Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 15



15.

Cánh cửa phòng cấp cứu đặc biệt của bệnh viện trung tâm thành phố S từ từ mở ra.

Tiếng máy móc y tế kêu bíp bíp đơn điệu, lạnh ngắt vang lên trong không gian nồng nặc mùi t.h.u.ố.c khử trùng.

Hạ Triết Hàn nằm thoi thóp trên giường bệnh, toàn thân quấn băng gạc trắng xóa, gương mặt anh tuấn gầy rộc, nhợt nhạt không còn một giọt m.á.u.

Khối động cơ dập nát từ vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi đã nghiền nát đôi chân của anh một lần nữa, các bác sĩ vừa lắc đầu bước ra, tuyên bố tủy sống hoại t.ử hoàn toàn, cả đời này anh vĩnh viễn phải gắn liền với chiếc xe lăn, không bao giờ có thể đứng dậy được nữa.

Nghe tiếng bước chân chậm rãi tiến vào, Hạ Triết Hàn khẽ run rẩy, khó khăn mở đôi mắt phượng đỏ ngầu, ngập tràn sương m.á.u.

Khi nhìn thấy Đường Khả Doanh bước vào, trong đồng t.ử tàn tạ của anh đột ngột bùng lên một tia sáng hy vọng điên cuồng.

Cô vẫn mặc chiếc váy cưới lộng lẫy thêu vân mây chìm bằng chỉ vàng ròng của Đường gia cổ tộc, nhưng chiếc khăn voan mỏng đã được vén lên, để lộ gương mặt thanh tú, kiêu sa tuyệt mỹ.

Bên cạnh cô, Phó Duật Thần khoác áo măng tô đen, phong thái vương giả trưởng thành, lặng lẽ nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, cùng cô bước đến bên giường bệnh.

"Khả Doanh... Em đến rồi... Anh biết mà... Em vẫn còn lo cho anh... đúng không?"

Hạ Triết Hàn thều thào, giọng nói khản đặc, đứt quãng vì kiệt sức.

Nước mắt nóng hổi trào ra khỏi khóe mắt anh, lăn dài trên gương mặt bám đầy bụi đất chưa kịp lau sạch.

Mặc dù đôi chân đang đau đớn như bị hàng vạn mũi kim nung đỏ đ.â.m vào, mặc dù cơ thể đã tàn phế một lần nữa, nhưng nhìn thấy cô mặc váy cưới đứng trước mặt mình, trong lòng anh bỗng chốc dâng lên một sự thỏa mãn điên cuồng.

Anh nghĩ mình đã thắng. Anh nghĩ màn khổ nhục kế dùng mạng sống và đôi chân này rốt cuộc đã thao túng được lòng thương hại của cô, đã ép được cô phải rời bỏ hôn lễ thế kỷ để chạy đến bên anh như ba năm trước.

"Cạch."

Một tiếng động khô khốc vang lên cắt đứt toàn bộ ảo tưởng nực cười của anh.

Đường Khả Doanh vươn bàn tay đeo nhẫn phỉ thúy xanh biếc ra, thản nhiên ném mạnh chiếc hộp gỗ lim đen chứa bức tranh cổ xuống chân giường bệnh của anh.

Chiếc hộp va đập vào thành giường sắt, phát ra âm thanh chát chúa, lạnh lùng.

Khả Doanh đứng thẳng lưng, ánh mắt phượng sáng lạnh lùng, phẳng lặng nhìn xuống người đàn ông đang hấp hối, khí chất nữ vương thanh cao tỏa ra áp đảo toàn bộ phòng bệnh, không một chút hơi ấm, không một chút xót thương.

"Hạ Triết Hàn, anh tự cao quá rồi."

Cô cất lời, giọng nói trong trẻo, đanh thép vang lên đóng đinh vào không gian:

"Tôi đến đây, không phải vì anh. Tôi đến đây chỉ để lấy lại bức tranh cổ cuối cùng của Đường gia, lấy lại tôn nghiêm của tổ tiên tôi bị kẻ bẩn thỉu như anh nắm giữ. Anh có c.h.ế.t hay sống, tàn phế hay lành lặn, hoàn toàn không liên quan đến tôi."

Dòng chữ "hoàn toàn không liên quan đến tôi" giống như một dòng nước đá giội thẳng vào linh hồn Hạ Triết Hàn, đ.á.n.h nát toàn bộ tia hy vọng cuối cùng của anh.

"Khả Doanh... anh vì bảo vệ tranh của em... nên chân anh mới nát lần nữa... Anh cho em đôi chân này mà..." Hạ Triết Hàn nghẹn ngào gào lên, đôi bàn tay gầy rộc run rẩy cố níu lấy tà váy cưới của cô.

Khả Doanh lùi lại một bước, dứt khoát tránh khỏi cái chạm tay dơ bẩn của anh. Cô nhìn đôi chân quấn băng gạc dập nát của anh, khóe môi khẽ cong lên một độ cong giễu cợt đầy sát thương:

"Ba năm trước tôi cứu đôi chân của anh vì tôi lương thiện. Giờ anh có tự bẻ gãy nó thêm mười lần, tôi cũng không liếc nhìn một cái."

"Hộc!"

Một ngụm m.á.u tươi đỏ thẫm từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn ứ của Hạ Triết Hàn đột ngột nôn mạnh ra ngoài khóe môi, nhuộm đỏ cả tấm chăn bệnh viện trắng xóa.

Gương mặt anh tuấn của vị tổng tài hào môn bấy giờ hoàn toàn sụp đổ, vỡ vụn triệt để.

Nỗi nhục nhã, dằn vặt và hối hận tột cùng c.ắ.n xé linh hồn anh đau đớn hơn cả việc xương cốt bị đè nát.

Anh dùng mạng sống ra đ.á.n.h cược, đổi lại chỉ là một cái tát của sự tuyệt tình bộc trực. Cô không còn hận anh, cô xem anh là rác rưởi, là không khí vô hình.

Anh chính thức ngồi xe lăn suốt đời trong sự cô độc và tăm tối tuyệt đối.

Tập đoàn Hạ thị ngày mai sẽ bị Phó gia và Giám Bảo Các liên thủ phong sát đến mức lụi bại, danh dự mất sạch, tiền tài tiêu tán, và quan trọng nhất — người phụ nữ duy nhất từng thức trắng đêm dùng m.á.u tim cứu mạng anh, đã vĩnh viễn thuộc về người đàn ông khác.

Phó Duật Thần bước lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai mảnh mai của Khả Doanh, anh liếc nhìn tra nam trên giường bệnh bằng ánh mắt khinh miệt tối cao, rồi dịu dàng nói với cô: "Khả Doanh, tranh đã lấy lại rồi, chúng ta về nhà thôi, mẹ đang đợi cơm."

"Vâng, chúng ta về thôi." Khả Doanh ngước mắt nhìn Phó Duật Thần, nở một nụ cười rạng rỡ, ấm áp vô ngần.

Cô cùng anh tay trong tay quay người bước ra khỏi phòng bệnh, tà váy cưới lộng lẫy lướt đi dứt khoát, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại đống đổ nát phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hạ Triết Hàn nằm trơ trọi trên giường bệnh, tiếng máy đo nhịp tim kêu bíp bíp liên hồi như tiếng cười nhạo nhục nhã vang vọng bên tai.

Anh nhìn bóng lưng hai người biến mất sau cánh cửa, đôi bàn tay tàn tạ cào xé xuống đệm giường, khóc lóc gào thét trong tuyệt vọng nghẹn ngào nhưng vĩnh viễn không có ai đáp lại. Không còn tình yêu, không còn danh dự, không còn ai chờ anh ở cuối con đường nữa rồi.

Một năm sau.

Giới cổ vật toàn cầu chấn động bởi một sự kiện vương giả đỉnh cao.

Đường Khả Doanh xuất hiện trên bục vinh quang của Hội nghị Di sản Văn hóa Quốc tế, cô mặc một bộ sườn xám thêu vân mây rực rỡ, trên tay nâng cao chiếc cúp cống hiến tối cao dành cho Thần bí phục chế sư xuất sắc nhất thế kỷ.

Kỹ thuật phục chế gia truyền "Vá Trời" của Đường gia qua đôi bàn tay thiên tài của cô đã hồi sinh hàng trăm bảo vật quốc gia, đưa danh tiếng của dòng họ Đường ngự trị trên đỉnh tháp tối cao của giới cổ vật thế giới.

Cô độc lập, cô mạnh mẽ, hào quang tỏa ra từ người cô ch.ói lọi đến mức vạn người phải quỳ rạp cúi đầu kính cẩn.

Phó Duật Thần luôn đứng bên cạnh cô trong mọi sự kiện lớn nhỏ.

Anh mặc bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt thâm tình từ đầu đến cuối chỉ dán c.h.ặ.t vào bóng dáng rạng rỡ của vợ mình.

Anh là bờ vai vững chãi nhất, gánh vác mọi giông bão để cô tự do bay lượn, nhưng anh chưa bao giờ dùng quyền lực của Phó gia để che lấp đi ánh sáng rực rỡ bẩm sinh của cô.

Cô có một tình yêu chân chính thấu hiểu sinh mệnh, có một sự nghiệp huyền thoại vương giả, có tôn nghiêm tuyệt đối của Đường gia, và có sự tự do tự tại của một vị nữ vương đích thực.

Trong khi đó, tại một góc tối tăm, lạnh ngắt của viện dưỡng lão ngoại ô thành phố S.

Hạ Triết Hàn ngồi cô độc trên chiếc xe lăn cũ kỹ, hai chân buông thõng bất động dưới lớp chăn mỏng.

Gương mặt anh tuấn ngày nào giờ đây tàn tạ, già nua trước tuổi, đôi mắt phượng đờ đẫn, trống rỗng nhìn chằm chằm vào màn hình chiếc tivi nhỏ treo trên tường đang phát sóng trực tiếp cảnh Đường Khả Doanh nhận giải thưởng quốc tế.

Nhìn nụ cười hạnh phúc, rạng rỡ của cô bên cạnh Phó Duật Thần, một giọt nước mắt đắng chát, hối hận muộn màng khẽ chảy dài trên gò má gầy gộc của anh, nhỏ xuống chiếc vòng ngọc huyết long đã rạn nứt hoàn toàn trên cổ tay phải.

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y, đau đớn đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt, nhưng tất cả đã quá muộn rồi.

Bản án chung thân mang tên dằn vặt và hối hận sẽ giam cầm anh trong bóng tối cô độc cho đến hơi thở cuối cùng.

Sau này, người ta nhắc đến Đường Khả Doanh không còn là vợ cũ của Hạ Triết Hàn.

Mà là thần phục chế đứng trên đỉnh cao giới cổ vật.

Còn Hạ Triết Hàn, chỉ là một cái tên cũ bị bỏ lại trong cơn mưa năm ấy.

---------HOÀN--------

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

BÌNH ĐẠM NHƯ CÚC

Thể loại: Cổ đại, Cung đấu, Sảng văn, Hệ thống, Thức tỉnh nhân vật, Nữ cường. Nhân vật chính: Úy Chi Tịch × Cố Triều Hành

[VĂN ÁN]

Thế giới này bị bệnh rồi. Hoặc là, Úy Chi Tịch -  ta bị bệnh.

Nàng là Đích nữ của vương triều, nhưng lại bị một thế lực vô hình mang tên "Kịch bản" giam cầm. Tác giả cài đặt cho nàng một thiết lập nhân vật: Bình đạm như cúc, bao dung độ lượng.

Vị hôn phu Thái t.ử dẫn nữ chính nguyên tác về phủ, đòi lập làm Trắc phi, hệ thống ép nàng phải mỉm cười: "Điện hạ thích là được, ta không tranh giành." Nữ chính nguyên tác tự nhảy xuống hồ vu oan cho nàng, hệ thống ép nàng phải cụp mắt chịu uất ức: "Nếu muội muội vui lòng, ta gánh tiếng xấu này thì có sao."

Trong lòng Úy Chi Tịch gào thét muốn băm vằn bọn họ ra, nhưng cơ thể lại cứ phải thanh cao, thoát tục.

Cho đến một ngày, nàng tìm ra kẽ hở của quy luật: Hệ thống chỉ kiểm soát lời nói trực tiếp, chứ không kiểm soát được mưu mô gián tiếp của nàng.

Được lắm, các người muốn ta "bình đạm như cúc" chứ gì? Ta sẽ dùng chính cái thiết lập này để bức t.ử các người!

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Kẻ địch dâng canh độc, nàng điềm nhiên bưng sang kính dâng cho mẫu thân kẻ đó: "Canh này bổ dưỡng, ta mượn hoa dâng Phật." Thái t.ử muốn gài bẫy Nhiếp chính vương, nàng dịu dàng hiến kế "giúp" phu quân, tiện tay đẩy luôn gã vào ngục tối.

Ngày Thái t.ử bị phế truất, hắn quỳ dưới chân nàng, uất hận hỏi: "Nàng nói nàng bình đạm như cúc, không màng danh lợi, tại sao lại tuyệt tình đến thế?"

Úy Chi Tịch khẽ mỉm cười, một nụ cười tự do tự tại, ghé sát tai hắn thì thầm: "Bản tính ta như cúc. Nhưng là loại cúc nở trên nấm mồ của các ngươi."