01.
Tiếng mưa rầm rì nện liên hồi xuống những tấm kính sát đất của căn biệt thự nằm biệt lập ngoại ô thành phố S. Không khí trong phòng khách rộng lớn lạnh ngắt, dù hệ thống sưởi trung tâm vẫn đang chạy đều đặn.
Đường Khả Doanh ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa da chỉnh tề, hai tay đan c.h.ặ.t vào nhau đặt trên đùi. Ánh mắt cô dán c.h.ặ.t vào tờ giấy trắng mực đen vừa được đẩy đến trước mặt, tĩnh lặng như một mặt hồ không một gợn sóng. Trên đỉnh trang giấy, bốn chữ "Đơn Xin Ly Hôn" hiện lên sắc lẹm, gai người.
Hạ Triết Hàn đứng ngược sáng bên cửa sổ lớn, một tay đút vào túi quần tây phẳng phiu, tay kia khẽ lắc nhẹ ly rượu vang đỏ. Chất lỏng màu đỏ thẫm đập vào thành thủy tinh, giống như vệt m.á.u khô cằn cũ kỹ. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống bả vai rộng lớn của anh, phủ lên người đàn ông này một tầng hào quang vừa xa cách vừa lạnh lùng.
"Ký đi. Khoản bồi thường một trăm tỷ này sẽ chuyển thẳng vào tài khoản của cô sau khi thủ tục hoàn tất. Căn biệt thự ở khu đô thị mới này cũng thuộc về cô. Sau này ra ngoài, tốt nhất đừng mở miệng nói cô từng là vợ của Hạ Triết Hàn tôi."
Giọng nói của anh trầm thấp, từ tốn, từng chữ vang lên trong không gian yên ắng vô cùng rõ ràng, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một chút hơi ấm.
Đường Khả Doanh không ngước lên. Cô khẽ cúi đầu, tầm mắt rơi vào đôi bàn tay của chính mình đang đặt trên đầu gối.
Đôi bàn tay của cô không hề mịn màng như những tiểu thư khuê các sống trong nhung lụa. Trên các đầu ngón tay và lòng bàn tay vẫn còn vương lại những vết chai sần mờ nhạt, dấu vết của sự lao lực.
Có ai biết được, đôi bàn tay này vốn dĩ là để chạm vào những bức họa cổ ngàn năm, phục chế những mảnh thư pháp rách nát của các triều đại trước. Nhưng suốt ba năm qua, nó chỉ dùng để làm một việc duy nhất: mỗi ngày ba lượt, không quản sáng tối, bôi t.h.u.ố.c, bấm huyệt và xoa bóp cho đôi chân hoại t.ử, tàn phế của Hạ Triết Hàn.
Ba năm trước, Hạ Triết Hàn gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi t.h.ả.m khốc ngay trước ngày chính thức tiếp quản tập đoàn Hạ thị. Bác sĩ khắp nơi đều lắc đầu, tuyên bố anh bị tổn thương tủy sống nghiêm trọng, cả đời này phải gắn liền với chiếc xe lăn, vĩnh viễn không thể đứng dậy được nữa.
Giữa lúc anh rơi xuống vực sâu tăm tối nhất, bị cả gia tộc ghẻ lạnh, người bạn gái thanh mai trúc mã được anh cưng chiều như bảo vật liền ôm một số tiền lớn bỏ trốn ra nước ngoài, cắt đứt mọi liên lạc vì sợ phải gánh vác một kẻ phế nhân.
Lúc đó, chỉ có Đường Khả Doanh lặng lẽ bước đến bên anh. Cô gánh vác mọi lời đàm tiếu mỉa mai của người đời, chấp nhận một cuộc hôn nhân bí mật không có đám cưới, không có lời chúc phúc, chỉ để làm chỗ dựa cho anh. Cô chăm sóc anh từng chút một, dùng cả danh tiếng ngầm và sức lực của mình để giúp anh tìm kiếm danh y khắp nơi, giúp anh tập vật lý trị liệu.
Để cứu đôi chân của anh, cô đã thức trắng vô số đêm, tự mình nghiên cứu các bài t.h.u.ố.c bấm huyệt cổ truyền, kiên nhẫn lau mồ hôi, xoa bóp từng thớ cơ bị co rút của anh cho đến khi đôi tay mình mỏi nhừ, run rẩy không nhấc lên nổi. Sự dịu dàng và nhẫn nại của cô trong ba năm qua, ngay cả một tảng băng cũng phải tan chảy.
Để rồi ngày hôm nay, khi đôi chân ấy đã hoàn toàn lành lặn, khi anh có thể tự đứng vững và bước đi bằng chính đôi chân của mình trên đỉnh cao quyền lực, việc đầu tiên anh làm lại là dùng đôi chân đó để bước về phía người phụ nữ khác.
Màn hình chiếc điện thoại đặt trên bàn trà khẽ sáng lên. Một dòng tin nhắn ngắn ngủi từ một dãy số quốc tế hiện ra: "Triết Hàn, em đã xuống sân bay thành phố S rồi. Em nhớ anh."
Hạ Triết Hàn khẽ liếc nhìn màn hình, ánh mắt anh nhu hòa đi trong một thoáng, nhưng khi quay lại nhìn Đường Khả Doanh, nó lại lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày.
"Khả Doanh, cô ấy đã trở về rồi. Cô ấy không có sự kiên cường như cô, cô ấy yếu đuối, không có tôi thì không sống nổi. Ba năm qua cô đã vất vả nhiều, nhưng vị trí Hạ phu nhân này, vốn dĩ không thuộc về cô. Cô hiểu ý tôi chứ?"
Đường Khả Doanh nghe tiếng cười khẽ phát ra từ chính l.ồ.ng n.g.ự.c mình. Tiếng cười ấy rất nhỏ, thanh âm trong vắt nhưng lại mang theo một sự châm biếm sâu sắc.
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác chua chát đến nghẹt thở, giống như có ai đó đem một muỗng muối xát mạnh vào vết thương thối rữa, đau đến mức tê dại, nhưng hốc mắt cô ráo hoảnh, không có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Nước mắt của cô dường như đã cạn kiệt trong những đêm dài thức trắng canh chừng những cơn đau co thắt chân của anh rồi.
Bận rộn ba năm, cung phụng một kẻ bạc tình ba năm, đổi lại chỉ là một câu nói "vị trí này vốn dĩ không thuộc về cô".
Mẹ của anh, bà Hạ, luôn sỉ nhục cô là đứa con gái mồ côi hám tiền, trèo cao để bám víu hào môn. Hạ Triết Hàn dù biết cô chịu ấm ức nhưng chưa bao giờ đứng ra nói đỡ cho cô nửa lời. Anh ta luôn mặc định cô là người mạnh mẽ, chịu đựng được mọi thứ, còn cô gái ôm tiền bỏ chạy năm xưa lại là đóa hoa sen trắng cần được chở che.
Hạ Triết Hàn thấy cô giữ im lặng, chân mày khẽ nhíu lại. Anh bước đến gần bàn trà, từ trong túi áo vest lấy ra một chiếc b.út máy mạ vàng mạ bạc đặt cạnh tờ đơn ly hôn.
"Đừng kéo dài thời gian nữa, ký đi. Một trăm tỷ này đủ để cô sống sung túc cả đời, mở một cửa hàng nhỏ hay làm bất cứ việc gì cô muốn. Đừng tham lam những thứ không thuộc về mình."
Đường Khả Doanh chậm rãi ngước mắt lên. Đôi mắt cô vốn dĩ luôn tràn ngập sự dịu dàng, bao dung khi nhìn anh, giờ đây chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo, phẳng lặng như gương. Khí chất nhu mì, nhẫn nhục chịu đựng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự kiêu sa, xa cách bẩm sinh mà cô đã cố tình che giấu suốt ba năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô không khóc lóc, không oán hận, cũng không hề chất vấn anh lấy một câu đại loại như "tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy". Sự bình tĩnh của cô khiến Hạ Triết Hàn đột nhiên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c hơi thắt lại, một cảm giác bất an không tên thoáng qua rồi biến mất.
"Tham lam?" Khả Doanh khẽ lặp lại hai chữ này, thanh âm trong trẻo không chút phập phồng.
Cô vươn tay cầm lấy chiếc b.út máy, ngón tay thon dài dứt khoát vạch xuống tờ giấy. Từng nét chữ của cô vô cùng thanh thoát, sắc sảo, hoàn toàn khác với kiểu chữ mềm mại cô vẫn thường viết khi ghi chép đơn t.h.u.ố.c cho anh.
Ký xong, cô buông b.út, tiếng động nhỏ vang lên giữa phòng khách tĩnh mịch nghe rõ mồn một. Cô đẩy tờ giấy ngược trở lại phía anh, rồi thản nhiên cầm tấm séc một trăm tỷ tệ lên.
Hạ Triết Hàn thầm nghĩ, quả nhiên cô vẫn cần tiền. Nhưng ngay giây tiếp theo, hành động của cô đã khiến toàn thân anh cứng đờ.
Đường Khả Doanh dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy tấm séc, khẽ dùng lực xé rách nó làm đôi, rồi tiếp tục xé làm bốn, làm tám. Những mảnh giấy vụn trị giá một trăm tỷ tệ bay lả tả trong không trung, rơi xuống mặt bàn trà kính đen, trông giống như những cánh hoa tàn héo.
"Cô làm cái gì vậy?" Giọng Hạ Triết Hàn đột nhiên trầm xuống, mang theo sự tức giận bị xúc phạm.
Khả Doanh đứng dậy, cô chỉnh lại vạt áo len mỏng trên người, ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông cao lớn trước mặt. Cho dù cô thấp hơn anh một cái đầu, nhưng khí thế tỏa ra từ người cô lúc này lại khiến người ta có cảm giác cô đang đứng ở trên cao nhìn xuống anh.
"Một trăm tỷ này, tôi chê bẩn." Khả Doanh thản nhiên nói, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng.
"Ba năm qua, tôi coi như mình đi làm từ thiện, cứu một con ch.ó bị gãy chân bên đường. Bây giờ con ch.ó ấy lành chân rồi, nó muốn chạy đi tìm chủ cũ, tôi việc gì phải giữ lại? Hạ Triết Hàn, anh cho rằng tôi ở bên anh ba năm là vì tiền của Hạ gia các người sao? Anh quá tự cao rồi."
"Đường Khả Doanh!" Hạ Triết Hàn gầm lên một tiếng thấp, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ âm trầm. Đôi bàn tay anh siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, khớp xương kêu lên răng rắc. Đây là lần đầu tiên trong đời, người phụ nữ luôn phục tùng anh vô điều kiện lại dám dùng giọng điệu này để nh.ụ.c m.ạ anh.
"Ba năm rồi, Hạ Triết Hàn. Anh đứng dậy được, tôi cũng nên tỉnh lại rồi." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ thốt ra giống như những lưỡi d.a.o sắc bén, không chút lưu tình c.h.ặ.t đứt mọi mối liên hệ giữa hai người.
"Ân tình ba năm qua, một tờ đơn ly hôn này đã xóa sạch. Từ nay về sau, Hạ tổng đi đường của Hạ tổng, tôi đi đường của tôi. Chúc anh và người phụ nữ của anh, sau này sống trong dằn vặt bước đi trên đôi chân mà tôi đã cứu sống."
Nói xong, Khả Doanh quay người bước lên lầu. Cô không hề mang theo bất cứ thứ gì quý giá mà Hạ gia từng ban phát. Toàn bộ quần áo hàng hiệu, túi xách đắt tiền mà bà Hạ vứt cho cô để cô diện khi ra ngoài làm bộ mặt cho Hạ gia, cô đều để nguyên trong tủ kính.
Cô chỉ xách xuống một chiếc vali nhỏ màu đen cũ kỹ — chiếc vali duy nhất cô mang theo từ ba năm trước khi bước chân vào ngôi nhà này. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo giản dị và những dụng cụ phục chế cổ vật gia truyền mà cô luôn trân quý.
Hạ Triết Hàn đứng c.h.ế.t trân ở phòng khách, nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp của cô bước xuống cầu thang. Trong trí nhớ của anh, Khả Doanh luôn là người phụ nữ dịu dàng, ăn mặc đơn giản, luôn đón anh về nhà bằng một nụ cười ấm áp và một bát canh gừng nóng hổi. Nhưng người phụ nữ trước mắt này lại quá xa lạ, xa lạ đến mức khiến anh cảm thấy khủng hoảng.
Khi cô đi đến cửa chính, anh đột ngột cất lời, giọng nói mang theo chút đe dọa lạnh lùng: "Cơn mưa ngoài kia rất lớn. Căn biệt thự này nằm ở ngoại ô, không có xe taxi nào chạy vào đây đâu. Cô bước ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ không bao giờ cho người đi đón cô về nữa."
Khả Doanh dừng bước chân lại trong một giây, nhưng cô không hề ngoảnh đầu.
"Hạ tổng yên tâm, tôi đi rồi, vĩnh viễn sẽ không quay đầu."
Cửa chính biệt thự mở ra, một luồng gió lạnh thấu xương kèm theo những hạt mưa xối xả ùa vào phòng, làm thổi tung mái tóc dài của cô. Khả Doanh không chút do dự kéo vali bước ra ngoài, giẫm thẳng vào màn đêm đen kịt.
Cánh cửa gỗ dày nặng đóng sầm lại phía sau lưng cô, ngăn cách hoàn toàn hơi ấm nhân tạo bên trong.
Mưa xối xả trút xuống, nhanh ch.óng làm ướt sũng bờ vai và mái tóc cô. Nước mưa lạnh ngắt chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng Đường Khả Doanh lại cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình chưa bao giờ nhẹ nhõm đến thế. Phong ấn ba năm tự trói buộc mình trong chiếc l.ồ.ng kính mang tên "tình yêu" đã hoàn toàn vỡ vụn.
Phía sau lưng cô, người đàn ông cô từng dùng cả thanh xuân, dùng từng giọt m.á.u và mồ hôi để cứu sống đang đứng trong căn phòng xa hoa ấm áp, nhưng cô không thèm quay đầu nhìn lại lấy một lần.
Đường Khả Doanh kéo vali bước đi dứt khoát trên con đường mòn ngập nước, ánh mắt hướng về phía ánh đèn mờ ảo của thành phố xa xa. Kẻ bạc tình ngoài kia nghĩ rằng cô đã mất đi tất cả, nhưng họ không biết rằng, cuộc chơi thực sự của người kế thừa tối cao dòng họ Đường bây giờ mới chính thức bắt đầu.