Cảm giác lạnh lẽo chạm vào cổ tay Nhan Hạc, hoàn toàn khác biệt với nhiệt độ ấm áp của nước. Cú chạm lạnh buốt này khiến nàng hoàn toàn tỉnh táo khỏi cơn mơ màng.
Giọng nói mềm mại của Lộc Hữu Thanh vang lên bên tai, sức nặng từ cơ thể cô đè xuống khiến nàng phải ngồi thẳng dậy, tựa lưng vào thành bể. Hương thơm ngào ngạt vây lấy nàng từ mọi phía, xộc thẳng vào mũi. Nàng ngơ ngẩn nhìn Lộc Hữu Thanh trước mặt, làn da trắng như tuyết của cô vì hơi nước mà ửng lên sắc hồng nhạt.
Nơi cổ truyền đến cảm giác lành lạnh, Nhan Hạc nhìn vào đôi mắt long lanh như chứa tình ý của Lộc Hữu Thanh. Đôi môi mỏng của nàng mấp máy định nói gì đó, nhưng ngay giây sau đã cảm nhận được sự gò bó đến nghẹt thở. Nàng bị kéo mạnh về phía trước, chóp mũi lướt qua gò má Lộc Hữu Thanh. Một luồng điện tê dại lan tỏa từ nơi tiếp xúc, chạy thẳng vào tim.
Lộc Hữu Thanh quấn sợi dây thừng vài vòng, nắm chặt trong tay. Cô ngẩng đầu nhìn Nhan Hạc, ánh mắt tràn ngập sự mờ ám cùng trêu chọc.
"Mình cho phép cậu nói chuyện sao?" Cô hỏi, âm cuối khàn đi đầy quyến rũ, bật cười trách móc nàng.
Bàn tay đang đan chặt mười ngón với Nhan Hạc buông ra, lướt từ cánh tay lên gò má nàng. Cô chạm nhẹ, v**t v* khuôn mặt, vành tai nàng. Ngón cái ấn lên cánh môi đỏ mọng của Nhan Hạc, ánh mắt cô ngày càng tối sầm lại.
Vành tai Nhan Hạc nóng bừng đến khó chịu, nàng muốn quay mặt đi. Bàn tay đặt bên cạnh khẽ cử động, cảm giác lạnh lẽo ở cổ tay càng thêm rõ rệt. Nàng nhận ra chính mình đã nhờ Lộc Hữu Thanh lấy giúp bộ đồ ngủ trong vali nên cô mới thấy mấy thứ này. Nàng hối hận đến xanh ruột, cắn chặt môi, trong lòng không khỏi cạn lời.
Gương mặt nàng đột ngột bị nâng lên, cùng lúc đó một lực kéo xuất hiện ở cổ. Nàng bị ép phải ngẩng đầu đối diện với Lộc Hữu Thanh. Cảm giác dưới nước ấm nóng thật kỳ lạ, hơi nóng từ bốn phương tám hướng ập tới.
Tóc Lộc Hữu Thanh thấm đẫm hơi nước, ướt sũng dán chặt vào người. Chóp mũi cô chạm khẽ vào mũi Nhan Hạc, chậm rãi cúi xuống hôn nàng. Trong căn phòng đầy sương mù chỉ còn lại tiếng th* d*c, nhiệt độ trong không gian kín mít không ngừng tăng cao, như muốn thiêu đốt cả hai.
Da thịt kề sát giúp nàng cảm nhận được nhịp tim dồn dập của đối phương. Sự mềm mại va chạm vào nhau, nhịp đập nơi đáy lòng dần trở nên đồng điệu. Lộc Hữu Thanh giơ tay ôm lấy cổ nàng, sợi dây da màu đen phản chiếu ánh sáng lấp lánh tuột khỏi tay cô, rơi xuống mặt nước tạo thành những vòng sóng lăn tăn.
Những con sóng nhỏ dập dềnh dưới nước, Nhan Hạc thấy khó thở nên nghiêng đầu đi, sâu trong đồng tử chợt chấn động. Nàng muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại thấy thật khó chịu. Lộc Hữu Thanh đã làm gì nàng mà toàn thân nàng chẳng còn chút sức lực, giống như sắp có chuyện gì đó chưa từng trải qua xảy đến.
Lộc Hữu Thanh nắm lấy tay nàng, cô cũng đang thở gấp. Đáy mắt cô phủ một lớp sương nước mờ ảo, tràn đầy tình cảm. Cơ thể cô dán sát, nhẹ nhàng cọ xát vào Nhan Hạc. Cô ôm lấy eo nàng, ghé sát tai thì thầm những lời nũng nịu không rõ chữ, hóa thành một giai điệu rót vào tai Nhan Hạc.
"Mấy chuyện này A Hạc đều từng làm rồi, chỉ là cậu quên mất thôi. Ngoan, thả lỏng nào, theo kịp mình." Cô xoa đầu Nhan Hạc như dỗ dành một chú cún nhỏ, rồi hôn lên mắt, mũi, miệng nàng. Cuối cùng, cô trao cho nàng một nụ hôn sâu. Nhan Hạc cảm thấy lúc này mình thực sự chẳng khác gì một chú cún.
Môi chạm môi, Nhan Hạc đã mất đi ký ức, lại còn đang ở dưới nước, mặt nước không ngừng dao động khiến nàng mãi không tìm đúng môi Lộc Hữu Thanh. Nàng vốn đã rất thẹn thùng, vậy mà Lộc Hữu Thanh cứ cười bên tai nàng mãi, khiến vành tai vốn đã đỏ giờ như muốn rỉ máu.
"Vẫn là để tỷ tỷ chủ động vậy." Lộc Hữu Thanh cười rồi đan chặt mười ngón tay với nàng, ngồi trên người nàng tiếp tục nụ hôn. Mặt nước theo cử động của cô mà dập dềnh không ngớt.
Khi cuộc vui kết thúc, Lộc Hữu Thanh th* d*c dán chặt vào người Nhan Hạc. Cô mệt lả dựa vào lòng nàng, đem toàn bộ sức nặng phó mặc cho nàng, đôi mắt đong đầy hơi nước.
Nhan Hạc ôm lấy cô, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* lưng để an ủi, chính nàng cũng đang thở hổn hển. Nàng cúi mắt nhìn Lộc Hữu Thanh trong lòng, làn da trắng nõn của người phụ nữ ám chút hơi nóng, ửng lên sắc hồng.
Lộc Hữu Thanh uể oải chống tay lên người nàng, đôi mắt khẽ chuyển động. Cô nghĩ nên để Nhan Hạc có thời gian thích nghi, tạm thời không nên làm thêm gì khác, định ngồi dậy bảo với nàng rằng mình buồn ngủ.
Cô định ngồi dậy, nhưng Nhan Hạc vẫn ôm chặt cô trong lòng. Cô ngẩn người, ngước mắt nhìn nàng.
"A Hạc?"
Giây tiếp theo, cô đột nhiên cảm thấy cả người lành lạnh, ngay sau đó bị người kia kéo ngồi dậy. Đôi môi bị chặn lại, cô bị ép phải hôn nàng.
Có lẽ Nhan Hạc thực sự đã khôi phục chút ký ức, nụ hôn lần này trở nên rất quen thuộc, không còn mờ mịt hay cuồng nhiệt như lần trước. Nàng dẫn dắt từng bước, khiến ý thức của Lộc Hữu Thanh hoàn toàn chìm đắm trong sự dịu dàng này. Vòng eo cô không tự chủ được mà dán sát, khẽ cọ vào người Nhan Hạc. Ngay sau đó, bên tai vang lên tiếng lạch cạch, cổ tay truyền đến cảm giác lạnh ngắt.
Lộc Hữu Thanh sững sờ, vội vàng thoát khỏi cơn mê đắm, mở mắt nhìn xuống. Cô chỉ thấy hai bàn tay của mình và Nhan Hạc đã bị khóa chặt vào nhau. Vật bằng bạc phản chiếu ánh sáng, đập thẳng vào đôi mắt đen nhánh của cô.
Cô bừng tỉnh, né tránh nụ hôn của Nhan Hạc. Hai chóp mũi chạm nhau, hơi thở hỗn loạn. Cô nhìn hai bàn tay đang bị khóa mà ngây người.
"Hửm?" Nhan Hạc mở mắt, nghi hoặc nhìn cô. Trong đôi mắt màu hạt dẻ tràn ngập tình yêu trong trẻo không chút che giấu. Lộc Hữu Thanh xao động, trái tim không kìm được mà mềm nhũn ra.
Nhan Hạc xoay tay nắm lấy tay Lộc Hữu Thanh. Giữa tiếng va chạm của kim loại lạnh lẽo, nàng đan chặt mười ngón tay với cô rồi lại hôn lên.
Nụ hôn kéo dài như cả thế kỷ. Nhan Hạc dắt tay cô chậm rãi chìm vào trong nước. Làn nước dịu dàng bao bọc lấy sự lạnh lẽo, chạm đến hơi nóng bỏng cháy. Cả hai đều không nhịn được mà buông môi nhau ra để hít thở dồn dập.
Lộc Hữu Thanh kinh ngạc nhìn Nhan Hạc. Tay cô bị ép phải đặt cùng một chỗ với nàng, dường như có thể cảm nhận được sự nóng bỏng dưới làn nước. Tay cô chạm vào hơi nóng ấy, trái tim run lên theo bản năng. Cổ họng cô phát ra những tiếng nũng nịu tinh tế, cô dán chặt vào lòng Nhan Hạc, cả người run rẩy.
"A Hạc, đồ tồi, đợi đã, mình..." Cô mở miệng nhưng chỉ thốt ra một chuỗi những lời không rõ ràng. Nhan Hạc ôm cô vào lòng, dịu dàng hôn lên cổ cô. Mùi hương thanh khiết trên người Lộc Hữu Thanh dường như ngửi bao nhiêu cũng không đủ. Sự nóng bỏng bao vây lấy đầu ngón tay, thiêu rụi ý thức của nàng, chẳng biết thứ gì còn nóng hơn thế nữa.
Tay Lộc Hữu Thanh và tay Nhan Hạc xích lại với nhau, cô chỉ có thể bị động cùng nàng cảm nhận hơi nóng mang theo tình yêu của Nhan Hạc. Lộc Hữu Thanh cuống quýt, cảm giác dưới nước đặc biệt rõ ràng. Bàn tay còn lại không bị khóa của cô kéo lấy sợi dây thừng, lực kéo mạnh khiến Nhan Hạc nhíu mày. Nhưng khi đối diện với đôi mắt đầy vẻ hờn dỗi của Lộc Hữu Thanh, nàng lại bật cười, ôm lấy cô rồi hôn tiếp, chặn đứng những lời mắng mỏ của cô.
Lộc Hữu Thanh muốn thoát ra, nhưng cái khóa lạnh lẽo đã gắn kết cô với Nhan Hạc. Sức cô lại không lớn bằng nàng, chỉ có thể nắm lấy cổ tay Nhan Hạc, bị ép phải chuyển động cùng nàng.
Lần này đúng là gậy ông đập lưng ông rồi.
Nhiệt độ nước suối nóng sẽ không nguội đi, chẳng ai biết rốt cuộc đã bao lâu trôi qua. Nhan Hạc cũng không biết Lộc Hữu Thanh đã gọi tên nàng bằng giọng khàn đặc bao nhiêu lần. Chỉ có sự nóng bỏng nơi đầu ngón tay là vô cùng rõ rệt, như đóa hoa nở rộ trong lòng nàng.
Sau khi tắm rửa xong, tiếng nước đã vang lên rất lâu. Bóng người in trên kính mờ, dáng vẻ của người phụ nữ cùng giọng nói mềm mại hòa quyện với ánh trăng đang đổ. Bộ đồ ngủ mà Nhan Hạc nhờ Lộc Hữu Thanh lấy giúp cuối cùng cũng chẳng dùng tới.
Hôm sau trời tạnh ráo, cửa sổ đêm qua không đóng chặt vẫn còn mở. Gió nhẹ luồn qua khe hở thổi bay rèm cửa, ánh nắng rải xuống sàn nhà một lớp vàng kim.
Nắng chiếu lên giường, rọi vào bóng hình đang ngủ say. Nhan Hạc mơ màng tỉnh giấc, đôi mắt mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ, nhất thời không phân biệt được mình đang ở đâu. Một lúc lâu sau nàng mới hoàn toàn tỉnh táo.
Quan sát xung quanh, khi ánh mắt dừng lại ở tấm kính mờ của phòng tắm, ký ức đêm qua ùa về trong tâm trí nàng. Hơi thở nàng khựng lại khi nhớ tới tiếng xin tha không còn chút sức lực của Lộc Hữu Thanh, nàng ngẩn cả người.
Người đẹp trong lòng vẫn còn đang ngủ, loáng thoáng nghe thấy tiếng thở đều đặn. Cô cuộn tròn người ngủ trong vòng tay nàng trông thật thoải mái, hàng mi dài đọng đầy ánh nắng. Trên làn da trắng nõn lộ ra những vệt đỏ lấm tấm, tựa như hoa mai đỏ rơi trên tuyết.
Ký ức đêm qua lại ập đến, Nhan Hạc cảm thấy mặt mình hơi nóng lên. Nàng định quay đầu đi, bỗng nhận thấy cảm giác cộm ở cổ. Nàng chậm rãi đưa tay lên chạm vào vật lạ lẫm đó.
Đêm qua buồn ngủ quá nên quên tháo ra mất rồi. Nàng nắm lấy thứ này, thầm nghĩ. Vậy có nghĩa là...
Nhan Hạc khẽ cử động tay, quả nhiên cảm nhận được sự lạnh lẽo ở cổ tay, kéo theo đó là cổ tay của Lộc Hữu Thanh cũng bị tác động.
"Hửm?" Người trong lòng chợt cựa quậy, dường như nhận ra cử động của Nhan Hạc, ý thức mơ màng dần tỉnh lại. Lộc Hữu Thanh chậm rãi mở mắt, đôi mắt mê ly còn vương chút sương mù lúc mới tỉnh.
"A Hạc?" Cô lên tiếng, nhưng giọng nói lại khàn đến mức khó tin. Ký ức đêm qua lập tức hiện về.
Nghe thấy giọng cô, cả hai đều sững sờ. Nhan Hạc định dời mắt đi để xua bớt hơi nóng trên người, nhưng lại bị Lộc Hữu Thanh giật sợi dây, ép nàng phải nhìn cô.
"A Hạc ngoan của mình, thật sự rất lợi hại nha." Giọng Lộc Hữu Thanh vẫn khàn đặc. Cô đưa tay nâng mặt Nhan Hạc, kéo theo bàn tay đang bị khóa của Nhan Hạc cũng nâng lên. Ánh mắt Lộc Hữu Thanh chậm rãi dừng lại trên chiếc vòng lấp lánh đang khóa chặt hai người, đôi mắt đen bỗng chốc tối sầm lại.
Nhan Hạc biết đêm qua mình thực sự hơi quá đà, nàng cụp mắt chờ Lộc Hữu Thanh nổi giận. Hàng mi nàng khẽ rung như một con vật nhỏ làm sai chuyện đang đợi chủ nhân trách phạt.
Thấy dáng vẻ chủ động nhận lỗi này của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh lại không nỡ. Cô luôn mềm lòng với Nhan Hạc, chỉ cần nàng lộ ra chút biểu cảm tổn thương, lòng cô lại dâng lên niềm xót xa không sao kiềm chế nổi.
Cô cụp mắt, nhìn những vệt đỏ lan khắp cổ và xương quai xanh của Nhan Hạc, ánh mắt tối dần. Cô đưa tay chạm nhẹ vào những dấu vết đó. Đây đều là tác phẩm của cô, và cũng chỉ mình cô mới có quyền làm vậy. Đêm qua, lợi dụng lúc Nhan Hạc không chú ý, cô đã vô số lần để lại những dấu ấn thuộc về riêng mình trên cơ thể nàng.
Nghĩ đến đây, Lộc Hữu Thanh cúi đầu mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý.
Cuộc tuyên án không khói súng này cuối cùng cũng tan biến trong sự mềm lòng của Lộc Hữu Thanh. Cô lấy chìa khóa mở những thứ này ra, xoa xoa cổ tay rồi mặc một chiếc áo ngủ sạch sẽ, đứng dậy đi đánh răng rửa mặt.
Nhan Hạc ngồi bên mép giường thu dọn đồ đạc, cảm giác đau ở cổ dường như vẫn còn đó. Nàng lấy gương soi thử, quả nhiên thấy một vòng đỏ quanh cổ và những dấu vết lấm tấm trên người. Có thể thấy đêm qua hai người đã cuồng nhiệt đến mức nào.
Nhan Hạc nuốt nước miếng, cảm thấy cổ họng hơi đau nên xoa nhẹ. Đúng lúc này, điện thoại của Lộc Hữu Thanh đặt bên cạnh vang lên, thu hút sự chú ý của nàng. Nàng liếc nhìn qua.
Trên màn hình hiển thị tên người gọi là "Nhan nữ sĩ".