Lộc Hữu Thanh cảm thấy một nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên trong lòng, đáy lòng cô đột nhiên hẫng đi một nhịp, khiến cô không cách nào bình tĩnh lại được. Cô vội vã chạy về phía vị trí Nhan Hạc vừa đứng lúc nãy, nhưng chỉ thấy trên vùng tuyết trắng xóa những dấu chân không rõ ràng.
Cả người cô run rẩy, đôi chân lảo đảo bước theo hướng những dấu chân kéo dài, trong đầu cô lúc này chỉ toàn là ý nghĩ Nhan Hạc lại muốn rời bỏ mình mà không một lời từ biệt.
Có lẽ Nhan Hạc từ đầu đến cuối vốn dĩ không hề mất trí nhớ, chỉ là vì bị cô khống chế nên mới phải giả vờ như vậy. Hoặc cũng có thể nàng thật sự mất trí nhớ, nhưng lại âm thầm khôi phục mà cô không hề hay biết, rồi cố tình đợi đến lúc này mới rời xa cô một lần nữa, chỉ để trả thù cô, để cô lại một lần nữa rơi vào sự tuyệt vọng này.
Lộc Hữu Thanh không ngừng suy diễn, trong đầu cô vô số lần hiện ra cảnh tượng Nhan Hạc rời bỏ mình và từ nay về sau cô sẽ không bao giờ tìm thấy nàng nữa. Trái tim cô như bị một đôi bàn tay lớn bóp nghẹt, hơi thở trở nên dồn dập, nơi đáy mắt đong đầy sự cố chấp mãnh liệt.
Không thể, không thể như vậy được.
Rõ ràng cô đã và đang cố gắng thay đổi rất nhiều, tại sao nàng lại biến mất? Hốc mắt Lộc Hữu Thanh đỏ bừng, trong lòng bùng lên ngọn lửa của sự cố chấp b*nh h**n. Cô vẫn không thể khống chế được bản thân, không thể chịu đựng nổi việc Nhan Hạc biến mất khỏi cuộc đời mình.
Tuyết lớn từ trên không trung bay lả tả, chậm rãi rơi xuống sân vận động. Lộc Hữu Thanh chỉ mải miết đi theo những dấu chân trên mặt đất, cô chạy trên đường, bước thấp bước cao. Vì quá nôn nóng nên cô mất trọng tâm và ngã nhào xuống đất, lòng bàn tay đau rát như bị lửa đốt, nhưng cô chẳng mảy may để tâm. Cô ngơ ngác quỳ một gối trên mặt đất, trái tim đang bùng cháy bỗng chốc như bị tuyết lớn dập tắt, sức lực cứ thế trôi tuột đi như nước chảy. Cô bất lực đứng dậy, những chỗ va chạm trên cơ thể bắt đầu truyền đến cảm giác đau âm ỉ. Cô đột nhiên cảm thấy thật lạnh lẽo, dường như cô đã quay trở lại khoảnh khắc khi biết tin Nhan Hạc lái xe rời khỏi biệt thự.
Lúc đó cũng giống như bây giờ vậy, Nhan Hạc luôn tỏ ra ỷ lại vào cô, giả vờ như thể rời xa cô là nàng sẽ không sống nổi. Cô đã lún sâu vào đoạn tình cảm này, không kiềm lòng được mà mềm lòng, để rồi sau đó nhận được tin Nhan Hạc đã trốn khỏi biệt thự.
Lúc đó cô cũng đau lòng và cảm thấy bị lừa dối y hệt như hiện tại.
Nỗi buồn đau và tuyệt vọng bủa vây lấy cô như một tấm lưới dày đặc không kẽ hở, siết chặt lấy cô giữa trời tuyết trắng xóa. Cô run rẩy đưa đôi tay mình lên, cơn gió đông hiu quạnh tàn nhẫn cuốn theo những bông tuyết bay qua gò má cô. Cô nhìn bầu trời u ám này, đột nhiên nhếch môi cười, đôi mắt sâu thẳm như nhuốm lấy bóng đêm đặc quánh.
Phía xa bỗng truyền đến tiếng sột soạt, Lộc Hữu Thanh vội vàng quay đầu nhìn lại. Trái tim vốn đã nguội lạnh như tro tàn bỗng nhiên bùng cháy mãnh liệt, cô vội vã bước đi, chẳng màng đến những vết thương do cú ngã lúc nãy mà chạy nhanh về phía đó.
Càng đến gần, cô càng nghe rõ tiếng trò chuyện sột soạt phát ra từ trong góc. Lộc Hữu Thanh càng thêm sợ hãi rằng người ở trong góc đó không phải là người cô muốn thấy. Trái tim cô treo lơ lửng, cô dừng bước và nhìn thấy Nhan Hạc đang trò chuyện rất vui vẻ với hai bạn học sinh. Sự rung động nơi lồng ngực đột nhiên ngưng trệ, ý thức tưởng chừng đã sụp đổ trong phút chốc quay trở lại, dòng máu lạnh lẽo cũng dường như bắt đầu lưu thông. Cô lao đến phía trước, nắm chặt lấy cổ tay Nhan Hạc, giọng nói khàn đặc vang lên:
"Cậu đi đâu vậy?"
Nhan Hạc vốn đang cùng hai học sinh trước mặt trò chuyện về các loài động vật nhỏ, cổ tay đột nhiên bị ai đó nắm chặt. Nàng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của Lộc Hữu Thanh, thân hình nàng khựng lại, trái tim theo thói quen mà run lên một nhịp.
"Sao cậu lại tới đây?" Nàng theo bản năng thử gọi cô.
Trạng thái của Lộc Hữu Thanh lúc này không được tốt cho lắm. Cú ngã vừa rồi khiến chiếc áo phao trắng tinh của cô lấm lem bùn đất và tuyết trên sân vận động. Cả người cô run rẩy, gương mặt và đôi môi tái nhợt như một tờ giấy trắng, dường như chỉ cần một cơn gió tuyết thổi qua là sẽ tan biến mất. Thế nhưng vành mắt cô lại đỏ bừng, mái tóc rối bời, để lộ làn da trắng như tuyết. Bàn tay đang nắm chặt cổ tay nàng lạnh ngắt như một cục băng.
"Làm sao vậy?" Nhan Hạc vội vàng nắm lấy tay cô, dùng lòng bàn tay mình để truyền hơi ấm cho cô, "Sao tay lại lạnh thế này?" Nàng nhíu mày, xót xa lên tiếng.
Lộc Hữu Thanh ngơ ngác nhìn nàng, đôi mắt đen lánh lúc này cuộn trào những cảm xúc phức tạp, phảng phất như nhìn bao nhiêu cũng không đủ, những giọt nước mắt vì vui mừng sắp sửa rơi xuống. Cứ như thể hai người không phải mới xa nhau hai phút, mà là đã xa cách suốt hai mươi năm vậy.
"Sao cậu lại đến đây? Mình chẳng phải đã nói là nếu không có sự cho phép của mình thì cậu không được rời khỏi tầm mắt của mình sao?" Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói tuy tỏ vẻ hung dữ nhưng lại lộ rõ vẻ ủy khuất, chẳng có chút gì đáng sợ cả. Trong mắt cô phủ một lớp sương mù, nhưng lực tay nắm cổ tay Nhan Hạc lại tăng thêm vài phần, khiến trên làn da trắng nõn hiện lên những vết đỏ lấm tấm.
Nhan Hạc sững sờ tại chỗ, nàng không ngờ rằng việc mình rời đi lại khiến Lộc Hữu Thanh đau lòng đến thế, nàng cuống quýt lên tiếng xin lỗi: "Xin lỗi, mình vừa nghe thấy bên này có tiếng động vật nhỏ nên mới tới xem thử." Nói rồi nàng nghiêng người sang một bên, để Lộc Hữu Thanh nhìn thấy một chú chó nhỏ màu đen đang được một nữ sinh cấp ba ôm trong lòng. Chú chó nhỏ nằm ngoan ngoãn ngủ trong vòng tay của cô gái mặc đồng phục, nghe thấy tiếng động thì uể oải vẫy vẫy đuôi.
Lộc Hữu Thanh theo ánh mắt của nàng nhìn về phía chú chó nhỏ, mái tóc dài bị tuyết thấm ướt rũ xuống theo động tác của cô: "Chó nhỏ sao?" Cô chậm rãi mở lời, giọng nói vẫn còn lẫn chút nức nở và có phần ngây ngốc. Chú chó nhỏ nghe thấy tiếng cô thì rên hừ hừ vài tiếng rồi lại tiếp tục vẫy đuôi.
Hai nữ sinh đang ôm chú chó nhỏ nhìn thấy tư thế nắm tay của hai người trước mặt, lại nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi, tự nhiên nhận ra mối quan hệ của họ không hề đơn giản. Tuyết rơi quá lớn khiến họ không nhìn rõ diện mạo của hai người, chỉ có thể cảm nhận được đây là hai người phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Hai nữ sinh nhìn nhau cười, sau khi chào tạm biệt Nhan Hạc thì ôm chú chó đang ngủ rời đi.
Đất trời lại trở nên yên tĩnh, vạn vật như lặng thinh, dường như chỉ còn lại hai người bọn họ. Nhan Hạc nhìn Lộc Hữu Thanh bên cạnh, cổ tay nàng vẫn còn in hằn dấu ngón tay của cô, nhưng khi ánh mắt nàng dừng lại trên bàn tay trắng trẻo của Lộc Hữu Thanh, ánh mắt nàng đột nhiên khựng lại.
"Tay cậu bị thương rồi." Nàng nói rồi cầm lấy tay Lộc Hữu Thanh quan sát kỹ lưỡng. Trên mu bàn tay cô là một vết trầy xước lớn, chỗ da bị mài mòn còn rướm những giọt máu nhạt.
Nhan Hạc cau mày thật sâu, nàng không ngờ rằng sự rời đi ngắn ngủi của mình lại khiến Lộc Hữu Thanh sốt sắng đến mức này, trong lòng nàng nhất thời tràn ngập cảm giác áy náy.
Nàng đưa tay lên, nâng lấy khuôn mặt Lộc Hữu Thanh để cô nhìn về phía mình, đồng thời phủi đi những bông tuyết trên tóc cô: "Thực xin lỗi, mình cứ ngỡ là sẽ quay lại ngay nên đã không nói trước với cậu." Nàng rũ mắt, mười ngón tay đan chặt lấy tay cô, trong đôi mắt màu nâu trà phản chiếu hình bóng Lộc Hữu Thanh giữa trời tuyết, nàng đang rất thành tâm xin lỗi.
Lộc Hữu Thanh ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt đong đầy nước, cô không kìm được mà nghiêng đầu nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay Nhan Hạc, khi cất lời giọng nói vẫn còn run rẩy.
"A Hạc, đừng làm như vậy nữa." Cô cụp mắt xuống, những bông tuyết đọng trên hàng mi đen nhánh như lông quạ, giống như một nàng tiên hóa thân thành người đang nhẹ nhàng nhảy múa trong tuyết, cả người cô mong manh đến mức dường như chỉ một cơn gió cũng có thể thổi tan thân hình vừa mới đứng vững ấy.
"Mình thực sự rất sợ A Hạc lại rời đi mà không một lời từ biệt." Cô vươn tay nắm chặt lấy ống tay áo của Nhan Hạc, tiến lên một bước, giọng nói trong trẻo lạnh lùng giờ đây chứa đựng sự yếu ớt, quyến luyến tựa vào lòng nàng.
Trái tim Nhan Hạc bỗng chốc mềm nhũn, nàng cúi người, mang theo hương thơm thanh khiết trên cơ thể, đặt một nụ hôn lên môi Lộc Hữu Thanh: "Thực xin lỗi, mình không nên làm cậu buồn."
Tuyết mỗi lúc một nặng hạt, trời và đất dường như hòa làm một. Hai người nhìn trận tuyết lớn này, quyết định quay về trước để xử lý vết thương cho Lộc Hữu Thanh.
"Đi thôi." Nhan Hạc nắm chặt tay Lộc Hữu Thanh, mỉm cười với cô.
Lộc Hữu Thanh lặng lẽ nhìn nàng, sau đó nở một nụ cười hiền lành không chút hại người: "Được."
Tuyết không giống như mưa, khi rơi xuống người không mang lại cảm giác lạnh thấu xương. Hai người chậm rãi bước đi trong trời tuyết, hướng về phía cổng trường.
"Tại sao trong trường học lại có chú chó nhỏ như vậy?" Lộc Hữu Thanh hỏi.
"Là do hai bạn học sinh đó nuôi, họ vẫn luôn nuôi nó ở góc phía sau sân vận động. Hôm nay tuyết rơi, họ sợ chó nhỏ sẽ bị lạnh nên mới tới xem." Nhan Hạc kiên nhẫn giải thích, sau đó đột nhiên nhớ ra trước đây nàng dường như cũng đã từng hỏi Lộc Hữu Thanh về việc trong nhà có nuôi chó hay không.
"Nhà mình có từng nuôi thú cưng không?"
Lộc Hữu Thanh hơi nheo mắt nhìn nàng: "Không có, công việc của mình bận quá, trước đây A Hạc là trợ lý của mình nên phải đi theo mình suốt, thường xuyên không ở nhà."
Nhan Hạc trầm ngâm: "Vậy tại sao..." Nàng đột nhiên nhận ra mình sắp nói hớ chuyện mở ngăn kéo ra, liền vội vàng ngậm miệng lại.
Lộc Hữu Thanh nghi hoặc nhìn nàng: "Tại sao cái gì?"
Nhan Hạc: "Không có gì, mình nói nhảm thôi."
Kỹ năng nói dối của nàng quá vụng về, Lộc Hữu Thanh chỉ cần nhìn qua là biết nàng chắc chắn đang giấu mình chuyện gì đó: "A Hạc, có phải cậu đang giấu mình chuyện gì không? Mình đã nói rồi, A Hạc không được nói dối mình."
Trán Nhan Hạc sắp toát mồ hôi hột đến nơi, tất cả đều tại cái thời tiết này: "Thật sự không có gì mà, mình chỉ tò mò xem trong nhà có thú cưng không thôi."
Nhìn bộ dạng lấp l**m của nàng, Lộc Hữu Thanh bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, cô cong môi đáp một câu "Hóa ra là vậy" rồi không trêu chọc nàng nữa. Hai người cứ thế lặng lẽ đi trên đường, nghe tiếng tuyết rơi và nắm chặt tay nhau.
"Đúng rồi, mình muốn tìm một công việc về nhiếp ảnh." Nhan Hạc nhìn ngôi trường trắng xóa màu tuyết, đột nhiên nói.
Lộc Hữu Thanh vốn đang cúi đầu suy nghĩ gì đó, nghe nàng nói vậy liền đột ngột ngẩng đầu lên: "Công việc sao?"
"Ừm, mình đã suy nghĩ kỹ rồi, mình vẫn cần phải bắt đầu lại công việc này. Thế nên hai ngày nay mình đã gửi sơ yếu lý lịch đến mấy studio nhiếp ảnh rồi." Nhan Hạc cười, trong mắt tràn đầy kỳ vọng vào tương lai.
Việc muốn tìm công tác còn có một nguyên nhân khác mà nàng không nói ra.
Lần trước thấy tin đồn của mình và Lộc Hữu Thanh trên hot search, những bình luận bên dưới đều không tin nàng là bạn gái, thậm chí là vị hôn thê của Lộc Hữu Thanh. Nhan Hạc nhận thức sâu sắc rằng khoảng cách giữa hai người hiện tại lớn đến mức nào. Nàng muốn bản thân có thể xứng đáng với Lộc Hữu Thanh, muốn khi hai người kết hôn có thể nhận được sự chúc phúc của mọi người.
Nhan Hạc mỉm cười, tràn đầy mong đợi về tương lai của mình và Lộc Hữu Thanh.
Trái ngược với niềm vui của nàng, sắc mặt Lộc Hữu Thanh sau khi nghe xong bỗng trầm xuống vài phần. Cô nhìn về phía lớp tuyết mềm mại trắng phao trước mặt, trong tiếng bước chân lạo xạo trên tuyết, cô bỗng nhiên hỏi: "Nhất định phải đi làm sao?"
"Cái gì cơ?" Vì giọng cô quá nhỏ nên Nhan Hạc không nghe rõ, nàng nghiêng đầu hỏi lại, đôi mắt lấp lánh ý cười.
Lộc Hữu Thanh chạm vào ánh mắt nàng, cong môi mỉm cười, đôi mắt đong đầy tình cảm thâm trầm: "Mình nói là, A Hạc nhất định sẽ tìm được công việc thôi."
Nhan Hạc nghe vậy liền nở một nụ cười rạng rỡ hơn.
Họ bắt xe đến bệnh viện gần nhất để xử lý vết thương. Khi hai người trở ra thì tuyết đã rơi rất lớn, đường xá bắt đầu kẹt xe. Lúc này trời đã sập tối, nếu bây giờ quay về thì cũng phải đến rạng sáng mới tới nơi, nên hai người quyết định tìm một khách sạn nghỉ dưỡng gần đó để ở lại.
Vì ba ngày sau hai người sẽ cùng đoàn phim bay đến một thành phố khác, nên hành lý luôn mang theo bên mình và để trong cốp xe, giờ ở lại khách sạn này cũng thấy thuận tiện hơn nhiều.
Sau một ngày mệt mỏi và lạnh giá, Nhan Hạc đã rất đuối sức. Sau khi dùng bữa tại khách sạn, nàng chuẩn bị đi ngủ sớm, nhưng đột nhiên phát hiện phòng suite của khách sạn có sẵn bồn tắm suối nước nóng.
Trong thời tiết lạnh giá như thế này, ngoài cửa sổ tuyết rơi trắng xóa, được ngâm mình thoải mái trong làn nước ấm áp thật sự là một điều khó lòng từ chối. Thế là nàng thay quần áo và vào ngâm mình trước. Lộc Hữu Thanh nói muốn gọi điện trao đổi thêm chi tiết công việc với đạo diễn nên sẽ vào sau.
Trong phòng tắm mịt mù hơi nước là một bồn tắm suối nước nóng rất rộng. Hơi nước bốc lên nghi ngút, mặt nước ấm áp phản chiếu ánh đèn lung linh. Nhan Hạc chậm rãi bước vào, làn nước ấm nâng lấy cơ thể nàng, xua tan đi nỗi mệt mỏi về tinh thần. Nàng không nhịn được mà nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể ngồi trong bồn tắm. Chiếc áo choàng tắm để ở một bên bị nước làm ướt, vì vậy Nhan Hạc cất tiếng nhờ Lộc Hữu Thanh lấy giúp bộ đồ ngủ trong vali ra.
Nhan Hạc vốn dĩ muốn đợi Lộc Hữu Thanh vào ngâm cùng, nhưng đợi mãi vẫn không thấy cô vào. Ngược lại, vì cảm giác dễ chịu trong bồn tắm mà nàng nhắm mắt lại, ý thức dần trở nên mơ màng và sắp chìm vào giấc ngủ.
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng mở cửa, ngay sau đó làn da để trần bên ngoài cảm nhận được một chút se lạnh. Nhan Hạc nhận ra là Lộc Hữu Thanh đã vào, nàng muốn tỉnh táo lại để nhìn cô nhưng vẫn bị cơn buồn ngủ vây lấy, nàng cứ thế ngồi dựa vào thành bồn không cử động.
Mặt nước bên cạnh đột nhiên xao động, ngay sau đó một mùi hương thanh khiết thoang thoảng quanh chóp mũi. Nhan Hạc chậm rãi mở mắt ra, còn chưa nhìn rõ người bên cạnh thì cổ tay đặt ở một bên đột nhiên bị một vật vòng tròn lạnh lẽo khóa lại, ngay sau đó là tiếng lạch cạch của máy móc xoay chuyển.
Ý thức của nàng đột ngột tỉnh táo, nàng rũ mắt nhìn xuống, đập vào mắt là thứ đồ vật màu bạc trắng ấy. Xuất hiện cùng với nó còn có một sợi dây bằng da màu đen trong tay Lộc Hữu Thanh, phía đầu dây còn có một cái móc khóa.
Cái... cái gì vậy?
Người bên cạnh đột nhiên có động tác, mặt nước đang yên tĩnh lại một lần nữa gợn sóng. Lộc Hữu Thanh ngồi lên người Nhan Hạc, mặt nước chỉ vừa chạm đến xương quai xanh của cô, mặt nước dập dềnh khiến mọi thứ dưới nước trở nên mờ ảo.
"A Hạc ngoan của mình." Lộc Hữu Thanh đưa tay đeo thứ đó vào cổ Nhan Hạc, cô cúi người xuống, giọng nói kiều mị như lan tỏa hơi ấm.
"Mình cứ thắc mắc tại sao hôm nay A Hạc lại hỏi nhà mình có nuôi thú cưng không, hóa ra là vì cậu cũng mang theo mấy thứ này tới đây."
"A Hạc, thật ngoan."