Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 48



Hương thơm trên người Lộc Hữu Thanh đặc biệt dễ ngửi. Cô dường như đã thoa sữa dưỡng thể, mùi hương ngọt ngào ấy càng lúc càng đậm đà khi cô áp sát lại gần. Từng nhịp thở ra hít vào đều mang theo sự nồng nàn. Đầu óc Nhan Hạc như muốn choáng váng vì hơi thở thơm ngọt này. Không biết lấy đâu ra dũng khí, nàng nhìn chằm chằm Lộc Hữu Thanh bằng ánh mắt nóng bỏng, rồi bất ngờ hôn lên.

Trong phòng chỉ còn lại âm thanh môi lưỡi giao triền. Nhan Hạc rất thích hôn Lộc Hữu Thanh. Từ khi hoàn toàn chấp nhận mối quan hệ vợ vợ sắp cưới này, nàng cực kỳ thích quấn quýt lấy cô. Dường như mọi bất an và bàng hoàng của nàng đều được cô bao dung tiếp nhận. Đối với một người mất trí nhớ không có bất kỳ chỗ dựa nào như nàng, đây là một niềm hạnh phúc to lớn.

Ý thức bắt đầu chìm đắm theo sự mệt mỏi của cơ thể. Trong cơn mơ màng, Nhan Hạc đột nhiên nghe thấy tiếng Lộc Hữu Thanh cười nhẹ bên tai. Tiếng cười lả lơi nhưng lại mang theo sự phong tình khiến người ta lún sâu vào. Nàng còn chưa kịp phản ứng xem nụ cười đó có ý nghĩa gì, thì giây tiếp theo, một cảm giác lành lạnh vô cùng quen thuộc đã khóa chặt lấy cổ tay nàng.

Nhan Hạc giật mình, bừng tỉnh khỏi sự mê muội mà mở mắt ra. Nàng thấy Lộc Hữu Thanh vẫn đang cầm chiếc vòng cổ bằng da kia, vì thắc mắc tại sao nàng không tiếp tục hôn mà cô cứ thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ lên mặt nàng. Còn trên cổ tay nàng, rõ ràng là món đồ tinh xảo, nóng bỏng và ẩm ướt mà nàng đã cùng cô trải nghiệm khi tắm hai ngày trước.

Nhìn thấy món đồ quen thuộc đó lại xuất hiện trên cổ tay mình, Nhan Hạc sững sờ mất vài giây. Nàng quay đầu, lo lắng nhìn Lộc Hữu Thanh. Khóe môi nàng vẫn còn vương lại chút dịch lỏng, dưới ánh đèn kéo thành một sợi chỉ bạc đầy ám muội.

"Còn muốn nữa không?" Nàng hỏi bằng giọng khàn khàn.

"Muốn cậu." Đôi môi đỏ của Lộc Hữu Thanh khẽ cử động, áp sát trước mắt Nhan Hạc rồi chạm vào chóp mũi nàng. Cánh môi Nhan Hạc đỏ mọng, cô đưa tay ấn nhẹ lên bờ môi đầy đặn ấy. Bàn tay còn lại dắt lấy cái tay đang bị khống chế của nàng, đem cái khóa còn lại móc vào khung đầu giường.

Tim Nhan Hạc run lên: "Chờ một chút..."

Nàng còn chưa nói xong, khóa đã móc vào giá đầu giường, chỉ chờ Lộc Hữu Thanh ấn xuống.

"Chờ cái gì?" Lộc Hữu Thanh cố ý dừng động tác, đợi nàng nói chuyện.

"Mình... mình vẫn chưa chuẩn bị tâm lý." Nhan Hạc run giọng lên tiếng. Chính nàng cũng không biết mình phải chờ cái gì, rõ ràng trong lòng nàng sự căng thẳng và mong đợi mỗi bên chiếm một nửa.

Nghe câu trả lời của nàng, Lộc Hữu Thanh nghiêng đầu, nở một nụ cười khó hiểu: "Lần trước khi mình bảo chờ một chút, A Hạc đã đáp lại mình thế nào nhỉ?"

Nhan Hạc hoàn toàn cạn lời. Nàng cúi đầu, chờ đợi Lộc Hữu Thanh giống như một vị thần đang đưa ra phán quyết cuối cùng cho mình.

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ. Động tác muốn tiếp tục của Lộc Hữu Thanh cũng vì thế mà dừng lại. Cô nhìn Nhan Hạc đang thở hổn hển, sự bực bội vì bị làm phiền khiến cô nhíu mày. Cô lên tiếng, giọng nói có chút trầm đục.

"Ai vậy?"

"Là mẹ." Ngoài cửa vang lên giọng của Nhan Tố Dịch.

Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh nhìn nhau. Hai người dời tầm mắt nhìn xuống trang phục của mình. Trong lúc cử động vừa rồi, hàng cúc trên chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Lộc Hữu Thanh đã hoàn toàn đứt sạch. Chiếc áo sơ mi giờ đây biến thành một cái áo khoác vắt vẻo trên cánh tay cô. Bên trong cô không mặc gì cả, làn da trắng nõn cứ thế lộ ra dưới ánh đèn.

Ngược lại là Nhan Hạc, bộ đồ ngủ trên người nàng vẫn còn nguyên vẹn, nên chỉ có thể là nàng đi mở cửa. Nhưng trên cổ tay nàng vẫn còn đang khóa cái thứ kia.

Nhan Hạc chỉnh lại quần áo và tóc tai, đưa tay về phía Lộc Hữu Thanh đòi chìa khóa.

Lộc Hữu Thanh đã nằm trong chăn, nghiêng người chống đầu, thong thả nhìn nàng. Thấy Nhan Hạc đưa tay ra, cô nghi hoặc nghiêng đầu, giống như một con vật nhỏ tinh quái.

"Cái gì thế?"

"Chìa khóa?"

"Chìa khóa gì cơ?"

"Chìa khóa mở khóa ấy, mình đang bị treo cái này thì mở cửa thế nào được?"

Lộc Hữu Thanh nghe vậy thì nửa khép đôi mắt, trong mắt như có làn nước dao động. Cô vẫn nghi hoặc nhìn Nhan Hạc, đáy mắt hiện lên tia sáng mờ ảo, lần này đến cả câu trả lời cô cũng không thèm đáp.

Ở chung với cô lâu như vậy, Nhan Hạc sao còn không biết đại ảnh hậu trước mắt đang dùng kỹ thuật diễn tinh vi để giở trò xấu không đưa chìa khóa cho nàng chứ. Nàng bất lực nhưng cũng đầy cưng chiều nhìn Lộc Hữu Thanh, khẽ thở dài.

Bây giờ mà đi tìm chìa khóa bị Lộc Hữu Thanh giấu đi thì chắc chắn không thực tế. Nếu quá lâu không ra mở cửa, mẹ cũng sẽ nhận ra điều bất thường. Nghĩ rồi, nàng lấy chiếc khăn lông bên cạnh đắp lên cổ tay để che đi món đồ đó.

Đứng dậy mở cửa, Nhan Tố Dịch nhìn thấy bộ dạng lộn xộn này của con gái thì nhướng mày: "Sao lâu thế mới mở cửa?"

Nhan Hạc vuốt lại tóc, lặng lẽ đón lấy khay trái cây và sữa từ tay Nhan Tố Dịch, giải thích: "Con vừa mới sấy tóc xong." Nói rồi nàng cử động chiếc khăn lông trên cổ tay cho bà thấy.

Nhan Tố Dịch nhìn cái kén nhô lên trên giường phía sau Nhan Hạc: "Nai Con ngủ rồi à?"

Nhan Hạc: "Mấy ngày nay quay phim hơi mệt nên hôm nay cô ấy đi ngủ sớm."

Nhan Tố Dịch gật đầu, nuốt lại những lời định tâm sự với con gái: "Ngày mai mẹ đi gặp bạn cũ, ngày kia sẽ rời khỏi Vũ Thành."

Nhan Hạc khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác không nỡ: "Mẹ đi nhanh vậy sao?"

Nhan Tố Dịch: "Mẹ về nước chủ yếu là vì những việc này, hơn nữa cứ ở mãi Vũ Thành lại bắt hai đứa phải đi cùng, rất ảnh hưởng đến công việc."

Nhan Hạc vốn định nói là không ảnh hưởng, có thể ở bên mẹ nhiều hơn nàng sẽ rất vui. Nhưng vì bản tính hay ngại ngùng nên nàng vẫn không nói ra, chỉ bảo: "Vậy ngày kia con và Lộc Hữu Thanh sẽ đi tiễn mẹ."

Nhan Tố Dịch đồng ý, trò chuyện thêm vài câu rồi quay người định đi. Bà mới đi được vài bước thì đột nhiên xoay người nhìn Nhan Hạc.

Nhan Hạc cứ ngỡ bà còn điều gì chưa dặn dò nên vội nhìn sang.

Nhan Tố Dịch nói một cách đầy thâm thúy: "Sau này nhớ phải tiết chế một chút." Nói xong bà thong thả đi xuống lầu, để lại một mình Nhan Hạc ngơ ngác đứng đó.

Nhan Hạc vốn còn đang chìm trong nỗi buồn vì không được ở bên mẹ lâu, nhưng nghe thấy câu nói này, trong lòng chẳng còn chút bi thương nào nữa, chỉ còn lại sự kinh hãi và xấu hổ.

Nàng bưng khay đồ ăn đi vào phòng như một con rối gỗ. Chạm phải ánh mắt đang nhịn cười của Lộc Hữu Thanh trong chăn, ánh mắt nàng run rẩy. Rõ ràng Lộc Hữu Thanh cũng đã nghe thấy câu nói kia của Nhan Tố Dịch trước khi rời đi.

Nhan Hạc đặt khay xuống, vội vàng đi vào phòng tắm nhìn vào gương. Không nhìn thì thôi, nhìn rồi Nhan Hạc mới hoàn toàn hiểu tại sao Nhan nữ sĩ lại bảo nàng và Lộc Hữu Thanh phải tiết chế.

Nhan Hạc mặc bộ đồ ngủ dài tay, nhưng trong lúc hôn nhau với Lộc Hữu Thanh vừa rồi, tay áo đã bị kéo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn thon thả.

Trên cổ, xương quai xanh, vành tai, má, thậm chí là cả cánh tay, hễ là chỗ da thịt lộ ra ngoài thì đều là những dấu hôn lấm tấm. Đặc biệt là trên cổ và xương quai xanh, những vệt đỏ rải rác lan dần xuống dưới, ẩn vào tận sâu trong lớp áo. Những dấu hôn này có cái từ lần trước, cũng có cái là do Lộc Hữu Thanh vừa mới hôn xong.

Gương mặt Nhan Hạc đỏ bừng ngay lập tức, vành tai nóng ran. Cảm giác thẹn thùng mãnh liệt khiến nàng không kìm được mà che mặt lại. Trong đầu nàng cứ quanh quẩn câu nói của Nhan Tố Dịch, đến mức không nhận ra tiếng bước chân phía sau.

Một cơ thể mềm mại ôm lấy nàng qua lớp vải mỏng. Tấm lưng nàng ẩn hiện cảm nhận được nhịp thở phập phồng từ lồng ngực Lộc Hữu Thanh, khiến nhịp tim nàng cũng trở nên dồn dập.

Thông qua tấm gương phía trước, Nhan Hạc gần như có thể thấy rõ toàn cảnh của Lộc Hữu Thanh. Cô vẫn giống như lúc nãy trong chăn, làn da trắng mịn lấp lánh dưới ánh đèn. Nhan Hạc mở to mắt, trong đầu đột nhiên lóe lên một đoạn hình ảnh, dường như cảnh tượng này nàng đã từng thấy ở đâu đó trước đây.

Lộc Hữu Thanh tựa vào vai nàng, tham lam hít hà mùi hương trên người nàng: "A Hạc đang nghĩ gì thế?"

Lộc Hữu Thanh trong gương và Lộc Hữu Thanh ngoài đời thực giống như tách thành hai nhân cách, một trước một sau ép lấy nàng. Nhan Hạc không dám nhìn vào gương, chỉ thẹn thùng cúi đầu.

"Mình đang nghĩ, có phải cậu biết mẹ sẽ nhìn thấy dấu hôn trên người chúng ta nên mới bắt mình ra mở cửa không."

Nghe vậy, Lộc Hữu Thanh bật cười thành tiếng. Sự rung động từ lồng ngực cô truyền qua lớp vải mỏng manh đến ngực Nhan Hạc, khiến nàng cũng cảm thấy trái tim mình tê rần.

Nàng xoay người, ôm lấy cơ thể Lộc Hữu Thanh, như đang làm nũng mà vùi đầu vào vai cô: "Xấu hổ chết đi được."

Lộc Hữu Thanh xoa xoa mái đầu xù của nàng, khóe miệng không ngừng cười, từng câu từng chữ an ủi chú rùa nhỏ đang thẹn thùng đến mức muốn rúc đầu vào mai.

"A Hạc đã rất giỏi rồi, A Hạc của mình là tuyệt nhất!"

Nhan Hạc ngước mắt lên, đôi mắt màu nâu hạt dẻ sáng lấp lánh nhìn cô: "Thật không?"

"Thật mà, A Hạc rất tuyệt, không xấu hổ, không xấu hổ nữa nhé."

Lộc Hữu Thanh mỉm cười, vén lọn tóc xõa của Nhan Hạc ra sau tai, để lộ khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, rồi hôn lên. Nhan Hạc ngoan ngoãn vòng tay qua eo cô, đón nhận lấy sức nặng của cô.

Đêm dài đằng đẵng, nụ hôn sâu khiến mọi mạch máu của Nhan Hạc đều giãn ra. Ngay lúc sắp chìm đắm vào ánh trăng đêm nay, nàng chợt nhớ ra Lộc Hữu Thanh không mặc quần áo đứng trong phòng tắm có thể sẽ bị lạnh. Vừa định mở mắt buông nụ hôn này ra thì nàng đột nhiên nghe thấy tiếng "cạch" một cái.

Nàng sững người, dây thần kinh dường như cũng nảy lên một nhịp. Nàng định buông đôi tay đang ôm Lộc Hữu Thanh ra để xem chuyện gì vừa xảy ra, nhưng lại phát hiện hai tay mình đều đã bị trói buộc. Lúc này nàng mới bừng tỉnh, cố gắng mở mắt ra. Đôi mắt mông lung ngập nước, nàng th* d*c nhìn Lộc Hữu Thanh đang mỉm cười.

Một cảm giác lạ lẫm bao bọc lấy cổ tay nàng. Nàng thử vùng ra nhưng vẫn không tìm được cách. Lộc Hữu Thanh đã thoát khỏi vòng tay nàng. Một tay cô nắm chặt lấy hai tay Nhan Hạc, kéo cánh tay nàng lên cao. Nhan Hạc theo bản năng lùi về phía sau, tấm lưng đập thẳng vào tấm kính lạnh lẽo. Trong thoáng chốc, cảm giác lạnh buốt xuyên qua lớp vải mỏng khiến nàng run rẩy.

"Lộc... Lộc Hữu Thanh." Nàng run giọng gọi tên cô, nhưng đáp lại nàng chỉ là cảm giác vướng víu của thứ đồ vừa được khóa lên cổ.

"A Hạc ngoan nào." Lộc Hữu Thanh tiến lên một bước, thì thầm bên tai nàng: "Căng thẳng như vậy làm gì?" Một tay cô khống chế tay Nhan Hạc, tay kia m*n tr*n trên cánh tay nàng, rồi nâng cằm nàng lên, vừa cưỡng ép vừa dỗ dành mà trao một nụ hôn thật dài.

Trên bàn trang điểm nhỏ hẹp trong phòng tắm, Nhan Hạc bị ép sát vào gương. Trước mặt và sau lưng dường như thực sự biến thành hai Lộc Hữu Thanh, cùng nhau kiềm chế không cho nàng có bất kỳ hành động nào khiến cô không hài lòng. Chỉ cần nàng lộ ra ý định muốn lùi bước, Lộc Hữu Thanh sẽ kéo sợi dây khiến nàng phải quay về vị trí ban đầu.

"Cún con không ngoan là sẽ bị trừng phạt đó nha."

Áo ngủ của Nhan Hạc bị đẩy tới tận khuỷu tay, một phần vải che khuất đôi mắt nàng. Khi tầm nhìn bị hạn chế, các giác quan khác lại trở nên nhạy bén lạ thường. Nhan Hạc chỉ có thể hé môi th* d*c một cách bất lực. Nhưng sau đó, Lộc Hữu Thanh cũng chặn đứng đôi môi nàng. Những thứ đeo trên cổ tay và cổ khiến Nhan Hạc cảm thấy mình thực sự biến thành một chú cún nhỏ bị chủ nhân chi phối. Nàng nức nở dựa vào mặt gương, chờ đợi sự thương xót từ chủ nhân.

Phía trước nóng bỏng, sau lưng lại lạnh lẽo, nàng không tự chủ được mà rúc sâu vào lòng Lộc Hữu Thanh. Nàng cảm thấy dường như Lộc Hữu Thanh dành cho mình nhiều tình yêu hơn một chút. Không chịu nổi sự k*ch th*ch, bên tai Lộc Hữu Thanh vang lên những tiếng nức nở vụn vặt.

Trong phòng tắm vang lên từng đợt tiếng nước xao động, hòa quyện cùng ánh trăng bạc giữa bầu trời đêm đen kịt. Ánh trăng như dòng nước chảy tràn, lan rộng thành một hồ nước nhỏ uốn lượn. Những sợi tơ bạc theo dòng chảy xuyên qua khung cửa sổ chưa khép, phủ khắp sàn nhà và giường đệm.

-

Hôm sau, Nhan Tố Dịch đi thăm bạn cũ từ rất sớm, để lại Nhan Hạc cùng Lộc Hữu Thanh nhàn rỗi ở nhà.

Người Nhan Hạc vẫn còn đau nhức. Ngày hôm qua Lộc Hữu Thanh còn giống một chú cún hơn cả nàng, cứ liên tục cắn nàng không thôi. Cơ thể vốn dễ để lại dấu vết của nàng lúc này bị giày vò đến mức chẳng còn chỗ nào lành lặn. Đã vậy, Lộc Hữu Thanh còn luôn kề sát tai bắt nàng phải nói những lời như không được rời xa cô, không được chia tay. Nếu nàng không nói, cô nhất định không chịu buông tha.

Lúc ấy Nhan Hạc hoàn toàn chìm đắm trong sự yêu chiều mà Lộc Hữu Thanh dành cho mình. Cô bảo nàng nói gì, nàng liền nói đó, dường như chẳng còn là chính mình nữa. Bây giờ nhớ lại những chuyện đó, ký ức hôm qua ùa về khiến nàng thấy có chút thẹn thùng, nhưng trong lòng lại không kìm được mà trào dâng vị ngọt.

Khi đó Lộc Hữu Thanh thật sự rất khác biệt. Chuyện của hai ngày trước, rồi cả ngày hôm qua, đều chỉ có mình nàng được thấy. Dáng vẻ này của Lộc Hữu Thanh chỉ dành riêng cho nàng, được cô an ủi, được cô yêu thương. Nghĩ đến đây, một góc sâu thẳm trong tim Nhan Hạc vốn đang trống trải bỗng chốc được lấp đầy. h*m m**n độc chiếm của nàng được thỏa mãn hoàn toàn.

Hóa ra trước đây nàng và Lộc Hữu Thanh đều sinh hoạt như thế này sao? Nhan Hạc tựa người vào sofa, vậy mà lại bắt đầu ghen tị với chính mình của phiên bản chưa mất trí nhớ. Nàng ghen tị vì người đó có thật nhiều thời gian bên cạnh Lộc Hữu Thanh để hồi tưởng.

Lộc Hữu Thanh đi chuẩn bị đồ đạc ở bể bơi trong nhà. Rất nhanh sau đó, Nhan Hạc nhận được tin nhắn của cô. Nàng thu lại dòng suy nghĩ, đứng dậy đi về phía bể bơi.

Lộc Hữu Thanh nói nàng rất thích bơi lội. Tuy Nhan Hạc không nhớ rõ nhưng nàng luôn tin tưởng tuyệt đối vào lời cô nói. Nhìn mặt nước phẳng lặng trong nhà, nàng quả thật cảm thấy có chút quen thuộc.

"A Hạc quên cách bơi rồi, chúng mình cứ ở khu vực nước nông một lát nhé." Lộc Hữu Thanh đề nghị. Trong nhà không lạnh, nhiệt độ nước cũng luôn ổn định. Lộc Hữu Thanh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, nắm tay Nhan Hạc chậm rãi bước xuống vùng nước nông.

Làn nước ấm áp thấm đẫm lớp vải, khiến áo sơ mi dính sát vào cơ thể, chẳng còn tác dụng che chắn gì nữa. Nội y ren màu hồng dần hiện rõ qua lớp áo trắng, giống như một đóa hoa hồng nhạt đang nở rộ trong nước. Những sợi tóc bị nước làm ướt, bết dính trên người. Dáng vẻ của cô lúc này vô cùng cuốn hút.

Nhan Hạc cũng mặc một chiếc áo sơ mi trắng giống hệt. Khi áo ướt đẫm dán chặt vào người, nó phác họa rõ nét đường cong vai tinh tế của nàng. Nàng bắt chước những động tác từng thấy trên điện thoại, chậm rãi cử động trong nước.

Ký ức của cơ thể phục hồi nhanh hơn trí não rất nhiều. Chỉ cần bắt chước bơi vài nhịp, Nhan Hạc đã nhanh chóng tìm lại được cảm giác. Nàng tự do bơi lội trong nước, chưa đầy hai mươi phút sau đã có thể sang khu vực nước sâu.

Lộc Hữu Thanh không biết bơi, vì thế cô ôm một chiếc phao tròn, tựa vào thành bể nhìn Nhan Hạc bơi qua bơi lại. Trong mắt cô là tình yêu mãnh liệt chẳng hề che giấu.

Nhan Hạc nhô người lên khỏi mặt nước, mỉm cười nhìn về phía Lộc Hữu Thanh.

Lộc Hữu Thanh đứng trên bờ vẫy tay với nàng. Nhan Hạc ngoan ngoãn bơi lại gần, hai tay bám vào thành bể, đôi mắt màu hạt dẻ cong lên lấp lánh như chứa đầy ánh sáng, trông giống hệt một con nai nhỏ hiền lành. Lộc Hữu Thanh không kìm lòng được trước tình ý dâng trào mà trao cho nàng một nụ hôn sâu.

Nhan Hạc cười rồi bơi đi chỗ khác, tiếp tục bơi lội trong bể. Nàng nhớ tới thông tin khoa học từng xem trước đây về thời gian nín thở của người bình thường, bỗng nhiên muốn thử xem mình có thể nhịn được bao lâu. Thế là nàng bơi lại bờ lấy điện thoại, rồi tự mình chạy tới một góc ở khu nước sâu để lén thử nghiệm.

Nàng chìm xuống dưới nước, nín thở tập trung tinh thần. Đến khi không thể chịu đựng thêm được nữa mà ngoi lên, nàng kiểm tra thời gian thì thấy đã được một phút ba mươi giây.

Một phút ba mươi giây, Nhan Hạc rất hài lòng với kết quả này. Nàng cong mày cười, định quay người kể cho Lộc Hữu Thanh nghe, nhưng đột nhiên phát hiện trong phòng không còn bóng dáng cô đâu nữa. Còn chiếc phao mà Lộc Hữu Thanh vẫn luôn ôm chặt lúc này lại đang trôi nổi trên mặt nước, theo những gợn sóng dạt về phía nàng.