14.
Trong giới hào môn, thứ rẻ rúng nhất chính là dùng cái c.h.ế.t để thao túng một người phụ nữ đã lột xác.
Khi bạn dùng mạng sống để ép cô ấy quay đầu, bạn phải chuẩn bị tâm lý đón nhận cái tát tàn nhẫn nhất từ cô ấy ngay trước mặt toàn thiên hạ.
Hạ Triết Hàn muốn dùng m.á.u tươi để nhuộm đỏ váy cưới của Đường Khả Doanh, nhưng anh ta hoàn toàn đ.á.n.h giá sai vị nữ vương đang đứng trên bục vinh quang.
Cả lễ đường hoàng gia chìm vào một sự im lặng nghẹt thở, đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
Hàng trăm ống kính truyền thông đang chĩa thẳng vào Đường Khả Doanh, ánh đèn flash chớp nháy liên hồi, bắt trọn từng cái nhíu mày, từng nhịp thở của cô dưới lớp khăn voan mỏng.
Trên màn hình phát sóng trực tiếp toàn mạng, số lượng người xem đang tăng vọt với tốc độ ch.óng mặt theo từng giây.
Hàng triệu cư dân mạng đang nín thở dõi theo, bàn phím tạm thời dừng lại, ai cũng chờ đợi xem người phụ nữ này sẽ vứt bỏ bó hoa cưới chạy đi, hay sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân vương giả.
Người trợ lý của Hạ Triết Hàn vẫn quỳ sụp dưới đất, m.á.u từ trán nhỏ giọt xuống tấm t.h.ả.m đỏ, giọng gào khóc đầy vẻ khẩn thiết:
"Phu nhân! Xin cô nể tình ba năm qua mà cứu ngài ấy! Ngài ấy sắp không qua khỏi rồi! Bức tranh cổ cuối cùng của Đường gia... ngài ấy đã dùng cả tính mạng để giữ lại cho cô!"
Khả Doanh thản nhiên nhìn chiếc điện thoại di động trên bàn tay đeo nhẫn phỉ thúy.
Ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ trên màn hình phẳng lạnh lẽo, bấm một dãy số khẩn cấp, rồi mở loa ngoài.
Âm thanh đút đút của tổng đài vang lên, kết nối thẳng vào hệ thống âm thanh đại sảnh công cộng, truyền đi toàn bộ buổi livestream trực tiếp.
"Xin chào, đây là trung tâm cứu hộ khẩn cấp và cảnh sát thành phố S. Xin hỏi có chuyện gì cần giúp đỡ?" Giọng viên cảnh sát vang lên nghiêm túc.
Khả Doanh nâng điện thoại lên gần bờ môi đỏ mọng, giọng nói của cô vô cùng trong trẻo, trầm tĩnh, phẳng lặng đến mức không có lấy một chút gợn sóng hay sự hoảng loạn nào:
"Tôi muốn báo cáo một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng. Một chiếc xe ô tô vừa bị lật nhào và lao xuống vực sâu tại khu vực ngoại ô phía Bắc thành phố S."
"Vị trí cụ thể nằm ở tọa độ X, trục đường đèo vắng người qua lại. Người gặp nạn là Hạ Triết Hàn, tổng giám đốc tập đoàn Hạ thị. Tình trạng vô cùng nguy kịch, động cơ có dấu hiệu cháy nổ, người nhà báo tin đã ngừng tim."
"Xin các anh lập tức cử đội cứu hộ chuyên nghiệp và xe cứu thương đến hiện trường để xử lý."
Viên cảnh sát ở đầu dây bên kia vội vã ghi chép: "Được, chúng tôi đã định vị được tọa độ. Xin hỏi cô là người nhà của nạn nhân sao? Có thể để lại họ tên để chúng tôi tiện liên lạc khi cứu hộ thành công?"
Khả Doanh khẽ chớp mắt, ánh mắt phượng sáng lạnh lùng nhìn thẳng vào người trợ lý đang dập đầu dưới đất, cô nhếch môi, thản nhiên buông một câu trả lời lạnh đến thấu xương tủy:
"Không phải người nhà. Tôi chỉ là một người dân qua đường nhận được thông tin t.a.i n.ạ.n từ cấp dưới của anh ta. Tôi không liên quan đến anh ta. Trách nhiệm của tôi đến đây là hết. Chào các anh."
"Tạch."
Cuộc gọi dứt khoát bị ngắt bỏ.
Cả lễ đường hoàng gia chìm vào một sự kinh hãi tột độ trước sự tuyệt tình đanh thép của cô.
Người trợ lý của Hạ Triết Hàn c.h.ế.t lặng, ngẩng phắt đầu lên nhìn cô bằng ánh mắt bàng hoàng, không tin nổi vào tai mình.
Anh ta đã dàn dựng một màn kịch đẫm m.á.u, dùng di vật Đường gia làm mồi nhử, dùng mạng sống để thao túng, vậy mà cô chỉ dùng một cuộc gọi cứu hộ lạnh nhạt như báo một vụ t.a.i n.ạ.n của một người lạ ngoài đường để giải quyết sạch sẽ.
Cô không khóc. Cô không hoảng loạn. Cô không hề có một chút ý định nhấc chân váy cưới chạy ra khỏi cửa sảnh tiệc.
Trái tim cô đã hoàn toàn đóng băng từ cái đêm mưa lạnh giá bốn ngày trước, khi cô kéo vali bước đi dưới mưa mà anh ta không một chút xót thương.
Lòng thương hại và sự dịu dàng của Đường Khả Doanh, vĩnh viễn không bao giờ có thể dùng chiêu trò khổ nhục kế để kích hoạt lại một lần nữa.
Khả Doanh chậm rãi xoay người lại, hướng về phía người đàn ông đang đứng bên cạnh mình.
Phó Duật Thần từ đầu đến cuối không hề lên tiếng can thiệp vào cuộc gọi của cô. Anh đứng đó, cao lớn, vững chãi như một ngọn núi lớn, phong thái vương giả trưởng thành che chở cho cô trước hàng ngàn ống kính.
Anh không hề dùng quyền lực để ép cô phải lựa chọn, cũng không dùng sự chiếm hữu thô bạo để bắt cô phải ở lại làm phu nhân Phó gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh tin cô. Anh tôn trọng cô tuyệt đối.
Lúc này, anh chỉ im lặng đưa bàn tay ấm áp, rộng lớn của mình ra trước mặt cô, lòng bàn tay ngửa lên, để mở một sự lựa chọn hoàn toàn tự do cho người con gái anh yêu suốt mười mươi năm qua.
Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn cô, như muốn nói: Dù em có đi hay ở, anh vẫn đứng đây gánh vác mọi giông bão cùng em.
Khả Doanh nhìn bàn tay của Phó Duật Thần, trong lòng cô dâng lên một sự ấm áp và bình yên vô hạn.
Cô không một chút do dự, tự mình vươn bàn tay thon dài đeo nhẫn phỉ thúy ra, đặt thẳng vào lòng bàn tay của anh.
Hai bàn tay đan c.h.ặ.t vào nhau, mười ngón tay siết c.h.ặ.t không một chút kẽ hở.
Khả Doanh quay mặt về phía hàng trăm ống kính truyền thông đang phát sóng trực tiếp, tà váy cưới lộng lẫy chuyển động kiêu sa, cô cất giọng nói đanh thép, vang dội khắp sảnh tiệc lớn:
"Người dưng gặp nạn, tôi đã báo cứu hộ. Còn giờ, hôn lễ của chúng ta tiếp tục."
"Bùm!"
Hệ thống pháo hoa giấy màu vàng ròng lập tức nổ tung trên vòm trần, những cánh hoa hồng trắng rơi rụng ngập tràn trên t.h.ả.m đỏ, tiếng nhạc giao hưởng lại vang lên thánh thót, huy hoàng lấn át hoàn toàn tiếng gào khóc t.h.ả.m hại của người trợ lý Hạ gia.
Cùng lúc đó, trên màn hình livestream toàn mạng, các dòng bình luận lập tức bùng nổ điên cuồng như một trận cuồng phong:
"Trời ơi! Ngầu quá! Đúng là đại nữ chủ giới cổ vật!"
"Người dưng gặp nạn! Hai chữ người dưng này giáng một bạt tai quá đau vào mặt tra nam!"
"Hạ Triết Hàn thua rồi! Thua một cách triệt để không còn một chút manh giáp!"
"Đáng đời kẻ bạc tình! Lúc người ta hy sinh ba năm thì xem như rác rưởi, giờ người ta lấy chồng giàu hơn, quyền lực hơn thì lấy mạng ra ăn vạ? Đáng đời!"
Hàng triệu cư dân mạng đồng loạt hả hê, sảng khoái tột cùng trước màn vả mặt đối xứng, tàn nhẫn và kiêu sa của Đường Khả Doanh ngay trên sóng trực tiếp cả nước.
Chồng cũ có tự bẻ gãy chân thêm mười lần, cô cũng không thèm liếc nhìn một cái.
Tại khu vực vực sâu lạnh lẽo ngoại ô phía Bắc thành phố S.
Chiếc xe Maybach sang trọng lật nhào bên vách đá, khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút từ khối động cơ dập nát.
Hạ Triết Hàn nằm thoi thóp trên mặt đất lạnh ngắt đầy bùn đất, toàn thân quấn đầy những vết thương rớm m.á.u, đôi chân lành lặn vừa mới bình phục của anh ta lại bị khối sắt thép đè nát bấy một lần nữa, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả một khoảng đất.
Đôi bàn tay run rẩy, tàn tạ của anh vẫn cố siết c.h.ặ.t lấy chiếc hộp gỗ chứa bức tranh cổ cuối cùng của Đường gia, miệng liên tục lẩm bẩm, nôn ra từng ngụm m.á.u tươi đắng chát.
Anh đang chờ cô. Anh dùng cả mạng sống của mình ra để đ.á.n.h cược, anh nghĩ cô nghe tin di vật Đường gia và đôi chân của anh bị nát, cô sẽ điên cuồng chạy đến bên anh như ba năm trước.
Bên cạnh anh, chiếc điện thoại di động của người trợ lý để lại hiện trường đang bật sóng livestream trực tiếp trận hôn lễ thế kỷ.
m thanh trong trẻo, đanh thép của Đường Khả Doanh từ trong loa điện thoại vang lên rõ mồn một giữa không gian hoang vu, lạnh ngắt:
"Người dưng gặp nạn, tôi đã báo cứu hộ. Còn giờ, hôn lễ của chúng ta tiếp tục."
"Người dưng... Người dưng..."
Hai chữ này giống như một lưỡi d.a.o nung đỏ, đ.â.m thẳng vào tim Hạ Triết Hàn, róc xương lột da, băm vằn linh hồn anh thành trăm mảnh nghìn vệt.
"Hộc!"
Một ngụm m.á.u đặc tàn nhẫn từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn ứ trào mạnh ra ngoài khóe môi, nhuộm đỏ cả nhãn mác của chiếc hộp gỗ cổ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nỗi đau đớn từ thân thể dập nát lúc này hoàn toàn không bằng một phần vạn nỗi đau đớn, nhục nhã và tuyệt vọng từ hai chữ "người dưng" của cô mang lại.
Anh nhận ra, cô không còn hận anh nữa. Cô xem anh là người dưng, một sự tồn tại hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời vương giả của cô.
Canh bạc khổ nhục kế cuối cùng của anh, đổi lại chỉ là một cuộc gọi báo cứu hộ bố thí của một người công dân qua đường.
Tiếng còi xe cứu hộ từ xa vọng lại, nhưng ánh mắt phượng đỏ ngầu của Hạ Triết Hàn đã hoàn toàn mất đi tiêu cự, anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi Khả Doanh đang rạng rỡ, hạnh phúc trao nhẫn cưới cho Phó Duật Thần dưới cơn mưa hoa hồng trắng, trước khi bóng tối tàn khốc hoàn toàn nuốt chửng lấy ý thức của anh.