

Ta ôm chặt lấy Tống Cẩn Ngoãn đang căng cứng cả người.

Vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn, ngửi mùi trầm hương trên người hắn, nheo mắt cọ cọ: "Trong người ngươi dường như có ai đó đang đánh trống vậy, vừa vang lại vừa dồn dập."

……

Đã lâu lắm rồi ta mới có được một giấc ngủ ngon phơi phới như vậy.

Ta được đỡ ngồi dậy, nép vào lòng Tống Cẩn Ngoãn để mặc y phục.

Mơ màng nhìn thấy dưới cổ áo có mấy vệt đỏ ửng.

Ta giật mình tỉnh hẳn, nắm lấy cánh tay Tống Cẩn Ngoãn: "Trong phủ có phải có chó hoang không ạ? Đêm qua ta cảm giác có thứ gì cứ một mực rúc vào lòng ta, hóa ra không phải là mơ sao! Con chó hư hỏng này, e là muốn ăn thịt ta mất thôi!"

Tống Cẩn Ngoãn giống như bị sặc.

Che miệng ho khẽ một hồi lâu mới bình phục trở lại.

"Không có." Ánh mắt hắn khẽ rung động, giúp ta chỉnh lý lại cổ áo thật ngay ngắn.

Lại đỏ bừng vành tai, vuốt vuốt sống lưng cho ta: "Đừng lo lắng, đã đuổi đi rồi."

Ta thở phào một cái: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt quá rồi."

Nhưng vừa xỏ giày vớ xong định xuống giường, cảm giác đau mỏi dường như bị thứ gì đó ma sát ở phần thịt mềm nơi đùi trong k*ch th*ch, làm cho đầu gối ta mềm nhũn, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất.

May mà Tống Cẩn Ngoãn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.

"Xin lỗi, A Dực……"

"Tại sao phải xin lỗi chứ?" Ta phồng má lên.

"Chuyện này có trách ngươi đâu, kẻ đáng phải xin lỗi là con chó hư hỏng kia kìa!"

Tống Cẩn Ngoãn á khẩu: "Phải…… Con chó hư hỏng."