Bao nuôi, bao nuôi cái gì cơ?
Lông mày Nhan Hạc chợt nhíu lại, nàng có chút không thể tin nổi mà nhìn vào nội dung cuộc trò chuyện đang hiển thị trên màn hình điện thoại, còn đang định nhìn kỹ thêm một chút thì Lộc Hữu Thanh đã dùng đầu ngón tay lướt qua mất rồi, chỉ còn lại một mảng nội dung mờ mịt lướt qua.
Nhan Hạc đầy nghi hoặc nghiêng đầu nhìn Lâm Nhạc đang đứng bên cạnh, Lâm Nhạc dường như cũng đã thấy được những dòng tin kia, đang lo lắng sốt ruột mà nhìn nàng.
Nàng dời tầm mắt đi, mang theo tâm trạng phức tạp ngồi xuống bên cạnh Lộc Hữu Thanh, Lộc Hữu Thanh thu tay về, đẩy điện thoại lại trước mặt Lâm Nhạc.
"Tôi biết rồi." Cô chỉ nói như vậy, sau đó cầm đũa lên, bắt đầu thong dong tự tại mà ăn cơm.
Lâm Nhạc bất an nhìn cô, rồi lại liếc nhìn Nhan Hạc một cái, cuối cùng không nhịn được mà mở lời.
"Có cần phải báo cáo lại một chút với Tiết tỷ không? Hiện tại chuyện này mới chỉ là suy đoán trong nhóm thôi, nếu truyền lên mạng để cư dân mạng nhìn thấy thì có lẽ sẽ nổ tung trời mất."
Bàn tay đang cầm đũa của Lộc Hữu Thanh khựng lại, cô ngước mắt liếc nhìn Lâm Nhạc một cái, rồi lại cong môi cười: "Tôi sẽ nói với Tiết tỷ."
Nghe thấy câu trả lời khẳng định của Lộc Hữu Thanh, Lâm Nhạc thu điện thoại lại, nhìn lướt qua hai người đang ngồi sát cạnh nhau trước mặt, cầm lấy phần cơm hộp của mình, tự giác rời khỏi xe lưu động.
Trong xe rơi vào một khoảng im lặng, Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh ai nấy tự ăn phần cơm của mình, chỉ có thể nghe thấy tiếng nhai thức ăn trầm thấp.
Nhan Hạc cắn thức ăn, cau mày nhìn hộp cơm trước mặt, rồi lại ngẩng đầu nhìn Lộc Hữu Thanh, suy nghĩ hồi lâu cuối cùng cũng không nén nổi sự nghi ngờ trong lòng mà lên tiếng.
"Vừa rồi Lâm Nhạc cho cậu xem cái gì thế? Hai người đang nói chuyện gì vậy?"
Lộc Hữu Thanh nhướng mày nhìn nàng: "Cuối cùng cậu cũng chịu nói chuyện với mình rồi à?"
Nhan Hạc ngẩn người: "Cái gì cơ?"
Lộc Hữu Thanh đặt đũa xuống, hơi nheo mắt nhìn nàng: "Mình cứ tưởng A Hạc không nói chuyện với mình là đang giận mình chứ, không ngờ là đang suy nghĩ chuyện này." Cô đặt hộp cơm lên bàn, những đầu ngón tay trắng nõn gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn.
"Vừa nãy Lâm Nhạc cho mình xem lịch sử trò chuyện trong nhóm nhân viên, bọn họ có vẻ rất hứng thú với mối quan hệ của mình và cậu."
Nhan Hạc nhớ tới mấy chữ "bao nuôi" mà mình vừa nhìn thấy lúc nãy, trong lòng nghẹn lại: "Bọn họ cũng thật là giỏi tưởng tượng."
Nhưng nàng nghĩ đi nghĩ lại, bộ dạng hiện tại của mình vừa mất trí nhớ lại không có công việc, chẳng phải trông rất giống một tình nhân nhỏ được đại Ảnh hậu bao nuôi sao? Tình nhân nhỏ muốn gặp Ảnh hậu còn phải cải trang một phen mới có thể đến gặp mặt, hiện tại hai người lại ở riêng trong xe lưu động, chẳng phải chính là đang diễn vở kịch bao nuôi bí mật hay sao.
Nhan Hạc cảm thấy khiếp sợ vì sự tưởng tượng của bản thân, nàng ngượng ngùng đưa tay sờ sờ tai mình, không nói gì nữa.
Lộc Hữu Thanh không biết Nhan Hạc cũng đã thấy lịch sử trò chuyện, đương nhiên cũng không biết trong đầu Nhan Hạc đang nghĩ gì, cô thấy Nhan Hạc cúi thấp đầu, lại tưởng rằng Nhan Hạc muốn lùi bước để che giấu quan hệ của hai người, trong lòng hoảng loạn, vội vàng vươn tay nắm lấy tay Nhan Hạc, siết chặt trong lòng bàn tay.
"A Hạc đã hứa với mình rồi, không được đổi ý đâu đấy." Cô nhìn Nhan Hạc, đôi mắt trong vắt như làn nước, còn mang theo chút ủy khuất, nhưng lực đạo nắm tay Nhan Hạc lại chẳng hề dịu dàng chút nào, cô siết chặt đến mức làn da trắng trẻo của cả hai đều hiện lên vệt đỏ.
Nhan Hạc giật mình, bị ánh mắt rực cháy ấy nhìn chằm chằm khiến nàng có chút không biết phải nói gì cho phải: "Mình biết rồi, mình đâu có ý định đổi ý đâu."
Lộc Hữu Thanh bình tĩnh nhìn Nhan Hạc, sau khi xác định không thấy bất kỳ cảm xúc chùn bước nào trong mắt nàng, cô mới buông lỏng trái tim đang treo lơ lửng xuống: "Tạm thời tin cậu đấy." Nói rồi cô liền buông tay Nhan Hạc ra, nhìn vệt đỏ trên tay nàng, dịu dàng thổi nhẹ.
Nhan Hạc ngơ ngác nhìn hành động của cô, chỉ cảm thấy nơi hơi thở của cô lướt qua dâng lên từng đợt nóng hổi, ngay cả trên mặt dường như cũng nóng bừng lên. Động tác của Lộc Hữu Thanh rất nhẹ nhàng, cô cúi đầu, vài sợi tóc rủ xuống, che khuất dung nhan thanh lệ tuyệt trần của mình.
Nàng quay đầu đi, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ định dời tầm mắt, lại đột nhiên nhớ tới cảnh tượng mình vừa nhìn thấy.
"Vừa nãy lúc mình mở cửa cho Lâm Nhạc, hình như có thấy ai đó đang chụp ảnh ở đây."
Động tác của Lộc Hữu Thanh khựng lại một chút, cô ngẩng đầu nhìn nàng, ra hiệu cho nàng nói tiếp.
Nhan Hạc nuốt nước miếng, sắp xếp lại từ ngữ: "Mình đang nghĩ, có nên nói với Tiết tỷ một tiếng không, để đến lúc tin tức bị tung ra thì có thể khống chế cục diện dư luận theo hướng có lợi cho cậu trước, không đến mức bị đánh cho trở tay không kịp."
Lộc Hữu Thanh buông bàn tay đang nắm lấy nàng ra, cong môi cười: "Được, lát nữa ăn cơm xong mình sẽ gọi điện cho Tiết tỷ."
Từ ý tứ trong lời nói của Nhan Hạc, có thể thấy nàng không phải đang lo lắng chuyện quan hệ của mình và nàng bị phát hiện, mà là lo lắng cho dư luận đại chúng sau khi bị phát hiện. Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy vui sướng trong lòng.
Lộc Hữu Thanh lại không nhịn được mà vươn người ôm chầm lấy Nhan Hạc.
Bị cô ôm chặt đến mức nghẹt thở, Nhan Hạc đang định vùng ra thì nghe thấy Lộc Hữu Thanh nói: "Không được cử động, đây là việc trợ lý cần phải làm." Nói xong, lực cánh tay lại tăng thêm vài phần.
Nhan Hạc sửng sốt, theo bản năng hỏi lại: "Trợ lý mà cũng phải làm mấy việc này sao?"
Động tác của Lộc Hữu Thanh khựng lại, cô ngẩng đầu nhíu mày: "Chỉ khi cậu là trợ lý thì mới phải làm những việc này thôi." Nói xong cô lại vùi đầu vào cổ Nhan Hạc, nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể tựa vào người Nhan Hạc. Đây là một tư thế rất thoải mái khi một người đang ở trạng thái thả lỏng.
Nhan Hạc bật cười: "Cậu thế này chẳng phải là dùng việc công để giải quyết việc tư sao, mình muốn kháng nghị." Nàng nói vậy nhưng cánh tay vẫn ngoan ngoãn ôm lấy Lộc Hữu Thanh để ngăn cô không bị ngã.
Lộc Hữu Thanh cọ cọ trong lòng nàng: "Tăng lương cho cậu."
"Được thôi."
-
Lộc Hữu Thanh và Nhan Hạc ở trong xe lưu động cho đến tận khi cảnh quay tiếp theo bắt đầu mới đi ra. Nhan Hạc phụ trách giúp Lộc Hữu Thanh mở cửa xe, vừa kéo cửa ra, nàng đã cảm nhận được những ánh mắt dò xét, hoặc là lén lút hoặc là công khai, đang đổ dồn lên người mình. Nàng thẳng lưng, nuốt nước miếng.
Lộc Hữu Thanh chậm rãi bước ra khỏi xe, cô vẫn mặc bộ quần áo mỏng manh phục vụ cho cảnh quay, bên ngoài khoác một chiếc áo phao dày dặn mềm mại. Vừa bước ra khỏi không gian ấm áp trong xe đã bị gió lạnh thổi tới, cô theo bản năng rùng mình một cái. Nhan Hạc thấy vậy liền bước đến phía đón gió để chắn cho cô, nàng mơ hồ nghe thấy có tiếng ai đó kinh hô ở đằng xa.
Nhan Hạc đỡ Lộc Hữu Thanh đi về phía địa điểm quay phim, dọc đường đi hai người đã hứng chịu rất nhiều ánh mắt của mọi người, có tò mò, có dò xét, nhưng nhiều nhất vẫn là hóng hớt chuyện thị phi.
Nhan Hạc bị những người này nhìn đến mức tư thế đi đường cũng có chút cứng nhắc, bàn tay đang đỡ Lộc Hữu Thanh được một bàn tay ấm áp mềm mại nắm lấy. Nhan Hạc nắm chặt lấy những đốt ngón tay của cô, lặng lẽ an ủi cô.
Trong mắt người ngoài, đây chỉ là sự tương tác bình thường nhất giữa nhân viên và ông chủ, thậm chí vì Lộc Hữu Thanh chỉ nắm lấy đốt ngón tay của Nhan Hạc nên cũng có thể hiểu là tay hai người vô tình chạm vào nhau mà thôi.
Lộc Hữu Thanh đi tới địa điểm quay chụp liền buông bàn tay đang nắm lấy Nhan Hạc ra để đi tìm đạo diễn thảo luận về kịch bản, Nhan Hạc liền ngoan ngoãn ngồi xuống cùng Lâm Nhạc, chờ Lộc Hữu Thanh làm việc.
Có nhân viên công tác đi ngang qua chỗ hai người, Nhan Hạc có thể cảm nhận được ánh mắt tò mò của họ hướng về phía mình, nàng mất kiên nhẫn vùi mặt vào trong khăn quàng cổ.
Từ góc nhìn của nàng, chỉ có thể thấy được góc nghiêng của Lộc Hữu Thanh khi đang cầm kịch bản, đường xương hàm sắc sảo rõ ràng, cùng với xương chân mày và sống mũi ưu tú, tất cả đều tôn lên vẻ đẹp của gương mặt này. Cho dù trong điều kiện thời tiết lạnh giá như thế này, gò má bị đông lạnh đến tái nhợt của cô vẫn mang một vẻ thanh khiết thoát tục lạ thường, giống như bông tuyết không vướng bụi trần, vừa thuần khiết vừa kinh diễm.
Vì yêu cầu của cảnh quay, Lộc Hữu Thanh không trang điểm đậm, lần này thậm chí cô còn không trang điểm, còn cần chuyên viên trang điểm che bớt đi nét kiều mị sắc sảo của cô một chút mới được.
Nhan Hạc trước đó đã từng xem qua kịch bản, nội dung đại khái kể về một người phụ nữ thất nghiệp tên Kỳ Mê, khi đang thu dọn đồ đạc để về quê thì tình cờ lật xem được cuốn nhật ký của người chị gái đã khuất. Cô lần theo nhật ký, đi theo con đường chị gái từng đi, gặp gỡ những người chị gái từng quen, trên hành trình đó đã chắp vá lại một hình ảnh người chị hoàn chỉnh, cuối cùng cô đốt cuốn nhật ký và trở thành một người giống hệt chị mình.
Người chị Kỳ Ý trong kịch bản là một người rất tỏa sáng, rực rỡ, vì vậy để tạo sự đối lập, người em gái hiện tại phải mang dáng vẻ u sầu thê lương. Lộc Hữu Thanh vì thế mà từ trang phục đến thần sắc đều toát lên vẻ u buồn. Cảnh quay lần này là phân đoạn người em gái Kỳ Mê do Lộc Hữu Thanh đóng tìm đến nhà bạn gái cũ của chị mình và những chuyện xảy ra sau đó.
Quá trình quay phim diễn ra vô cùng hoàn mỹ, diễn xuất của Lộc Hữu Thanh đủ sức kéo theo cảm xúc của mọi người vào phim, Nhan Hạc cũng không kìm lòng được mà đắm chìm trong dòng cảm xúc sâu lắng mà Lộc Hữu Thanh mang lại.
Bạn gái cũ của người chị uống đến say khướt, nhận nhầm Kỳ Mê thành người chị đã khuất của nàng, cô ta đứng dậy khóc lóc ôm chầm lấy Kỳ Mê để giãi bày tình cảm. Nhìn đến đây, đôi mắt Nhan Hạc đột nhiên mở to, nàng bỗng dưng dời mắt đi chỗ khác, lồng ngực phập phồng như có một nỗi bực dọc đè nén trong lòng không cách nào giải tỏa được.
Dù biết đây chỉ là đang đóng phim, nhưng khi tận mắt nhìn thấy Lộc Hữu Thanh bị người khác ôm lấy, trong lòng Nhan Hạc vẫn dâng lên một cơn giận vô danh.
Nàng dứt khoát quay đầu đi không thèm nhìn nữa, cũng chẳng còn cảm giác nhập tâm vào cảnh phim nữa, chỉ nghĩ thầm cứ chờ cảnh này quay xong là được, dù sao cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian. Nhưng thực tế lại hoàn toàn đi chệch khỏi dự tính của nàng.
Nữ diễn viên đóng vai bạn gái cũ mãi vẫn không vào vai được, khiến vị đạo diễn vốn cực kỳ khắt khe trong việc quay phim vẫn luôn không hài lòng, một cảnh phim cứ phải quay đi quay lại đến tám chín lần mới xong.
Cảnh quay này kết thúc, đạo diễn cho mọi người nghỉ ngơi hai mươi phút. Nhan Hạc khẽ cau mày, cầm chiếc áo phao đi tới khoác lên người Lộc Hữu Thanh.
Lộc Hữu Thanh đang trò chuyện với diễn viên đóng vai bạn gái cũ của người chị, Nhan Hạc liền đứng bên cạnh che chắn không cho gió lạnh thổi vào cô, tự nhiên cũng nghe thấy hết cuộc đối thoại của hai người.
"Thật sự xin lỗi Lộc lão sư, lại để cô phải quay đi quay lại với tôi nhiều lần như vậy." Nữ diễn viên áy náy chắp tay trước ngực.
"Không sao đâu, hiệu quả cuối cùng đạt được rất hoàn mỹ." Lộc Hữu Thanh xua tay, sau đó xoay người cùng Nhan Hạc đi về phía ghế ngồi bên cạnh.
Nhan Hạc rũ mắt dán miếng giữ nhiệt cho Lộc Hữu Thanh, rồi rót nước ấm, hành động thật sự giống hệt một trợ lý tận tụy, chỉ có điều khuôn mặt không hề có chút cảm xúc nào, cứ như thể ai đó đang nợ nàng cả trăm triệu vậy.
Lộc Hữu Thanh nhíu mày khó hiểu nhìn nàng, lòng bàn tay vẫn đang áp vào ly nước ấm Nhan Hạc vừa rót cho. Cô đưa một bàn tay ra kéo kéo góc áo Nhan Hạc: "A Hạc?"
Nhan Hạc nhìn về phía cô, quan tâm hỏi: "Cậu có thấy chỗ nào lạnh không?"
Lộc Hữu Thanh lắc đầu, rồi lại thu tay về. Nhan Hạc giơ tay kéo lại vạt áo phao trước mặt cô cho kín, kéo khóa lên để đảm bảo gió lạnh không lùa vào được, lúc này mới tiếp tục bận rộn với công việc trên tay. Lộc Hữu Thanh liền vùi đầu vào trong lớp áo phao, chỉ lộ ra đôi mắt dõi theo bóng dáng nàng bận rộn chạy đi chạy lại.
Nhan Hạc lắc lắc bình nước trước mặt, phát hiện đã hết nước nên định đi lấy thêm để đun một chút, đột nhiên góc áo khoác lại bị ai đó kéo nhẹ một cái. Nàng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt chứa đầy ý cười tinh quái của Lộc Hữu Thanh.
Đôi mắt Lộc Hữu Thanh sáng lấp lánh như một con hồ ly nhỏ, nơi đáy mắt trong veo phản chiếu rõ hình bóng của Nhan Hạc.
"A Hạc ghen rồi phải không?"