02.
Tiếng vali kéo lạch cạch trên nền gạch men cũ kỹ vang lên giữa đêm muộn.
Cửa ngôi nhà nhỏ bật mở.
Bà Nhã Đan — mẹ ruột của cô — bước vội ra hiên.
Nhìn thấy đứa con gái cưng của mình đứng dưới hiên nhà, người sũng nước, gương mặt trắng bệch không một giọt m.á.u, bà Nhã Đan suýt chút nữa đ.á.n.h rơi chiếc cốc sứ trên tay.
Nước mưa từ lọn tóc dài của Đường Khả Doanh nhỏ từng giọt xuống nền đất, lạnh buốt và đanh tách.
Bộ quần áo len mỏng dính c.h.ặ.t vào da thịt gầy guộc, khiến cô trông mong manh như một con b.úp bê thủy tinh sắp vỡ.
"Khả Doanh! Có chuyện gì thế này? Sao con lại nông nỗi này?"
Bà Nhã Đan lao đến, giữ c.h.ặ.t lấy đôi vai lạnh ngắt của con gái, giọng lạc đi vì hốt hoảng.
Khả Doanh không khóc.
Cô chỉ khẽ mím c.h.ặ.t bờ môi đã tím tái vì lạnh, giọng khản đặc, mệt mỏi thốt lên:
"Mẹ... con dọn về ở với mẹ."
Bà Nhã Đan bàng hoàng.
Bà vội vã đỡ lấy chiếc vali từ tay con, kéo cô vào nhà, dùng một chiếc khăn bông dày quấn c.h.ặ.t lấy người cô.
Hơi ấm từ trong nhà không thể làm tan đi cái lạnh thấu xương đang bao phủ lấy toàn thân Khả Doanh.
Cô ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế gỗ cũ, ánh mắt nhìn chăm chăm vào một khoảng không vô định.
"Nói cho mẹ nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cậu định chia tay với Hạ Triết Hàn sao?"
Bà Nhã Đan run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của con gái, dồn dập hỏi.
Khả Doanh chớp mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt đầy nhạt nhẽo:
"Đúng vậy mẹ. Con và anh ta ly hôn rồi."
"Ly hôn?"
"Vâng. Tình cũ của anh ấy quay lại rồi. Anh ấy vừa đưa đơn ly hôn cho con ngay trong đêm."
Khả Doanh trả lời rất ngắn gọn, không một lời oán trách, không một lời kể khổ.
Nhưng chính sự bình thản đến tột cùng ấy của cô lại giống như một gáo nước lạnh, giội thẳng vào lòng người mẹ.
"Cái gì?!"
Toàn thân bà Nhã Đan run lên bần bật vì uất hận, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng như không thở nổi.
Nước mắt người mẹ rơi lã chã, bà phẫn uất mắng lớn:
"Ba năm trước, thằng chạ đó bị t.a.i n.ạ.n xe hơi đến mức liệt nửa người! Bác sĩ khắp nơi đều lắc đầu nói nó phải ngồi xe lăn suốt đời!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Lúc đó, con khốn kia sợ khổ, sợ nó là phế vật nên mới ôm tiền bỏ trốn ra nước ngoài!"
"Là ai? Là con! Con đã từ bỏ tất cả tương lai để ở bên nó, chăm sóc nó ngày đêm không khác gì một đứa người ở!"
"Đôi bàn tay này của con phải bôi t.h.u.ố.c, bấm huyệt, xoa bóp cho nó mỗi ngày. Con phải gánh chịu biết bao lời sỉ nhục, khinh miệt từ cái gia tộc hào môn thối nát đó để cứu đôi chân của nó!"
"Bây giờ chân nó lành lặn, chạy nhảy được rồi, nó có tiền có quyền rồi, thì con khốn đó vác mặt về, và nó nhẫn tâm đuổi con đi ngay trong đêm mưa sao?"
"Thằng Hạ Triết Hàn nó bị mù, hay là lòng dạ nó bị ch.ó tha rồi?!"
Bà Nhã Đan khóc nấc lên, giọng nói đầy sự nghẹn ngào và phẫn nộ.
Bà xót xa cho ba năm thanh xuân của con gái mình.
Ba năm đổi lại một tờ giấy lộn và sự xua đuổi tàn nhẫn.
Khả Doanh nghe tiếng mắng c.h.ử.i của mẹ, l.ồ.ng n.g.ự.c cô khẽ nhói lên, nhưng cô vẫn không khóc.
Nỗi đau quá lớn đã khiến mọi dây thần kinh cảm xúc của cô trở nên tê liệt.
Cô khẽ ngả đầu vào vai mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc mà ba năm qua cô đã vô tình lãng quên vì mải miết chạy theo một bóng hình bạc bẽo.
"Mẹ, con mệt lắm... Con buồn ngủ rồi, con muốn ngủ một lát..."
Khả Doanh thì thào, mi mắt cô trĩu nặng như ngàn cân.
"Được, được, đi ngủ đi con, có mẹ ở đây rồi."
Bà Nhã Đan vội vàng lau nước mắt, đỡ con gái đứng dậy, dìu cô vào căn phòng ngủ cũ thời con gái.
Ngay khi vừa chạm lưng xuống chiếc giường êm ái, toàn bộ sức lực chống đỡ cuối cùng của Khả Doanh hoàn toàn sụp đổ.
Cô nhắm mắt lại, ngay lập tức rơi vào một cơn hôn mê sâu, ngất lịm đi vì kiệt sức và tổn thương thể xác nghiêm trọng.
Cơn sốt cao ập đến như vũ bão.
Đường Khả Doanh hôn mê suốt hai ngày hai đêm.
Trong hai ngày hai đêm ấy, ngôi nhà nhỏ luôn chìm trong một bầu không khí u ám, đè nén đến nghẹt thở.
Bà Nhã Đan không dám chợp mắt lấy một giây.
Bà ngồi thâu đêm suốt sáng bên giường bệnh của con gái, liên tục thay khăn ấm đắp lên trán cho cô.
Nhìn con gái nằm bất động trên giường, gương mặt thỉnh thoảng lại nhíu c.h.ặ.t vì những cơn ác mộng, lòng bà Nhã Đan như có hàng ngàn vạn mũi d.a.o đ.â.m vào.
Bà nhìn đôi bàn tay của Khả Doanh, đôi bàn tay vốn dĩ thon dài, thanh cao của một thiên tài phục chế cổ vật, giờ đây lại mang theo những vết chai sần thô ráp do ba năm qua phải làm lụng vất vả, xoa bóp cho Hạ Triết Hàn.
Mỗi lần nhìn thấy những vết chai ấy, bà lại bật khóc nức nở.
Bà vừa khóc vừa đ.ấ.m n.g.ự.c tự trách bản thân:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Là tại mẹ... Tại mẹ vô dụng..."
"Nếu năm đó mẹ không đồng ý cho con gả vào Hạ gia, nếu mẹ kiên quyết giữ con lại, thì con đâu phải chịu đựng sự sỉ nhục của bọn họ..."
"Khả Doanh của mẹ là báu vật, sao bọn họ lại dám chà đạp con như vậy..."
Tiếng khóc nghẹn ngào của người mẹ vang vọng trong căn phòng tối tăm giữa đêm khuya, mang theo một nỗi bất lực tột cùng.
Bà thương con, nhưng bà chỉ là một người phụ nữ bình thường, không có quyền thế, không có trăm tỷ để đòi lại công đạo cho con trước một tập đoàn Hạ thị khổng lồ.
Bà chỉ có thể ngồi đây, dùng đôi bàn tay gầy guộc của mình để sưởi ấm cho đứa con tội nghiệp.
Sự im lặng của Khả Doanh trong cơn hôn mê khiến bà Nhã Đan hoảng sợ.
Cứ chốc chốc, bà lại run rẩy đưa ngón tay lên dưới mũi con gái, kiểm tra xem cô còn hơi thở hay không.
Bà sợ.
Bà sợ đứa con gái vốn dĩ luôn kiêu hãnh của mình vì cú sốc này mà nghĩ quẩn, sợ cô sẽ từ bỏ mạng sống vì một kẻ không xứng đáng.
Mỗi một lần cảm nhận được luồng hơi thở yếu ớt nhưng ấm áp của Khả Doanh phả vào đầu ngón tay, bà Nhã Đan mới thở phào một tiếng, nước mắt lại trào ra.
"Khả Doanh, con phải sống... Con không được bỏ mẹ..."
Bà lẩm bẩm, giọng nói khản đặc vì khóc quá nhiều.
Trong cơn hôn mê, Đường Khả Doanh dường như nghe thấy tiếng khóc của mẹ.
Tiếng khóc ấy giống như một sợi dây thừng kiên cố, kéo linh hồn cô đang trôi dạt giữa vực sâu tăm t tối trở lại với trần thế.
Cô mơ thấy ba năm qua.
Mơ thấy những đêm đông lạnh giá, cô phải quỳ bên giường vuốt ve đôi chân bất động của Hạ Triết Hàn, chịu đựng sự gắt gỏng điên cuồng của anh ta khi anh ta tuyệt vọng.
Mơ thấy bà Hạ ném một sấp tiền vào người cô, mắng cô là loại gái mồ côi hám tiền, trèo cao.
Mơ thấy ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát của Hạ Triết Hàn khi anh ta ném tờ đơn ly hôn ngay trong đêm mưa.
Tất cả những hình ảnh đó quay cuồng trong tâm trí cô, hóa thành một ngọn lửa giận dữ, thiêu rụi chút tình cảm ngu muội cuối cùng còn sót lại.
Đúng vậy, cô không thể c.h.ế.t.
Cô là Đường Khả Doanh.
Cô là truyền nhân duy nhất của bậc thầy phục chế cổ vật họ Đường vang danh một thời.
Cô không phải là một món đồ chơi bị người ta vứt bỏ sau khi hết giá trị lợi dụng.
Qua ngày thứ ba, cơn sốt cao đột ngột lui đi.
Ánh nắng ban mai hiếm hoi sau những ngày mưa dài xuyên qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào gương mặt Đường Khả Doanh.
Hàng mi dài của cô khẽ run rẩy, rồi chậm rãi mở ra.
Bà Nhã Đan đang gục đầu bên cạnh giường lập tức giật mình tỉnh giấc.
Nhìn thấy đôi mắt của con gái đã khôi phục lại sự tỉnh táo, bà mừng rỡ đến mức phát khóc, vội vàng vươn tay đỡ cô:
"Khả Doanh! Con tỉnh rồi! Con có thấy đau ở đâu không? Để mẹ đi nấu cháo cho con!"
Đường Khả Doanh nhìn người mẹ tiều tụy trước mắt, nhìn quầng thâm đậm nét dưới mắt bà và mái tóc đã bạc đi vài sợi, trái tim cô thắt lại vì xót xa.
Cô khẽ dùng lực, nắm lấy bàn tay run rẩy của mẹ.
Lần này, ánh mắt cô không còn sự yếu mềm, không còn sự lụy tình hay đau đớn của một người vợ bị bỏ rơi.
Đôi mắt cô lạnh lùng, sắc bén và ngập tràn sự kiêu sa, như một vị nữ vương vừa trải qua một trận niết bàn, tái sinh từ đống tro tàn.
Khí chất thanh cao, ngạo nghễ vốn có của người họ Đường đã hoàn toàn thức tỉnh trên người cô.
Cô khẽ mỉm cười, giọng nói tuy còn hơi yếu nhưng vô cùng dứt khoát và rõ ràng:
"Mẹ, con không c.h.ế.t vì một người đàn ông không đáng."
Bà Nhã Đan nghe câu nói này, sững sờ mất vài giây.
Bà nhìn kỹ con gái mình.
Bà nhận ra, Đường Khả Doanh của ba năm trước — cô gái luôn cam chịu, luôn giấu mình trong căn bếp hào môn để làm vừa lòng người khác — đã thực sự biến mất rồi.
Người đang ngồi trước mặt bà lúc này là một Đường Khả Doanh của ngày xưa, kiêu hãnh, tự tin và đầy khí chất bẩm sinh.
"Đúng... đúng vậy con... Không đáng, chúng ta không cần hắn!" Bà Nhã Đan nghẹn ngào gật đầu, lau vội nước mắt trên mặt.
Khả Doanh chậm rãi ngồi dậy, cô vén chăn bước xuống giường.
Đôi chân cô chạm vào nền gạch mát lạnh, mang lại cho cô một cảm giác chân thật rõ rệt.
Ba năm qua, cô đã dốc hết tâm huyết để chữa lành đôi chân cho Hạ Triết Hàn, cống hiến cho anh ta một cuộc đời mới lành lặn.
Còn bây giờ, đã đến lúc cô dùng chính đôi chân của mình để bước lên đỉnh cao của riêng cô.
Cô đi đến bên cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa ra.
Màn mưa ngoài kia vẫn đang rả rích rơi, gột rửa đi toàn bộ bụi bặm của thành phố S.
Khả Doanh nhìn những hạt mưa đập vào tán lá, ánh mắt cô sâu thẳm khó lường, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh thấu xương.
Hạ Triết Hàn, anh cho rằng Đường Khả Doanh tôi ly hôn anh rồi sẽ trở thành một kẻ t.h.ả.m hại, sống trong nghèo khổ và hối tiếc sao?
Anh sai rồi.
Tôi sẽ cho anh thấy, rời xa Hạ gia, tôi mới chính là huyền thoại mà anh vĩnh viễn không bao giờ có tư cách chạm tới.
Cô quay đầu nhìn mẹ, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên nghiêm trang:
"Mẹ, con muốn quay lại Giám Bảo Các."