Nhan Hạc đứng dậy, nàng đi quanh cái tủ vài vòng, ánh mắt dán chặt vào ngăn kéo dưới cùng đang bị một chiếc ổ khóa mới tinh khóa chặt. Ánh nhìn của nàng không ngừng đảo qua đảo lại giữa dấu vết mờ nhạt trên góc tường và ngăn kéo kia, trong lòng thầm nảy sinh một suy đoán.
Nàng nhớ rõ lúc trước khi mình mới dọn đến đây, ngăn kéo này đã bị Lộc Hữu Thanh khóa lại rồi. Cô còn nói rằng nàng tuyệt đối sẽ không muốn biết bên trong chứa thứ gì đâu.
Lúc đó, biểu cảm của Lộc Hữu Thanh rất thần bí, sâu trong đáy mắt ẩn giấu những cảm xúc mà Nhan Hạc không thể nhìn thấu. Khi ấy nàng không mấy bận tâm, nhưng giờ nhớ lại thì sự tò mò lại càng trỗi dậy mạnh mẽ.
Lộc Hữu Thanh và nàng đã ở chung trong căn nhà này gần ba tuần, nhưng trong suốt thời gian đó, chưa một lần nào cô mở ngăn kéo này ra, cũng chưa từng để Nhan Hạc nhìn thấy chìa khóa của nó. Nhan Hạc nhíu chặt mày, trái tim như dần chìm xuống đáy nước, vài phỏng đoán chẳng mấy tốt đẹp bắt đầu hiện lên trong trí óc nàng.
Có lẽ trong ngăn kéo này thực sự đang chứa thứ mà nàng vừa đoán tới.
Nghĩ rồi, Nhan Hạc đưa tay kéo thử cái ổ khóa trên ngăn kéo. Nó rất chắc chắn, dường như chỉ có thể dùng lực mạnh mới mở được.
Nhưng Nhan Hạc không muốn dùng vũ lực. Lộc Hữu Thanh khóa ngăn kéo này lại chính là vì không muốn nàng nhìn thấy đồ vật bên trong. Nếu nàng cố tình phá khóa, khi Lộc Hữu Thanh trở về chắc chắn sẽ rất buồn.
So với việc phải nhìn thấy Lộc Hữu Thanh rơi lệ, thì sự tò mò muốn biết nơi này rốt cuộc chứa thứ gì cũng đã giảm đi không ít.
Nhưng rốt cuộc đây là thứ gì chứ? Đã lâu như vậy rồi mà nàng vẫn không thể mở ra xem cho biết.
Đồ đạc trong phòng kho ngoại trừ cái gương lớn kia ra thì chẳng có gì kỳ quái, nhưng tận sâu trong lòng nàng cứ luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Nhưng nếu bảo phải chỉ ra chính xác là điểm nào thì chính nàng cũng không rõ. Mọi ngóc ngách trong nhà đều đã được nàng xem qua hết một lượt, nên nàng chỉ có thể đặt mọi nghi vấn lên ngăn kéo đang bị khóa trước mặt này.
Nhan Hạc quan sát kỹ ngăn kéo, lòng hiếu kỳ đối với thứ bên trong càng thêm mãnh liệt. Nàng chợt nhớ tới trước kia Lộc Hữu Thanh từng nói những đồ vật quan trọng trong nhà đều được để ở thư phòng. Thế là nàng liền đi xuống lầu, bước vào thư phòng rồi lấy hết đồ đạc bên trong ra tìm kiếm. Quả nhiên, nàng đã tìm thấy một chiếc chìa khóa tương xứng với ổ khóa kia.
Lộc Hữu Thanh lại không mang theo chìa khóa bên mình.
Nhan Hạc không rõ cảm xúc lúc này của mình là gì. Nàng cầm chiếc chìa khóa nhỏ nhắn hơi lành lạnh trong tay, đáy mắt là những cảm xúc khó gọi tên, lồng ngực hơi dâng lên cảm giác ngốn ngang.
Nắm chặt chìa khóa trong lòng bàn tay, Nhan Hạc nhấc chân bước nhanh khỏi thư phòng đi lên lầu hai. Khi nàng bước vào phòng ngủ và đứng trước chiếc ngăn kéo kia, nàng bỗng nhiên thấy phân vân không biết có nên mở nó ra hay không.
Lộc Hữu Thanh không mang chiếc chìa khóa này đi, chứng tỏ cô hoàn toàn tin tưởng Nhan Hạc, hoàn toàn yên tâm về nàng. Trước khi đi, cô thậm chí còn đặc biệt dặn dò Nhan Hạc rằng những đồ vật quan trọng để ở đâu, nên không thể nào cô lại không biết chiếc chìa khóa này nằm ở đó.
Cậu ấy thật sự rất tin tưởng mình.
Chiếc chìa khóa trong tay đột nhiên trở nên nặng ngàn cân. Nhìn ngăn kéo ngay trong gang tấc, Nhan Hạc bỗng nảy sinh vài phần chần chừ. Nếu trong ngăn kéo thật sự là thiết bị theo dõi đã được tháo xuống, nàng phải đối mặt với Lộc Hữu Thanh thế nào, và phải đối mặt với trái tim mình ra sao đây?
Trong phút chốc lâm vào cảnh lưỡng nan, Nhan Hạc giống như đang đứng trên một hòn đảo nhỏ hẹp giữa biển sâu, tay cầm chiếc chìa khóa vận mệnh. Mở ra, hay là cứ tiếp tục giả vờ như không để tâm mà chung sống với Lộc Hữu Thanh như thế này?
Nhan Hạc nắm chặt lấy chìa khóa, đầu ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, lòng bàn tay ẩn ẩn đau nhói. Cuối cùng, nàng hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt lại, khi mở ra lần nữa thì ánh mắt đã đầy vẻ quyết tâm.
Nhan Hạc ngồi xổm xuống, dùng chiếc chìa khóa trong tay mở ổ khóa trước mặt. Nếu cứ phải sống trong sự nghi hoặc và bất an như thế này, nàng thà rằng ngay bây giờ sẽ đập tan lớp ngăn cách đó.
"Rắc." Tiếng ổ khóa được mở ra vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch nghe thật chói tai. Nhan Hạc không tự chủ được mà nuốt nước miếng một cái, rồi tháo ổ khóa xuống.
Nàng đưa tay kéo ngăn kéo ra, trái tim như bị treo lơ lửng trên vách đá cao vạn trượng. Những cơn gió gào thét không ngừng thổi qua lồng ngực nàng, trên đầu nàng giống như đang treo một thanh kiếm Damocles, chờ đợi sự thẩm phán cuối cùng.
Tiếng ngăn kéo gỗ trượt trên đường ray rất nhẹ, từng nhịp như gõ vào tim Nhan Hạc. Nàng cắn chặt răng, bình tĩnh nhìn vào trong ngăn kéo, hơi thở cũng theo đó mà đình trệ. Nhưng khi nhìn thấy những thứ bên trong, nàng sững sờ trong giây lát, ngay sau đó, một luồng khí nóng đỏ rực lập tức xông lên mặt.
Những thứ này... là cái gì vậy?
Những món đồ nhỏ nhắn, tròn trịa với đủ loại hình dạng được xếp ngay ngắn trong ngăn kéo. Có thứ ở phía cuối thậm chí còn nối với một sợi dây. Dù là món nào đi nữa thì cũng chẳng có cái nào là thiết bị theo dõi như Nhan Hạc đã suy đoán. Những hình thù kỳ quái này khiến người ta vừa nhìn đã thấy nóng bừng cả mặt. Dù Nhan Hạc có bị mất trí nhớ đi chăng nữa thì nàng cũng lập tức hiểu ngay những thứ này dùng để làm gì. Nàng không kìm được mà quay mặt đi chỗ khác, cảm giác xấu hổ từ cổ lan thẳng lên mặt, nóng hầm hập như muốn thiêu cháy, hơi thở cũng trở nên nóng bỏng.
Trong góc ngăn kéo có hai chiếc hộp, một hộp còn nguyên vẹn lớp màng nhựa, hộp còn lại đã được mở ra. Nhan Hạc thấy chiếc hộp này đóng gói rất đẹp, cứ ngỡ nó không giống với những thứ kia, kết quả khi cầm lên xem, đầu ngón tay nàng cứng đờ lại. Nàng vội vàng buông tay, che lấy khuôn mặt đang nóng ran của mình.
Bên trong hộp này tổng cộng có mười hai cái, mà hộp đã mở thì đã dùng hết gần một nửa. Đây chắc chắn là thứ nàng và Lộc Hữu Thanh đã cùng nhau dùng trước khi nàng mất trí nhớ.
Cả người nàng như bị ném vào lò lửa mà nướng, Nhan Hạc thậm chí chẳng dám nhìn thêm một lần nào. Chỉ là dư quang vẫn bị ánh bạc phản chiếu từ một món đồ trong ngăn kéo thu hút. Khi nhìn kỹ lại, nàng mới thấy rõ toàn cảnh của món đồ đó.
Cái... cái cái cái này, đây là thứ gì vậy?
Nàng quay đầu nhìn món đồ đó, không nhịn được mà đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt bằng bạc. Cảm giác lạnh lẽo chạm vào đầu ngón tay, nhưng lại khiến trái tim nàng run rẩy. Nhan Hạc vội vàng rụt tay về, tay lại vô tình đụng phải một thứ khác trông giống như vòng cổ ở bên cạnh.
Nhan Hạc: "..."
Nàng nhìn quanh bốn phía với vẻ chột dạ. Sau khi xác định chắc chắn chỉ có một mình mình ở đây, nàng mới lén lút cầm cái vòng cổ kia lên. Vòng cổ làm bằng da, rất đẹp và chắc chắn, rất khó để cởi ra được. Hơn nữa khóa phía trước cũng rất phức tạp, cực kỳ khó mở. Ở phía trước còn treo một cái móc, dường như có thể kết nối với một sợi dây dài hơn để điều khiển "thú cưng" tốt hơn. Nhan Hạc nhìn qua hai cái rồi vội vàng đặt xuống.
Nàng luống cuống đưa tay đóng ngăn kéo lại, cuối cùng cũng hiểu được những lời nói và nụ cười đó của Lộc Hữu Thanh lúc trước rốt cuộc là có ý gì. Nghĩ đến đây, nàng hối hận mà ngã vật xuống giường, cả người đỏ bừng như một con tôm luộc.
Nhan Hạc đưa tay che mặt, úp mặt xuống gối, thầm mắng chính mình rảnh rỗi sinh nông nổi, tò mò mở ngăn kéo làm gì để giờ tự mình chuốc lấy khổ.
Mấy thứ này đối với một người "chưa trải sự đời" vì vừa mất trí nhớ như nàng mà nói, đúng là một cú sốc không hề nhỏ. Nhan Hạc hiện tại vẫn còn đang run rẩy, trong đầu không ngừng nghĩ về những thứ vừa thấy. Nàng đáng lẽ phải hiểu sớm hơn mới đúng, nàng và Lộc Hữu Thanh vốn đã sắp kết hôn, đương nhiên chuyện gì cũng làm qua cả rồi. Có mấy thứ này để tăng thêm chút tình thú giữa hai vợ vợ cũng là chuyện hết sức bình thường.
Vậy mà nàng lại đi hoài nghi đây là thiết bị theo dõi mà Lộc Hữu Thanh đã tháo xuống...
Nhan Hạc hé mắt qua kẽ tay nhìn lên trần nhà trắng tinh, tâm trạng đột nhiên chùng xuống, đồng thời còn dâng lên nỗi áy náy đối với Lộc Hữu Thanh. Khi cô không ở bên cạnh, nàng lại bắt đầu lo được lo mất. Nói cho cùng, cũng là do sự bất an và sợ hãi sau khi mất trí nhớ khiến nàng lại bắt đầu suy đoán lung tung.
Nhan Hạc ảo não vò tóc, lòng nguội lạnh hẳn đi. Nàng muốn bù đắp cho Lộc Hữu Thanh, muốn gặp cô để nói lời xin lỗi, thật sự rất muốn gặp lại cô.
Nghĩ tới những thứ vừa nhìn thấy ban nãy, Nhan Hạc lại đỏ mặt. Nàng vừa che chặt mặt, vừa không kìm được mà nghĩ thầm.
Hóa ra Lộc Hữu Thanh thích kiểu này.
Nhan Hạc nằm trên giường hồi lâu mới khiến bản thân hạ nhiệt được đôi chút. Vừa đứng dậy xuống giường, nàng đã vội vàng khóa ngăn kéo kia lại ngay lập tức, không dám để bản thân mở nó ra thêm lần nào nữa.
Sau khi làm xong mọi chuyện, nàng mới phát hiện thời gian đã gần rạng sáng. Không ngờ nàng lại thẫn thờ lâu đến thế. Nghĩ vậy, nàng vội vàng lấy điện thoại ra.
Trước đây, dù Lộc Hữu Thanh có tan làm muộn thế nào cũng đều nhắn tin cho nàng. Có lẽ hiện tại vẫn chưa xong việc nên Nhan Hạc vẫn chưa thấy có tin nhắn mới nào.
Nàng hơi nhíu mày, nhìn đồng hồ, kim giờ đã sắp chỉ đến 1 giờ sáng.
Hôm nay lại phải tăng ca muộn đến thế sao.
Nàng cố nén sự bất an đang nảy sinh trong lòng, đưa tay gõ mấy chữ định hỏi xem Lộc Hữu Thanh đã tan làm chưa. Nhưng suy nghĩ lại không kìm được mà bay tới những cảnh tượng vừa thấy lúc nãy. Đến khi nàng phản ứng lại thì đã lỡ tay nhấn gửi đi, giây tiếp theo nàng mới nhìn rõ dòng chữ mình vừa đánh.
【Nhà chúng ta thật sự không nuôi chó sao?】
Nhan Hạc: "..."
Nàng lạnh lùng xóa sạch dòng tin nhắn đó, rồi gõ lại một tin khác gửi đi.
【Cậu tan làm chưa?】
Nàng ước chừng hiện tại chắc Lộc Hữu Thanh đang sắp kết thúc công việc nên chuẩn bị chờ thêm một lát. Thế nhưng mười phút trôi qua, Lộc Hữu Thanh vẫn không trả lời. Nàng kiên nhẫn đợi thêm hai mươi phút nữa, cho đến khi kim đồng hồ hoàn toàn chìm vào đêm đen tĩnh mịch, Lộc Hữu Thanh vẫn không có hồi âm.
Nhan Hạc nhíu chặt mày, sự bất an trong lòng không ngừng bị phóng đại giữa đêm khuya thanh vắng. Nàng quyết định gọi điện thoại cho Lộc Hữu Thanh.
Tiếng "tút tút" vang lên, âm thanh điện thoại vang vọng khắp căn phòng. Thế nhưng khi một bản nhạc kết thúc, tiếng thông báo tự động ngắt máy vang lên bên tai Nhan Hạc. Nàng gọi thêm rất nhiều cuộc nữa, nhưng đầu dây bên kia vẫn không có bất kỳ phản hồi nào. Trái tim nàng đập loạn xạ như đánh trống trong lồng ngực vì lo sợ, nhưng nàng vẫn nỗ lực điều chỉnh nhịp thở để bản thân bình tĩnh lại.
Biết đâu cậu ấy chỉ đang bận quay phim nên không thấy tin nhắn và điện thoại thôi, không thể nào xảy ra chuyện gì được.
Nhan Hạc nhíu mày thật sâu. Đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận rõ rệt vị trí của Lộc Hữu Thanh trong lòng mình lớn đến nhường nào. Không liên quan đến chuyện gì khác, chỉ cần một cuộc điện thoại không thông, một tin nhắn không được hồi đáp cũng đủ khiến nàng hoảng loạn.
Nhan Hạc cuối cùng không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi trong lòng, nàng gọi điện cho Lâm Nhạc. Số điện thoại của Lâm Nhạc nàng vẫn còn lưu từ hồi ở bệnh viện, không ngờ giờ lại có lúc dùng tới.
Lần này, điện thoại reo mấy chục giây mới có người bắt máy. Khi nghe được giọng của Lâm Nhạc, Nhan Hạc mới cảm thấy vững tâm hơn đôi chút.
"Tiểu Lâm, Lộc Hữu Thanh có ở chỗ cô không?" Một kịch bản y hệt như lần trước ở bệnh viện, chỉ có điều lần này, nàng không còn là kẻ không có cách nào khác, chỉ biết xoay như chong chóng nữa.
"Lộc tổng, cô ấy..." Lâm Nhạc ở đầu dây bên kia dường như đang lâm vào thế khó xử, không biết có nên nói hay không.
"Lộc Hữu Thanh bị làm sao vậy? Đừng sợ, cô cứ nói đi." Nàng nỗ lực giữ cho giọng nói của mình nghe thật ổn định.
Quả nhiên, Lâm Nhạc hít một hơi thật sâu rồi nói: "Lộc tổng vừa bị thương một chút trong lúc quay phim, hiện tại đang ở bệnh viện."
Bị thương?
Hơi thở của Nhan Hạc đột ngột đình trệ, nàng vội vàng hỏi dồn dập: "Cậu ấy bị làm sao? Có đau không? Bị thương ở đâu? Có nặng không?" Một chuỗi câu hỏi khiến Lâm Nhạc nhất thời không trả lời kịp, chỉ có thể đáp lại từng cái một.
"Chỉ là trong lúc quay phim, cánh tay không cẩn thận quẹt phải chiếc xe đạo cụ nên bị chảy máu thôi ạ. Hiện tại cô ấy đang được băng bó ở bệnh viện, vết thương không nặng đâu, cô yên tâm đi ạ."
Lời an ủi của cô trợ lý không hề khiến Nhan Hạc an tâm, trái lại nàng càng thêm lo lắng. Nàng đứng lặng tại chỗ, ánh mắt tối sầm lại không nói lời nào. Lâm Nhạc tưởng nàng bị mất tín hiệu nên vội vàng gọi "alo" mấy tiếng.
"Tiểu Lâm, trước tiên cô đừng nói với Lộc Hữu Thanh là tôi đã gọi điện hỏi thăm nhé. Cậu ấy bị thương, nên được nghỉ ngơi cho tốt." Nhan Hạc lên tiếng, giọng nàng có chút trầm xuống.
Lâm Nhạc: "Vâng thưa Nhan tiểu thư, tôi biết rồi. Tôi xin phép đi xem tình hình Lộc tổng thế nào đã, chào Nhan tiểu thư."
Cúp máy xong, Nhan Hạc nhìn chăm chằm vào lịch sử trò chuyện với Lộc Hữu Thanh. Đôi đồng tử màu nâu trà lúc này âm u như chìm hẳn vào đêm tối. Nàng lập tức đặt chuyến bay sớm nhất trong đêm, buông điện thoại xuống là đi thu dọn đồ đạc ngay.
Lần ở bệnh viện trước đó, nàng không thể làm gì khác ngoài việc ngồi chờ đợi trong vô vọng. Nàng không muốn phải trải qua cảm giác nôn nóng đó thêm lần nào nữa. Lần này, nàng muốn tự mình đi tìm Lộc Hữu Thanh.
Nhan Hạc nhanh chóng thu xếp xong xuôi, đồng thời điện thoại trong túi cũng vang lên thông báo. Là tin nhắn trả lời của Lộc Hữu Thanh.
Lộc Hữu Thanh: 【Xin lỗi A Hạc, mình mệt quá nên lỡ ngủ quên mất, chưa kịp nhắn tin cho cậu.】
【A Hạc sẽ tha thứ cho mình chứ? (khóc lóc)】
Nhan Hạc nhìn tin nhắn Lộc Hữu Thanh gửi cho mình. Cô không hề nhắc tới chuyện mình bị thương. Trái tim nàng đột nhiên như chìm xuống đáy hồ, nàng không kìm được mà nghĩ, nếu hôm nay nàng thực sự đi ngủ sớm, liệu có phải nàng sẽ vĩnh viễn không biết chuyện Lộc Hữu Thanh bị thương hay không?
Trái tim như bị một bàn tay lớn bóp chặt đến nghẹt thở, Nhan Hạc nắm chặt điện thoại, kiên định với quyết tâm đi tìm cô.
Lộc Hữu Thanh không nói cho nàng chuyện cô bị thương, nàng cũng sẽ không nói cho Lộc Hữu Thanh chuyện nàng đi tìm cô. Hai người coi như huề nhau.
Kéo vali ra đến cửa lớn, Nhan Hạc ngẩng đầu nhìn lên lầu hai của căn biệt thự đang chìm trong bóng tối, do dự một chút rồi cuối cùng vẫn quay trở vào.
Nàng mở cửa thư phòng lấy chìa khóa, quay lại lầu hai mở ngăn kéo đang khóa kia ra. Nhan Hạc lấy chiếc vòng cổ bằng da và món đồ bằng bạc đang tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo kia. Nàng nghĩ thầm, nếu Lộc Hữu Thanh còn dám để mình bị thương ở đoàn phim nữa, nàng sẽ "khóa" luôn cô lại rồi mang về nhà.