Nhan Hạc nghi hoặc bắt máy.
Màn hình điện thoại đứng hình trong chớp mắt, sau đó chuyển sang video. Nhan Hạc thấy khung cảnh bên kia hơi tối, bối cảnh có vẻ là ở khách sạn. Nàng khẽ nhíu mày, chưa kịp suy nghĩ thêm đã nghe thấy tiếng cười khẽ của người phụ nữ truyền ra từ điện thoại.
Giọng của Lộc Hữu Thanh vốn thiên về tông ôn nhu thanh mát, nghe như tiếng suối trong vỗ vào vách đá, khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu. Nhưng không biết có phải do micro điện thoại hay không, lúc này giọng cô nghe như pha lẫn với loại rượu ngon ướp lạnh, vừa gợi cảm lại vừa quyến rũ. Âm thanh xuyên qua không trung lọt vào tai Nhan Hạc, hệt như Lộc Hữu Thanh đang thì thầm bên tai nàng, vô cùng mập mờ, khiến vành tai nàng không kìm được mà ửng đỏ.
Dáng vẻ ngơ ngác của nàng bị camera ghi lại, khiến người ở đầu dây bên kia lại bật ra một tiếng cười khẽ, tiếng cười dịu dàng mà đầy ý trêu chọc.
"A Hạc." Lộc Hữu Thanh gọi khẽ tên nàng, đồng thời điều chỉnh camera hướng về phía mình.
Hình ảnh xoay chuyển, bối cảnh diễm lệ đã thay đổi. Khuôn mặt tuyệt mỹ của Lộc Hữu Thanh hiện ra trên màn hình điện thoại của Nhan Hạc. Hình như cô vừa mới tắm xong, trên người mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng manh, để lộ một mảng lớn làn da trắng nõn. Một nốt ruồi nhỏ nơi xương quai xanh bên trái dưới ánh đèn vàng nhạt trông cực kỳ mê người. Mái tóc ướt của Lộc Hữu Thanh dán sát vào bên mặt, đôi mắt trong trẻo nhìn nàng chăm chú, ánh mắt có chút mơ màng.
Hơi thở của Nhan Hạc đột nhiên nghẹn lại trong giây lát, bàn tay cầm điện thoại hơi run rẩy: "Sao thế? Sao hôm nay cậu lại gọi cho mình sớm thế này?" Nàng cố gắng kìm nén nhịp thở đang dồn dập của mình để hỏi.
Lộc Hữu Thanh lại cười, đôi mắt cong cong, gò má vì vừa tắm xong nên bị hơi nước hun đến mức ửng hồng, lúc này trông cô đặc biệt mềm mại. Có vẻ như cô vừa tắm xong đã không đợi được mà gọi ngay cho Nhan Hạc, vì thế cô thậm chí còn chưa kịp làm khô tóc.
"Nhớ A Hạc, mình muốn được nhìn thấy A Hạc ngay lập tức." Lộc Hữu Thanh trả lời.
Vì thế nên ngay cả tóc cũng chưa thổi đã gọi điện cho nàng, trong khung hình, những lọn tóc của cô vẫn còn ướt sũng mà nhỏ nước, từng giọt từng giọt rơi xuống. Qua màn hình có thể thấy lớp vải lụa đã bị thấm ướt, những giọt nước phản chiếu ánh sáng chảy dọc theo làn da, cho đến khi lặn mất vào nơi mà ống kính không thể nhìn thấy.
"Sao cậu không thổi tóc đi?" Nhan Hạc nhìn những sợi tóc dán chặt vào người vẫn đang nhỏ nước của cô, nhíu mày. Lộc Hữu Thanh hình như đã uống say, ánh mắt nhìn nàng mang theo sự khao khát không hề che giấu.
Nghe câu hỏi của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh chỉ mỉm cười không nói, cô tựa vào đầu giường, thần thái và động tác đều rất thư giãn. Đầu óc sau khi uống say có chút choáng váng, nhưng cô vẫn nhớ rõ mình đang gọi điện cho Nhan Hạc, tay dùng sức nắm chặt điện thoại để bản thân có thể nhìn thấy Nhan Hạc trong đó.
"Không gặp được A Hạc, mình muốn kéo A Hạc ra ngoài." Cô lẩm bẩm nói, bướng bỉnh nhìn Nhan Hạc đang bị nhốt trong chiếc điện thoại nhỏ bé. Giọng nói mang theo vẻ khàn khàn đặc trưng sau khi say, âm cuối như có móc câu, trực tiếp móc vào trái tim đang đập loạn của Nhan Hạc.
Nhan Hạc không nhịn được mà cong môi, hiện tại trong mắt, trong lòng và trong tiếng nói của Lộc Hữu Thanh đều tràn ngập hình bóng nàng, nói không vui là giả. Nàng có thể cảm nhận được sự cô đơn suốt cả ngày qua đều tan biến sau khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh. Trái tim nàng như một chai nước ngọt có ga vừa được bật nắp, theo những lời nói ngây ngô khi say của cô mà từ từ sủi bọt, chẳng còn chút nghi hoặc nào như lúc nãy khi thấy Lộc Hữu Thanh gọi đến.
Chắc chỉ là trùng hợp thôi.
"Sao cậu lại uống nhiều thế?" Nàng nén sự nghi hoặc vào đáy lòng, trong mắt chỉ có Lộc Hữu Thanh trước mặt, lo lắng lên tiếng hỏi han.
"Có khó chịu không?"
Lộc Hữu Thanh nghe vậy lại cong môi, đưa điện thoại đến gần mình hơn một chút: "Hôm nay đoàn phim liên hoan, mình uống một chút, nhìn thấy A Hạc là hết khó chịu rồi."
Cô lải nhải nói chuyện, nhưng Nhan Hạc lại nghe không rõ cô đang nói gì, bởi vì khoảng cách quá gần, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng hơn dáng vẻ của Lộc Hữu Thanh. Lông mày, đôi mắt, sống mũi, đôi môi, mỗi một nét đều khắc thật sâu vào mắt Nhan Hạc.
Nỗi nhớ nhung tích tụ bấy lâu nay vào lúc này đã hóa thành thực chất, ánh mắt Nhan Hạc chăm chú nhìn từng đường nét trên gương mặt cô, giống như một họa sĩ đang phác họa tác phẩm tâm đắc nhất của mình, không nỡ rời mắt. Lồng ngực nàng như bị hổng một lỗ, bị một cơn gió thổi qua làm lay động không thôi, khiến lòng nàng xao động mãnh liệt.
Ánh đèn khách sạn hơi tối, dưới ánh đèn vàng, mày mắt và thần sắc của Lộc Hữu Thanh như phủ một lớp hương hoa mông lung. Cách một khoảng cách xa xôi, Nhan Hạc dường như cũng có thể ngửi thấy mùi hương ấy, nàng không kìm lòng được mà rung động.
Lộc Hữu Thanh luôn có thể dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn, Nhan Hạc cũng không ngoại lệ. Chỉ một câu nói, chỉ một dáng ngồi tùy ý của cô cũng đủ khiến trái tim Nhan Hạc đập rộn ràng theo.
"Nhớ A Hạc quá." Lộc Hữu Thanh không nhận ra sự bất thường của Nhan Hạc, vẫn dịu dàng nói ra nỗi nhớ nhung dành cho nàng. Có đôi khi, không cố tình trêu chọc lại càng khiến lòng người xao xuyến hơn. Nhan Hạc chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, những nỗ lực huấn luyện để dời đi sự chú ý trong mấy ngày qua vào lúc này đều vỡ tan thành mây khói. Sự tự kiềm chế mà nàng hằng tự hào rốt cuộc vẫn không thắng nổi nỗi nhớ nhung thấu xương dành cho Lộc Hữu Thanh.
"Mình cũng... nhớ cậu." Nàng nhìn vào mắt Lộc Hữu Thanh, không kìm được sự rung động trong lòng mà lên tiếng, lại thấy thần sắc Lộc Hữu Thanh đột nhiên khựng lại, ngay sau đó cô liền nhìn về phía nàng, đôi mắt vốn đang mờ mịt bỗng chốc trở nên tỉnh táo rõ rệt.
"A Hạc ngoan, A Hạc của mình, thật sự rất nhớ A Hạc của mình." Lộc Hữu Thanh nắm chặt điện thoại, mỉm cười nói, đôi mắt dịu dàng của cô chứa đầy hơi nước, hàng mi dài tựa cánh bướm khẽ rung động. Từng tiếng "A Hạc ngoan" đầy ái muội cùng tông giọng dịu dàng cứ thế lọt vào tai Nhan Hạc, khiến nàng cảm thấy trái tim mình như mềm nhũn ra. Nàng mỉm cười nhìn sang, lúc này mới phát hiện áo ngủ của Lộc Hữu Thanh đã sớm bị nước từ tóc nhỏ xuống thấm đẫm, người cô còn hơi run lên một chút.
"Mau đi sấy tóc đi, tóc cậu ướt như vậy mà bị cảm thì làm sao bây giờ?" Nàng nhíu mày lên tiếng, giọng nói thúc giục, tràn đầy sự lo lắng.
Lộc Hữu Thanh nghe thấy những lời lo lắng của Nhan Hạc, tuy rằng giọng điệu có chút lạnh lùng, nhưng cô vẫn thấy rất vui vẻ, vui đến mức muốn xuất hiện ngay bên cạnh Nhan Hạc để ôm chặt lấy nàng, hít hà mùi hương trên cơ thể nàng.
"Vậy A Hạc tới tìm mình đi." Lộc Hữu Thanh ghé sát vào màn hình, cố ý nói với Nhan Hạc ở đầu dây bên kia.
Nhan Hạc thở dài một hơi thật sâu, gương mặt hiện rõ vẻ bất đắc dĩ: "Mau đi sấy đi, thật sự bị bệnh sẽ khó chịu lắm đấy."
"Được." Lộc Hữu Thanh không nén nổi sự xao động trong lòng mà đáp ứng: "Mình không để bị cảm đâu, nếu bị cảm mà không có A Hạc ở bên cạnh thì sẽ khó chịu lắm." Giọng cô hơi trầm xuống, ẩn chứa vài phần ủy khuất.
Nhan Hạc lại thở dài một hơi, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ bất đắc dĩ: "Mau đi sấy tóc đi." Trong lòng nàng vì nỗi nhớ nhung nồng nhiệt và sự mong chờ của Lộc Hữu Thanh dành cho mình sau khi say mà không kìm được niềm vui sướng.
Lộc Hữu Thanh quả nhiên nghe lời nàng đi sấy tóc. Nhan Hạc vốn định đợi cô sấy xong sẽ tiếp tục gọi video nên không tắt máy, lặng lẽ lắng nghe tiếng máy sấy từ đầu dây bên kia. Thế nhưng điện thoại của Lộc Hữu Thanh dường như hết pin nên tự động tắt nguồn, đồng thời ngắt luôn cuộc gọi. Nhan Hạc chỉ có thể nhìn màn hình đã tắt mà nghĩ về Lộc Hữu Thanh lúc nãy, trái tim như rơi vào một dòng suối mát lạnh.
Nàng bỗng nhiên nhận ra tình cảm hiện tại mình dành cho Lộc Hữu Thanh dường như không còn là sự né tránh và áy náy như trước kia nữa. Nàng sẽ nhớ Lộc Hữu Thanh, nhìn thấy thứ gì mình thích cũng nhớ đến cô, nhìn thấy thứ không thích cũng nhớ đến cô, lúc ăn cơm cũng nhớ, ngay cả bây giờ khi cuộc gọi đã ngắt, nàng cũng chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen.
Hình như nàng thật sự thích Lộc Hữu Thanh rồi. Nghĩ đến đây, Nhan Hạc không nhịn được mà che mặt lại, nhưng rồi lại nghĩ Lộc Hữu Thanh là vị hôn thê của mình, nàng thích vị hôn thê của mình chẳng phải là chuyện đương nhiên sao, còn cần phải thẹn thùng như vậy sao.
Nàng chợt nhớ đến lời đề nghị lúc nãy của Lộc Hữu Thanh về việc bảo nàng đến Hoành đ**m tìm cô. Tự hỏi lòng mình, hình như nàng thật sự cũng không phải là không muốn đi, thậm chí còn có chút dao động.
Nghĩ rồi, Nhan Hạc vội vàng lắc đầu, xua tan những cảm xúc đó đi để bản thân bình tĩnh lại một chút, nhưng trái tim vẫn cứ run rẩy không thôi. Bàn tay cầm điện thoại không ngừng v**t v* màn hình, cảm thấy có chút ngứa ngáy.
Ở bên này, Lộc Hữu Thanh sau khi sấy tóc xong liền cầm điện thoại lên, thấy điện thoại hết pin tự động tắt nguồn, cô khẽ nhíu mày. Trong đôi mắt cô sớm đã không còn vẻ mông lung và hỗn loạn như lúc gọi điện khi nãy, mà tràn đầy sự tỉnh táo.
Lộc Hữu Thanh nắm chặt điện thoại, ngước mắt nhìn về phía trước, trên chiếc máy tính trước mặt đang hiển thị rõ ràng khung cảnh bên trong nhà.
Trong nhà vốn luôn được lắp camera giám sát để đề phòng trường hợp xảy ra trộm cắp có thể kiểm tra ngay lập tức. Trước đây vì không muốn làm Nhan Hạc bị kích động, Lộc Hữu Thanh đã tháo dỡ những thứ dư thừa trong nhà, chỉ để lại những thiết bị cơ bản nhất dùng để bảo đảm an toàn.
Lộc Hữu Thanh ngồi xuống trước bàn, tay phải cầm chuột nhấn hai cái, thời gian trên khung hình vốn đang yên tĩnh bắt đầu lùi lại, lùi mãi cho đến hai mươi phút trước. Màu sắc của video có chút sai lệch, nhưng vẫn có thể nhìn rõ người trong hình là ai.
Nhan Hạc đi ra từ phòng ngủ chính, đầu tiên là xuống thư phòng dưới lầu lấy chìa khóa phòng kho, sau đó quay lại mở cửa phòng kho. Trong camera giám sát, nàng đi đến trước mặt tấm gương nằm ở góc phòng sâu nhất. Camera quay không rõ nét nên không biết cụ thể nàng đã làm những gì, nhưng nàng đã nhanh chóng rời khỏi phòng kho ngay sau đó.
Lộc Hữu Thanh bình tĩnh nhìn vào máy tính, con ngươi dần tối sầm lại. Trong căn phòng tối tăm, cô đã xem đi xem lại đoạn video dài vài phút này đến mười mấy lần, cuối cùng bỗng nhiên bật cười.
Phải dạy dỗ lại cái thói quen xấu thích lục lọi đồ đạc của chú chó nhỏ này mới được.
-
Không biết có phải là ảo giác của Nhan Hạc hay không, mà kể từ sau lần gọi điện thoại đó với Lộc Hữu Thanh, những bức ảnh cô gửi cho nàng qua điện thoại bắt đầu trở nên có chút kỳ lạ.
Lúc quay xong phim, Lộc Hữu Thanh chụp ảnh mình sau khi đã tẩy trang, nhưng tấm hình không chụp mặt cô mà lại chụp khuôn ngực ướt đẫm cùng xương quai xanh còn vương những giọt nước. Lúc ăn cơm, cô không chụp món ăn mà chụp gò má hồng nhuận cùng ánh mắt đầy vẻ ái muội của mình. Ngay cả khi gọi video vào buổi tối, thời gian ngắt cuộc gọi cũng ngày càng muộn theo yêu cầu của Lộc Hữu Thanh. Gần đây nhất, có một ngày hai người thậm chí suốt cả một đêm đều không tắt máy, Nhan Hạc nghe tiếng hít thở khe khẽ của Lộc Hữu Thanh mà mất ngủ cả đêm.
Nàng bỗng nhiên trở nên rất muốn đi tìm Lộc Hữu Thanh. Lời đề nghị lần trước của Lộc Hữu Thanh giống như đã gieo xuống một hạt giống trong lòng nàng, đến giờ phút này nó đã hoàn toàn chiếm trọn mọi suy nghĩ của nàng.
Nàng định cầm máy ảnh ra ngoài chụp hình, thế nhưng khi đã đến khu tham quan gần đó, hứng thú của nàng vẫn cứ uể oải không thôi. Quẩn quanh cả ngày trời, đến khi về nhà số ảnh chụp được cũng chỉ có ít ỏi vài tấm.
Nhan Hạc cảm thấy bản thân thật sự không ổn chút nào, nàng nhớ nhung Lộc Hữu Thanh đến phát điên. Nàng bỗng nhiên lờ mờ đoán được lý do tại sao trước đây mình lại muốn từ bỏ công việc để đi làm trợ lý cho Lộc Hữu Thanh.
Mấy ngày gần đây, Lộc Hữu Thanh phải tăng ca quay phim, thời gian hai người trò chuyện ngắn đi rất nhiều. Ngay cả buổi tối Lộc Hữu Thanh cũng chỉ có thể nói với nàng vài câu rồi lại không nhịn được mà ngáp dài. Nàng cũng không đành lòng nhìn thấy Lộc Hữu Thanh phải gồng mình chống chọi với cơn buồn ngủ để nói chuyện với mình, nên đã chủ động bảo cả hai đi ngủ sớm. Phần lớn thời gian còn lại là do Lộc Hữu Thanh phải quay cảnh đêm nên căn bản không thể gọi điện thoại cho nàng được.
Nhan Hạc mở điện thoại xem tin nhắn giữa mình và Lộc Hữu Thanh, lịch sử trò chuyện vẫn dừng lại ở tin nhắn từ ba tiếng trước của Lộc Hữu Thanh: 【Buổi tối mình phải quay cảnh đêm, A Hạc ngủ trước đi nhé.】
Nhan Hạc thở dài một hơi thật sâu, lại không nhịn được mà mở Weibo lên, vào siêu thoại của Lộc Hữu Thanh để tìm kiếm một vài hình ảnh hậu trường mới nhất của cô. Bài đăng gần đây nhất là về việc tình cờ gặp được Lộc Hữu Thanh.
【A a a a, thì ra Lộc Hữu Thanh đang quay phim ở thành phố Hoành đ**m của tôi nè. Hôm nay tôi cùng bạn đi làm diễn viên quần chúng ở Hoành đ**m, đúng lúc gặp được đoàn phim của Lộc ảnh hậu đang quay. Tôi chào cô ấy và cô ấy còn vẫy tay lại với tôi nữa (khóc lớn). Sau đó lúc tan làm, tôi đi tìm Lộc ảnh hậu xin chữ ký, cô ấy còn chụp ảnh chung với tôi nữa, tôi đúng là may mắn quá đi mất a a a.】
Bên dưới bài đăng là hàng loạt những bình luận ngưỡng mộ, nhưng Nhan Hạc nhìn bài đăng này mà rơi vào trầm tư. Nàng thoát ra ngoài rồi nhìn lại lịch sử trò chuyện giữa mình và Lộc Hữu Thanh.
Mọi thứ vẫn y như cũ, không hề có bất kỳ tin nhắn mới nào. Đôi mày nàng càng nhíu chặt hơn, nàng không nhịn được mà cắn môi.
Cảm giác chua xót và bức bối cuộn trào trong lồng ngực Nhan Hạc. Nàng nhìn vào khung chat của hai người, gõ một đoạn chữ thật dài, nhưng cuối cùng lại xóa sạch đi. Cuối cùng, nàng suy sụp nằm vật xuống giường, nhìn bài đăng của người hâm mộ kia mà cảm thấy cả người đều không ổn chút nào.
Có thời gian chụp ảnh chung và ký tên cho người hâm mộ, nhưng lại không có thời gian gửi tin nhắn cho nàng, đúng không?
Nhan Hạc nghiến răng nghiến lợi oán hận nghĩ, ngay cả chính nàng cũng không nhận ra lúc này mình trông chẳng khác nào một cô vợ nhỏ đang ghen tuông. Nàng chỉ cảm thấy trái tim mình như bị một tảng bông chặn lại, vô cùng khó chịu.
Không dỗ dành được đâu, cho dù là chính bản thân Lộc Hữu Thanh tới dỗ thì nàng vẫn thấy rất tức giận.
Cơn bực bội không cách nào xua tan, Nhan Hạc nằm trên giường lăn qua lộn lại, dư quang liếc nhìn trần nhà trắng tinh, đột nhiên nàng nhìn thấy ở một góc phía trên căn phòng dường như có thứ gì đó.
Nhan Hạc ngồi dậy, bước chân đi tới đó, nàng nhíu mày nhìn về phía góc tường, nhón chân và nheo mắt nhìn thật kỹ. Lúc này nàng mới phát hiện ở góc tường có một vệt dấu vết không rõ ràng, một vệt màu xám nhạt đột ngột quẹt qua góc tường. Nàng bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ rằng nơi này trước kia chắc chắn đã từng có thứ gì đó.
Nhan Hạc lùi lại phía sau vài bước, đang định nhìn vết tích này một cách toàn diện hơn thì một phút không chú ý, chân nàng đã va phải chiếc tủ đầu giường, khiến nàng suýt chút nữa thì ngã nhào.
Nàng nhíu mày nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên ba ngăn kéo của chiếc tủ, lông mày đang nhíu chặt bỗng nhiên giãn ra.