"A Hạc ghen rồi phải không?"
Động tác cầm ấm nước của Nhan Hạc chợt khựng lại, trái tim nàng thắt lại một nhịp. Một bàn tay khác của nàng vặn mở chai nước khoáng, trong lúc vô ý nước từ trong chai tràn ra, thấm ướt lên những đốt ngón tay của nàng và Lộc Hữu Thanh. Sự lạnh lẽo khiến nàng khôi phục vài phần tỉnh táo, nàng nhíu mày, đặt ấm nước xuống rồi rút khăn giấy ra, dịu dàng lau tay cho Lộc Hữu Thanh, giọng điệu vẫn rất tự nhiên.
"Không có."
Lộc Hữu Thanh tận hưởng sự chăm sóc tỉ mỉ của nàng, cô ngẩng đầu nhìn Nhan Hạc, dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên má nàng, sau đó lại m*n tr*n vành tai, rồi mới đứng dậy. Giọng nói của cô lành lạnh nhưng lại mang theo vài phần mê hoặc, đôi mày đẹp khẽ nhướng lên: "Nói dối không phải là bé ngoan đâu nhé, vả lại, A Hạc đang nghĩ gì trong lòng đều viết hết lên mặt rồi kìa."
Vành tai Nhan Hạc bị cô trêu chọc đến mức nóng bừng, nàng khẽ nhíu mày, quay mặt đi để né tránh bàn tay của Lộc Hữu Thanh.
"Mình đi đun thêm chút nước cho cậu." Nàng nói xong liền vội vàng rời khỏi hiện trường.
Lộc Hữu Thanh rủ mắt, nhìn bàn tay vừa mới chạm vào Nhan Hạc, đầu ngón tay dường như vẫn còn vương lại hơi nóng từ vành tai nàng. Cô nắm chặt tay lại, để đầu ngón tay áp sát vào lòng bàn tay, khắc ghi sự ấm áp này vào sâu trong tim.
Khi Nhan Hạc quay lại, một cảnh quay mới đã bắt đầu, nàng liền đặt bình nước ấm sang một bên rồi ngồi xuống, lặng lẽ quan sát đoàn phim làm việc. Trong lòng nàng như một cuộn chỉ rối, cứ quẩn quanh nghĩ về những lời Lộc Hữu Thanh vừa nói, lại thấy hối hận vì bản thân đã bỏ chạy như trốn tránh. Cảm thấy hơi nóng, nàng liền tháo khăn quàng cổ ra đặt ở cạnh bên.
Chỉ là trong đầu nàng lúc này toàn là hình bóng của Lộc Hữu Thanh, hoàn toàn không nhận ra rằng có ngày càng nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Đến khi nàng ý thức được chuyện này thì Lộc Hữu Thanh đã hoàn thành xong tất cả các cảnh quay của ngày hôm nay. Cô đang sải bước tiến về phía nàng, khi chạm phải ánh mắt của nàng, cô không quên cong môi nở nụ cười rạng rỡ.
Nhan Hạc vội vàng cầm lấy chiếc áo phao đi tới, Lộc Hữu Thanh mặc áo vào, gương mặt vốn đã lạnh đến cứng đờ vừa nhìn thấy Nhan Hạc liền không kìm được mà để lộ ý cười: "Công việc hôm nay kết thúc rồi, chúng ta mau về thôi." Nói rồi, cô vô cùng thành thục ôm lấy cánh tay Nhan Hạc, kéo nàng đi về phía xe chuyên dụng.
Thời tiết rất lạnh, gió thổi buốt thấu xương, Lộc Hữu Thanh bị lạnh đến mức cơ thể vẫn còn run rẩy, chỉ có thể dựa sát vào lòng Nhan Hạc để tìm kiếm chút hơi ấm. Cô hoàn toàn không cảm thấy khoảng cách giữa hai người lúc này đã sớm vượt qua giới hạn an toàn giữa sếp và nhân viên. Rõ ràng trước đó cô nói là để mặc cho những người kia suy đoán, nhưng hiện tại Lộc Hữu Thanh lại trực tiếp phơi bày đáp án trước mặt họ. Suốt dọc đường đi, luôn có những ánh mắt đầy ẩn ý dõi theo hai người.
Nhan Hạc nhíu mày, nàng không cảm thấy có gì bất thường, toàn bộ sự chú ý của nàng đều đặt lên người Lộc Hữu Thanh trong lòng mình. Người Lộc Hữu Thanh rất lạnh, dù đã mặc áo phao nhưng vẫn không ngăn được cái lạnh căm căm tỏa ra từ cơ thể cô. Lòng Nhan Hạc chợt nhói lên, nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ rảo bước nhanh hơn để che chắn gió lạnh cho cô.
Sau khi thay xong quần áo và bước ra khỏi xe, Lộc Hữu Thanh uống chút nước ấm nên cơ thể đã không còn lạnh như trước nữa. Cô cùng Nhan Hạc sóng vai đi ra khỏi phim trường Hoành đ**m, phía sau là Lâm Nhạc đang đi theo với sự hiện diện gần như bằng không.
"Hôm nay lạnh thật đấy." Nhan Hạc nhìn bầu trời u ám đầy mây mà cảm thán.
Những ngày cuối thu mỗi lúc một rét buốt hơn, đến chạng vạng khi mở miệng nói chuyện đã có thể nhìn thấy hơi trắng thở ra. Thật may là cảnh quay của Lộc Hữu Thanh hôm nay đã kết thúc sớm, bằng không nếu phải quay đêm, nàng thật sự không dám tưởng tượng cô sẽ lạnh đến mức nào, chắc chắn là sẽ bị cảm mất.
"Nắm lấy tay A Hạc là mình không thấy lạnh nữa." Giọng điệu Lộc Hữu Thanh thản nhiên. Khi ra khỏi Hoành đ**m, người qua lại dần thưa thớt, cô liền táo bạo vươn tay nắm lấy tay Nhan Hạc, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Bóng râm từ hàng mi dài rủ xuống đôi mắt cô, gợn lên những tia tình cảm lấp lánh.
Nhan Hạc chỉ nhìn cô một cái, sau đó thu hồi tầm mắt tiếp tục tiến về phía trước, nàng lặng lẽ đặt bàn tay đang đan chặt của hai người vào trong túi áo mình. Lộc Hữu Thanh cũng quay đầu lại, cảm nhận được sự ấm áp mà siết chặt lấy tay Nhan Hạc.
Cái lạnh là thật, nhưng A Hạc đang ở bên cạnh cô. Mỗi khi kết thúc cảnh quay, Nhan Hạc đều sẽ khoác thêm áo ấm cho cô, sẽ dịu giọng hỏi cô cần gì, còn sẽ nắm lấy tay cô để truyền hơi ấm theo yêu cầu mãnh liệt của cô. Trong lòng Lộc Hữu Thanh luôn nhen nhóm một ngọn lửa chân thành và nóng bỏng, dường như sẽ chẳng bao giờ lụi tàn.
Cô mỉm cười, thật sự rất thích khoảng thời gian được ở bên cạnh A Hạc. Có những khoảnh khắc, cô thậm chí còn hy vọng công việc đừng bao giờ dừng lại, như vậy A Hạc của cô sẽ luôn ở đây bầu bạn, luôn chăm sóc cô dịu dàng như thế này.
Đây vốn là chấp niệm mà vài tháng trước Lộc Hữu Thanh có nằm mơ cũng không dám cầu, vậy mà lại vì một vụ tai nạn xe cộ, một lần mất trí nhớ mà hoàn toàn thay đổi.
Tự vấn lòng mình, Lộc Hữu Thanh thực sự rất thích cuộc sống hiện tại, nhưng càng hạnh phúc cô lại càng lo sợ những điều này sẽ tan biến như bọt biển trong phút chốc. Sự tốt đẹp hiện tại giống như điềm báo cho một cơn giông bão sắp tới, cô ngày càng sợ hãi ngày Nhan Hạc khôi phục ký ức sẽ đến, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc khoảng thời gian chung sống này có thể khiến A Hạc yêu cô thêm một lần nữa.
Lộc Hữu Thanh nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, nắm chặt tay Nhan Hạc, đè nén nỗi bất an và bàng hoàng đang cuộn trào trong lòng xuống.
Chiếc xe do đoàn phim sắp xếp đang đỗ ở bên ngoài Hoành đ**m, Nhan Hạc để Lộc Hữu Thanh ngồi vào trước, khi nàng định đi sang phía bên kia để mở cửa xe thì đột nhiên bị Lộc Hữu Thanh kéo cổ tay lại. Nàng quay người lại, nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Lộc Hữu Thanh cong mắt cười, vươn tay ra hiệu bảo nàng xích lại gần một chút. Nhan Hạc ngoan ngoãn cúi người ghé sát vào, đang định hỏi xem Lộc Hữu Thanh muốn nói gì thì cô lại đột ngột vươn tay vỗ nhẹ lên má nàng, giọng điệu đầy vẻ cưng chiều: "Hôm nay A Hạc ngoan lắm, rất nghe lời, đúng là một A Hạc ngoan ngoãn."
Nhan Hạc ngẩn người mất vài giây, sau đó cũng không nhịn được mà bật cười. Nàng giơ tay nắm lấy bàn tay đang m*n tr*n má mình của Lộc Hữu Thanh, tuy không biết vì sao cô lại đột nhiên khen ngợi mình như vậy, nhưng nàng vẫn lên tiếng đáp lại: "Được rồi, vậy A Hạc sẽ tiếp tục nỗ lực."
Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền nở nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Hai người ngồi xe về thẳng khách sạn rồi đi thang máy lên lầu. Việc đầu tiên khi bước vào phòng suite chính là giục Lộc Hữu Thanh mau đi tắm nước ấm, thời tiết lạnh thế này rất dễ bị nhiễm lạnh.
"Mau đi tắm đi." Nhiệt độ trong phòng suite rất dễ chịu, hai người cởi bỏ lớp áo khoác dày bên ngoài rồi treo lên giá ở huyền quan. Lộc Hữu Thanh mặc một chiếc áo len dệt kim cao cổ màu trắng kem ôm sát, làm tôn lên vóc dáng mảnh mai yêu kiều. Nhan Hạc nắm lấy tay cô, khẽ đung đưa như đang làm nũng. Hiện tại cách hai người ở bên nhau ngày càng giống một cặp đôi đang trong giai đoạn cuồng nhiệt, vị trí của Lộc Hữu Thanh trong lòng Nhan Hạc cũng ngày một trở nên quan trọng hơn, đã đến mức không thể ngó lơ được nữa.
Được người mình yêu đối đãi như thế, bất kể là ai cũng sẽ không cầm lòng được mà đồng ý mọi yêu cầu. Lộc Hữu Thanh cũng không quên đòi Nhan Hạc một nụ hôn rồi mới cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Khóe môi Nhan Hạc vương nụ cười, nàng nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, lòng đầy mãn nguyện rời đi. Nàng nghĩ mình đã là trợ lý thì việc mua bữa tối cũng là nhiệm vụ cần làm, thế là nàng mở điện thoại tìm kiếm các nhà hàng lân cận để xem có món gì ngon. Trước khi đến đây, nàng đã sớm nắm rõ sở thích ăn uống của Lộc Hữu Thanh, nên việc gọi đồ ăn đối với nàng là chuyện vô cùng dễ dàng.
Ngay khi nàng định thoát khỏi ứng dụng đặt đồ ăn, điện thoại đột nhiên gửi đến một thông báo từ thanh hot search. Nàng vốn định xóa bỏ nó đi, nhưng ánh mắt lại bất chợt dừng lại ở cái tên trên tiêu đề, trái tim nàng bỗng chốc hẫng đi một nhịp.
# Bạn gái bí ẩn của Lộc Hữu Thanh tại đoàn phim #
Nhan Hạc sững người, ngón tay không tự chủ được mà nhấn vào xem. Tốc độ mạng của khách sạn rất nhanh, gần như ngay lập tức nàng đã nhìn thấy tin tức sốt dẻo từ một tay săn ảnh.
【 Trong quá trình quay bộ phim điện ảnh mới 《 Tỷ Tỷ 》, bên cạnh Lộc Hữu Thanh bất ngờ xuất hiện một cô gái bí ẩn, nghi vấn đây chính là bạn gái bí mật của cô. 】
Kẻ tung tin còn vô cùng "tâm lý" khi đính kèm thêm mấy bức ảnh và một đoạn video, trong đó có một tấm ảnh chụp lại cảnh nàng đang đóng cửa xe chuyên dụng của Lộc Hữu Thanh vào buổi trưa.
Còn nội dung đoạn video chính là cảnh Lộc Hữu Thanh và nàng đứng trò chuyện bên cạnh xe cách đây không lâu. Góc quay là từ phía trên cao nhìn xuống, tuy không nghe rõ hai người đang giao lưu điều gì, nhưng lại bắt trọn được khoảnh khắc Lộc Hữu Thanh vỗ nhẹ lên má nàng với nụ cười sủng nịch, cùng với động tác nàng nắm lấy tay cô.
Buổi chiều nàng không quàng khăn cổ, vì vậy bất kể là ảnh chụp hay video, gương mặt của nàng đều bị ghi lại trọn vẹn. Tuy khoảng cách khá xa và chỉ quay từ phía sườn mặt, nhưng vẫn có thể dựa vào tỷ lệ vóc dáng và đường nét mờ ảo để nhận ra diện mạo vốn có của nàng.
Lộc Hữu Thanh nhìn nàng đầy âu yếm, từ góc độ quay chụp, ánh mắt dịu dàng như nước của cô đều lọt thỏm vào ống kính. So với quan hệ sếp và nhân viên, hai người trông giống một cặp đôi đang yêu đương nồng cháy hơn, phải công nhận là đám paparazzi này cũng có chút tay nghề chụp ảnh đấy.
Nhan Hạc nhìn xuống phần bình luận, quả nhiên chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, khu vực bình luận đã náo nhiệt như vỡ trận.
【 Không tin đâu, Lộc Hữu Thanh chỉ thích đóng phim thôi, cô ấy là "con ong chăm chỉ" thì làm sao có thời gian yêu đương được, mấy cái tài khoản marketing bớt ké nhiệt đi. 】
【 Đám marketing lại làm loạn gì thế, đây chẳng phải là sếp với nhân viên sao, hơn nữa bên cạnh còn có trợ lý mà, đâu phải chỉ có hai người bọn họ đâu (khinh bỉ). Vả lại đây là phim trường mới của Lộc Hữu Thanh, đông người như thế dù cô ấy có bạn gái thật thì cũng chẳng đời nào dẫn theo đâu. 】
【 Chị gái mặc áo gió đen này đúng là xinh thật đấy, tuy hơi mờ nhưng đứng cạnh Lộc Hữu Thanh cảm thấy hợp nhau lạ lùng, khóe miệng mình cứ tự giác vểnh lên thôi. Dẫu biết là không thể nhưng mà... a a a mình sắp không nhịn được mà "đẩy thuyền" rồi! 】
【 Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng đoạn video này thôi, ánh mắt Lộc Hữu Thanh nhìn người phụ nữ mặc áo gió đen kia thật sự không hề trong sáng chút nào, thêm cả cái động tác vỗ má mập mờ đó nữa, đúng là mang lại cảm giác của một cặp đôi đang mặn nồng. Mình xin phép húp trước miếng đường này nhé. 】
【 Cho xin một phút, tôi muốn biết toàn bộ thông tin về người phụ nữ mặc áo gió đen này, cô ấy đẹp quá, có phải ngôi sao nhỏ nào không nhỉ? 】
【 Nữ minh tinh và bạn gái tin đồn bí ẩn của cô ấy (không phải đâu). 】
......
【 Nói thật lòng, cái này không phải là đang cố tình tạo chiêu trò để đánh bóng tên tuổi cho phim mới của Lộc Hữu Thanh đấy chứ, cạn lời. 】
Nhan Hạc lướt xem bình luận một lúc lâu, đại đa số đều bày tỏ sự không tin hoặc cảm thấy không khí giữa hai người rất tốt, nhưng phần lớn chỉ coi đây là chuyện vui để hóng hớt chứ không thực sự nghĩ nàng và Lộc Hữu Thanh là một đôi. Chỉ có một số ít bình luận tiêu cực nhắm vào Lộc Hữu Thanh nhưng đã bị vùi lấp bởi những lời khen ngợi, xem ra việc định hướng dư luận của Tiết tỷ đã phát huy tác dụng.
Nhan Hạc ấn thích vài bình luận khen ngợi nàng và Lộc Hữu Thanh đứng cạnh nhau rất có cảm giác đôi lứa, vừa lúc nghe thấy tiếng bước chân của Lộc Hữu Thanh trong phòng ngủ. Thế là nàng tắt điện thoại, đứng dậy mở cửa phòng, quả nhiên nhìn thấy Lộc Hữu Thanh đang nghiêng đầu lau tóc.
Ánh đèn phủ lên người cô một lớp hào quang nhạt nhòa, Lộc Hữu Thanh nghe thấy tiếng động liền ngước mắt lên, đôi đồng tử đen như mực phản chiếu những tia sáng, trông thật trong trẻo. Bất kể là đã nhìn qua bao nhiêu lần, nàng vẫn bị vẻ đẹp mê hoặc lòng người này làm cho lóa mắt.
Có một luồng gió lướt qua lồng ngực Nhan Hạc, nàng đứng ở cửa lặng lẽ nhìn Lộc Hữu Thanh, cho đến khi cô lộ ra ánh mắt nghi hoặc, nàng mới đặt điện thoại xuống rồi đi tới cầm lấy máy sấy tóc trong tay cô. Nàng bật công tắc, những ngón tay trắng trẻo luồn vào giữa những sợi tóc của Lộc Hữu Thanh, dịu dàng sấy khô cho cô.
Lộc Hữu Thanh ngoan ngoãn ngồi trên ghế, lặng yên quan sát từng động tác của Nhan Hạc, cảm nhận lực đạo nhẹ nhàng của nàng đặt lên người mình, cô không kìm được mà nở nụ cười mỉm.
"Sao thế?" Nhan Hạc hạ mắt nhìn thẳng vào mắt cô, bóng hàng mi dài rủ xuống trông như những dải ngân hà lấp lánh.
Khóe môi Lộc Hữu Thanh vương ý cười, tình yêu sâu đậm trong mắt nồng nàn như muốn tràn ra ngoài: "Chỉ là mình cảm thấy, cuộc sống hiện tại thật sự rất hạnh phúc."
Nhan Hạc không hiểu hết ý tứ trong lời nói của cô, chỉ cho rằng việc gặp gỡ hai ngày nay đã khiến Lộc Hữu Thanh xúc cảnh sinh tình.
"Như thế này đã thấy hạnh phúc rồi sao? Vậy thì trước kia quan hệ của chúng mình rốt cuộc là tệ đến mức nào chứ." Nàng vốn định trêu chọc Lộc Hữu Thanh một chút, hoàn toàn không để tâm đến câu nói này, nói xong liền quên ngay.
Thế nhưng nàng lại không nghe thấy câu trả lời đầy vẻ hờn dỗi hay tiếng cười của Lộc Hữu Thanh như mong đợi. Nàng rủ mắt nhìn xuống, chỉ thấy cô đang nhìn mình với vẻ mặt đăm chiêu, đôi mày đẹp khẽ nhíu lại.
"Sao vậy? Cậu đang nghĩ gì thế?" Nhan Hạc hỏi cô, tay vẫn không quên tiếp tục sấy tóc.
Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền ngước mắt nhìn nàng, những ngón tay đang đặt bên hông bấu chặt lấy thành ghế, đầu ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.
"A Hạc." Cô gọi.
"Đợi sau này khi mình có ngày nghỉ, chúng ta hãy cùng nhau quay về ngôi trường từng gắn bó để xem thử đi."