Mùa thu ở Vũ Thành lúc nào cũng rất lạnh, sau khi vào thu thì chẳng khác gì chớm đông là bao. Lộc Hữu Thanh từ cửa sổ bệnh viện nhìn ra bên ngoài, những chiếc lá cây dưới lầu đã bị cơn gió tàn cuốn lấy, xoay tròn giữa không trung, một mảnh tĩnh mịch.
Đã lâu lắm rồi cô không quay lại Vũ Thành, Lộc Hữu Thanh cứ ngỡ đời này mình sẽ không bao giờ đặt chân đến thành phố này nữa, không ngờ rằng lại vì quay phim mà một lần nữa trở về nơi đây.
Thành phố này chứa đựng quá nhiều ký ức đau thương, tuyệt vọng xen lẫn vui sướng, chỉ cần bước chân vừa đạp lên mảnh đất này, Lộc Hữu Thanh liền cảm nhận được những cảm xúc thâm trầm như thủy triều ập đến.
Cô nghĩ, cũng may là A Hạc không đi theo, nếu A Hạc cũng nhìn thấy những thứ này, chỉ sợ phản ứng bản năng của cơ thể không chỉ khiến nàng nảy sinh nghi ngờ, mà còn đẩy nhanh tốc độ khôi phục ký ức của nàng. Nghĩ rồi, Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà nở một nụ cười khổ, nội tâm mình hóa ra lại nghĩ như vậy, thật là ti tiện.
Xử lý xong vết thương, lúc từ bệnh viện bước ra đã là sáng sớm, phía chân trời lộ ra sắc trắng ửng sáng, gió lạnh ban mai thổi qua vạt áo, cô không nhịn được mà rùng mình run rẩy.
Lộc Hữu Thanh vẫn mặc bộ quần áo vội vàng thay trước khi đến bệnh viện, chiếc áo ngắn tay mỏng manh vào lúc này hiển nhiên không thể ngăn cản được những đợt gió lạnh buốt giá. Lâm Nhạc đi lấy xe, cô liền một mình đứng ở cửa bệnh viện chờ đợi.
Gió lạnh không ngừng thổi vào người, cô xoa xoa đôi bàn tay để giảm bớt cái lạnh, bất tri bất giác liền nhớ tới những chuyện trước kia ở bên cạnh Nhan Hạc.
Cô nhớ rõ, lần đầu tiên Nhan Hạc rời khỏi mình cũng là vào thời tiết lạnh lẽo thế này, cũng là một mùa thu giống hệt hôm nay. Khi đó cô thực sự thấy rất lạnh, thân mình đứng trong gió lạnh đến mức sắp đông cứng, nhưng trái tim lại như bị ném vào hầm băng, còn lạnh hơn cả thân xác. Cô suýt chút nữa đã tưởng rằng mình không sống nổi nữa, cũng may cô đã tìm được A Hạc của mình, A Hạc của cô lại trở về bên cạnh cô.
Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà nở một nụ cười, hiện tại cũng giống như vậy, mặc kệ nàng rời khỏi mình bao nhiêu lần, cô luôn có thể tìm thấy Nhan Hạc, cùng A Hạc sống cuộc sống hạnh phúc bên nhau.
Đây mới là kết quả tốt nhất, không phải sao?
Lộc Hữu Thanh móc điện thoại ra, chuẩn bị xem thử Nhan Hạc có phản hồi tin nhắn của mình hay không. Không có tin nhắn nào cả, cô hơi nhíu mày, nghĩ thầm chắc giờ này A Hạc vẫn còn đang ngủ, thế là cô liền mang theo đầy lòng yêu thương mà gửi thêm cho Nhan Hạc một tin nhắn nữa.
【 Mình tỉnh rồi, chuẩn bị đi làm đây. 】 Cũng coi như là để lấp l**m cho lời nói dối ngày hôm qua.
Nào ngờ ngay khoảnh khắc tin nhắn vừa được gửi đi, Lộc Hữu Thanh liền nghe thấy một tiếng chuông thông báo tin nhắn như có như không. Tiếng chuông bị gió lạnh sau lưng cuốn lấy lọt vào tai cô, còn chưa kịp phản ứng, cô đã nghe thấy giọng nói quen thuộc lại thanh mát vang lên phía sau.
【 Lộc Hữu Thanh. 】 Giọng nói của người phụ nữ có chút dồn dập nhưng lại vô cùng chân thành rơi vào tai cô, giống như một đóa hoa hồng mỹ lệ đang nở rộ trong lòng.
Lộc Hữu Thanh cả người cứng đờ, ngơ ngác nghe tiếng bước chân từ xa lại gần phía sau mình, cho đến khi tiếng bước chân dừng lại ngay bên cạnh. Một mùi hương thanh mát nhàn nhạt quanh quẩn nơi đầu mũi, lúc này cô mới như sực tỉnh, ngơ ngác quay đầu lại, đối diện với đôi con ngươi thâm trầm của Nhan Hạc, nơi đáy mắt nàng là sự đau lòng nồng đậm.
Thấy Lộc Hữu Thanh không trả lời, Nhan Hạc lại gọi tên cô một lần nữa, lại thấy hốc mắt đen nhánh như mực của người nọ bỗng nhiên phủ đầy sương mù, tiều tụy và ướt át.
Đứng gần lại, Nhan Hạc mới nhìn thấy dáng vẻ cô đứng trong gió lạnh co rúm run rẩy, lồng ngực nàng như bị một cơn gió lạnh tràn vào. Nàng nhíu mày, nhanh chóng cởi chiếc áo khoác trên người ra khoác lên người Lộc Hữu Thanh.
Chiếc áo khoác còn vương lại nhiệt độ cơ thể ấm áp của Nhan Hạc bao bọc lấy thân hình Lộc Hữu Thanh, trong từng nhịp thở đều là hơi thở của Nhan Hạc. Lộc Hữu Thanh chỉ cảm thấy cả người giống như được Nhan Hạc ôm trọn vào lòng, hương thơm thanh mát vây quanh, cô chậm rãi cúi đầu, để bản thân cảm nhận sâu sắc hơi thở của Nhan Hạc.
"Sao cậu lại ở đây?" Lộc Hữu Thanh vùi mặt vào áo khoác của Nhan Hạc, giọng nói xuyên qua lớp vải dày truyền ra có chút nghẹn lại, nghe có vẻ uể oải thiếu sức sống.
Nhan Hạc không trả lời câu hỏi của cô, nàng chỉ mặc một chiếc áo dài tay đơn bạc, vạt áo bị gió lạnh thổi bay phất phới. Nàng nhìn chằm chằm Lộc Hữu Thanh, trong mắt ẩn giấu những cảm xúc mãnh liệt không thể tan biến, tầm mắt nàng chậm rãi dời xuống, dừng lại trên bàn tay đã được băng bó kỹ lưỡng của Lộc Hữu Thanh, sắc tối nơi đáy mắt cuối cùng cũng hóa thành sự đau lòng.
"Có đau không?" Nàng không nhịn được mà hạ thấp giọng, trong lời nói đều mang theo sự thương tiếc.
Nghe vậy, Lộc Hữu Thanh nhìn thẳng vào nàng, đôi mắt xinh đẹp thâm thúy lại long lanh. Sự kinh ngạc và vui sướng khi thấy Nhan Hạc xuất hiện bên cạnh đã sớm lấn át cơn đau nơi lòng bàn tay, cô lắc đầu, đôi môi giấu sau lớp áo khoác khẽ cong lên, cô nhìn Nhan Hạc rồi chậm rãi mở miệng.
"A Hạc sao biết mình bị thương?"
Đôi mày Nhan Hạc hơi nhíu lại: "Cậu bị thương còn muốn gạt mình sao?" Nàng đã bắt chuyến máy bay sớm nhất để đến thăm Lộc Hữu Thanh, trong lòng trong mắt đều chỉ nghĩ đến vết thương của cô, không ngờ Lộc Hữu Thanh còn muốn tiếp tục lừa gạt mình, cô căn bản không muốn nàng biết chuyện cô bị thương.
Nhan Hạc không muốn nghĩ tới việc nếu mình không biết tin Lộc Hữu Thanh bị thương từ chỗ Lâm Nhạc, nếu tối qua không phát hiện ra những điểm bất thường đó, liệu có phải Lộc Hữu Thanh sẽ cứ thế mà giấu giếm mãi hay không. Càng nghĩ càng giận, trong lòng như có một ngọn lửa vô danh bùng lên, vừa giận lại vừa đau, đường đường là vị hôn thê của Lộc Hữu Thanh mà cả chuyện này nàng cũng không biết. Tuy biết rõ đây là vì Lộc Hữu Thanh sợ nàng lo lắng, nhưng trong lòng nàng vẫn thấy rất buồn, nàng dứt khoát quay mặt đi chỗ khác không thèm để ý đến Lộc Hữu Thanh nữa.
Lần đầu tiên Lộc Hữu Thanh nghe thấy giọng nói kìm nén sự phẫn nộ như vậy của Nhan Hạc, nhưng trong lòng cô lại như có một đóa pháo hoa nở rộ. Cô tiến lên một bước, đưa tay muốn nắm lấy tay Nhan Hạc nhưng lại bị nàng né tránh. Nhan Hạc nghiêng người đi, làm ngơ không thèm nhìn cô, đôi mày vẫn nhíu chặt, bộ dạng như thể chẳng muốn quan tâm đến ai.
Xem ra là thực sự rất tức giận rồi, đến nhìn cũng không muốn nhìn cô nữa.
Lộc Hữu Thanh nghĩ như vậy, nhưng trái tim lại không nhịn được mà mềm nhũn ra như nước. Một A Hạc tốt như thế, chỉ vì cô không trả lời tin nhắn mà đã bắt chuyến bay sớm nhất tới Vũ Thành tìm cô, thật sự là rất cố chấp.
Nhưng cô cũng thực sự rất thích điều đó. Nghĩ vậy, Lộc Hữu Thanh bước tới, cưỡng ép ôm lấy cánh tay Nhan Hạc, khiến giữa hai người không còn một kẽ hở nào.
Nhan Hạc vùng vẫy hai cái thấy không thoát ra được, đành phải từ bỏ, cứ thế bị Lộc Hữu Thanh nửa kéo nửa ôm cùng xách vali đi tới ven đường chờ Lâm Nhạc lái xe qua.
"Là vì mình bị thương nên A Hạc mới đến tìm mình sao?"
"Từ Thanh Thành đến Vũ Thành phải ngồi máy bay lâu lắm, A Hạc đến đây từ lúc nào thế? Chẳng lẽ lúc A Hạc gửi tin nhắn cho mình là đã chuẩn bị tới rồi sao? A Hạc lo lắng cho mình, mình vui lắm." Cô không kìm được sự ngọt ngào trong lòng mà thổ lộ tình cảm với Nhan Hạc, mặc dù Nhan Hạc vẫn nhíu chặt mày không muốn nhìn cô, nhưng cũng không hề ngăn cản tình cảm mãnh liệt của cô.
Chỉ là cô mải mê nói chuyện với Nhan Hạc mà không chú ý tới một chiếc ô tô đang lao tới từ phía xa. Trận mưa đêm qua đã để lại một vũng nước nhỏ trên đường nhựa, chiếc xe lao nhanh qua, hất tung những tia nước bắn thẳng về phía Lộc Hữu Thanh.
Lộc Hữu Thanh bị giật mình, đối mặt với những tia nước đang bay tới cô chỉ biết nhắm nghiền mắt lại, nhưng đột nhiên cô cảm nhận được mình được bao bọc bởi một vòng tay ấm áp, ngay sau đó bị người ta ôm chặt lấy. Nơi đầu mũi là hương thơm thanh mát quanh quẩn, bên tai chỉ còn lại hơi nóng từ hơi thở của Nhan Hạc phả lên da thịt.
Cảm giác bị nước lạnh bắn trúng như dự đoán đã không xuất hiện, Lộc Hữu Thanh chậm rãi mở đôi mắt đang nhắm chặt ra, đập vào mắt là cổ áo sơ mi bằng lụa màu trắng của Nhan Hạc. Nhìn lên phía trên là đường xương quai hàm và gương mặt thanh tú của Nhan Hạc, nàng hơi cau mày, vẫn duy trì tư thế ôm chặt Lộc Hữu Thanh, cất lời là giọng nói quan tâm quen thuộc.
"Cậu có sao không? Có bị nước bắn trúng không?"
Giọng nói của Nhan Hạc quá sốt sắng, khi nói chuyện hơi thở phả lên làn da trắng nõn mịn màng của Lộc Hữu Thanh. Sau lưng cô là áo khoác của Nhan Hạc, trước ngực là quần áo của Nhan Hạc, cả người đều bị nàng vây chặt lấy. Cô cảm nhận được sự thỏa mãn từ tận đáy lòng, trái tim cũng vì thế mà đập rộn ràng.
Cho dù đang tức giận nhưng nàng vẫn theo bản năng bảo vệ Lộc Hữu Thanh, ôm chặt lấy cô. Lộc Hữu Thanh suýt chút nữa đã vì xúc động mà bật khóc, tất cả những nỗ lực trước đây của cô đều đã có hiệu quả, A Hạc của cô không còn là người kháng cự cô như lúc ban đầu nữa.
"Mình không sao." Cô lắc đầu, đồng thời nhẹ nhàng mà ôm ngược lại Nhan Hạc, đè nén cảm xúc hưng phấn xuống, lên tiếng quan tâm: "Ngược lại là A Hạc, cậu có bị bắn trúng không?"
Nhan Hạc ngẩn ra, lúc này mới cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo và ướt át sau lưng mình. Xúc cảm lạnh buốt đồng thời bị gió lạnh thổi qua, nàng không nhịn được mà co rúm người lại một chút.
"Mình, mình không sao." Nàng mở miệng nói: "Cậu đang bị thương, không được chạm vào nước."
Cùng lúc đó, từ phía sau hai người lại vang lên tiếng xe, Nhan Hạc còn tưởng lại là một chiếc xe khác đi qua, đang định ôm chặt Lộc Hữu Thanh đi đến nơi an toàn thì lại nghe thấy tiếng xe dừng lại và giọng nói của Lâm Nhạc.
"Lộc tổng, Nhan tiểu thư."
Nàng quay đầu lại nhìn, Lâm Nhạc đã dừng xe ở một khoảng cách phía sau hai người, đang vẫy tay gọi họ. Nàng cúi đầu nhìn người đang dán chặt lấy mình như không có xương cốt trong lòng, muốn buông vòng tay ra nhưng lại bị người nọ ôm chặt hơn. Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể nửa ôm Lộc Hữu Thanh, cả hai cùng đi tới bên cạnh xe.
Mở cửa xe ra, luồng gió ấm từ điều hòa trong xe ùa tới, thành công chặn đứng cái lạnh của hai người. Lộc Hữu Thanh lúc này mới lưu luyến buông đôi tay đang ôm Nhan Hạc ra, hai người lần lượt lên xe.
Điều hòa trong xe mở rất lớn, vừa lên xe Nhan Hạc đã không còn thấy lạnh nữa, cảm giác khó chịu do bị nước bắn trúng ban nãy cũng giảm bớt phần nào. Chỉ là phần eo sau và đùi của nàng đều bị nước bắn ướt sũng, hiện tại cứ ướt dính vào người, nàng cảm thấy rất khó chịu. Hơn nữa nghĩ đến chỗ nước đó rất bẩn, lại còn làm bẩn ghế xe của Lộc Hữu Thanh, chiếc xe này nhìn qua là biết giá trị xa xỉ, nàng lại càng thấy không thoải mái.
Thế nên nàng cứ thỉnh thoảng lại chú ý đến những chỗ bị nước bắn trúng, đến nỗi Lộc Hữu Thanh nhân cơ hội đan chặt mười ngón tay với nàng lúc nào nàng cũng không hay biết, tâm trí nàng đã sớm bay đến vũng nước kia rồi.
"A Hạc có muốn thay quần áo không?" Lộc Hữu Thanh đột nhiên lên tiếng, giọng nói không lớn vang lên trong không gian yên tĩnh của xe lập tức thu hút sự chú ý của Nhan Hạc.
"Thay quần áo?" Nàng lặp lại một cách không tưởng nổi, mắt theo bản năng nhìn về phía Lâm Nhạc đang tập trung lái xe phía trước, coi như không nghe thấy chuyện gì ở phía sau, rồi lại nói với vẻ không tin được: "Ở đây sao?"
Lộc Hữu Thanh gật đầu, sau đó xoay người lấy từ trong túi phía sau ra một bộ quần áo: "Đây là mấy bộ quần áo mình chuẩn bị để thay khi tham gia tiệc tối trước đó, cũng may là chưa mang trả lại."
Cô nói xong liền đưa quần áo cho Nhan Hạc.
Nhan Hạc ngơ ngác nhận lấy chiếc áo ngắn tay trắng tinh trước mắt, mắt lại nhìn về phía Lâm Nhạc đang lái xe. Trong tầm mắt thoáng qua, Lộc Hữu Thanh dường như không vui mà nhíu mày một cái, đưa tay nhấn vào cái gì đó trên ghế, ngay sau đó liền nghe thấy một tiếng máy móc vận hành, từ trần xe bỗng nhiên hạ xuống một tấm ngăn kim loại, che khuất tầm nhìn của Nhan Hạc.
Nhan Hạc sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng thì cằm đã bị Lộc Hữu Thanh nâng lên, ngay sau đó bị ép phải quay đầu lại nhìn cô. Lộc Hữu Thanh ghé sát vào, gần như chạm chóp mũi với Nhan Hạc, khoảng cách gần khiến cả hai đều có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của đối phương.
"Không được nhìn người khác." Lộc Hữu Thanh làm bộ giận dỗi nói, rồi hậm hực đặt một nụ hôn lên môi nàng. Cô nhìn chằm chằm đôi môi hồng nhuận của Nhan Hạc, suy nghĩ hồi lâu mới quyết định không cắn xuống, tạm thời tha cho nàng.
"Được rồi, hiện tại không có người khác, A Hạc mau thay đi. Quần áo ướt dán vào người sẽ rất khó chịu, còn dễ bị cảm lạnh nữa." Cô buông tay ra, lùi lại khoảng cách như cũ.
Nhan Hạc cầm quần áo sững sờ tại chỗ, xúc cảm mềm mại trên cánh môi vẫn còn in rõ trong tâm trí nàng, cơn giận lúc trước vào khoảnh khắc này đã sớm bay đi đâu mất, trong đầu trống rỗng.
Nghe lời Lộc Hữu Thanh, nàng nhìn về phía cô, rồi lại cúi đầu nhìn quần áo trên tay, mím môi. Hơi thở của Lộc Hữu Thanh ban nãy dường như vẫn còn vương trên môi nàng, vành tai nàng có chút ửng đỏ.
Cuối cùng, cảm giác khó chịu khi quần áo ướt dính vào người đã chiến thắng sự xấu hổ. Nàng dựa vào ý nghĩ rằng dù sao trước khi mất trí nhớ nàng và Lộc Hữu Thanh cũng đã từng thành thật đối diện với cơ thể nhau, liền đưa tay chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.
Đợi đến khi nàng chậm chạp cởi xong toàn bộ cúc áo, để lộ phần lớn làn da trắng nõn trước ngực, gương mặt nàng đã đỏ bừng. Nàng cúi đầu, có thể cảm nhận được tầm mắt của Lộc Hữu Thanh đang dừng trên người mình, chỉ thấy đáy lòng như có kiến bò qua, không dám ngẩng đầu nhìn cô, chỉ đưa tay định lấy bộ quần áo bên cạnh nhưng lại vồ hụt.
Nhan Hạc: "?" Nàng nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện bộ quần áo mình để sang một bên không biết đã bị Lộc Hữu Thanh cầm đi từ lúc nào. Lúc này Lộc Hữu Thanh đang cong môi, tay cầm chiếc áo ngắn tay trắng tinh kia, cười đầy quyến rũ.
"Đưa cho mình." Giọng Nhan Hạc có chút khàn khàn nói.
Lộc Hữu Thanh chỉ cười, ghé lại gần nhìn kỹ Nhan Hạc, ánh mắt lướt qua lông mày, sống mũi, cuối cùng dừng lại trên đôi môi hồng nhuận của nàng, khẽ nuốt nước miếng.
Biết thế ban nãy nên cắn một cái, để lại dấu vết của mình. Cô có chút hối hận mà thở hắt ra một hơi, đồng thời đưa tay nâng cằm Nhan Hạc, khiến nàng chỉ có thể nhìn mình, rồi mở miệng.
"Vừa rồi là mình làm A Hạc giận, A Hạc đã nguôi giận chưa?"
Nhan Hạc: "......" Nàng hiện giờ quần áo đã cởi một nửa, vậy mà Lộc Hữu Thanh còn tranh thủ lúc này để hỏi nàng chuyện đó, vốn dĩ đã nguôi giận rồi mà giờ lại sắp bị cô làm cho tức chết.
"Mình không giận." Nàng nói, đồng thời nhìn về phía bộ quần áo đang bị Lộc Hữu Thanh giữ chặt: "Có thể đưa quần áo cho mình không?"
Lộc Hữu Thanh không để ý đến tầm mắt của nàng, vẫn dịu dàng nhìn nàng chằm chằm, nghe thấy câu trả lời của Nhan Hạc thì thở dài một tiếng, đôi mày rũ xuống.
"Xem ra A Hạc vẫn chưa tha thứ cho mình, buồn quá đi mất. Để cầu xin A Hạc tha thứ, hay là để mình giúp A Hạc thay quần áo nhé."