Lộc Hữu Thanh biến mất rồi.
Nhan Hạc nhíu mày thật sâu, nhìn chiếc phao bơi đang trôi dạt đụng vào người mình, trái tim nàng như rơi vào hầm băng. Nàng vội vàng bơi lên, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng Lộc Hữu Thanh trong hồ nước.
"Lộc Hữu Thanh! Lộc Hữu Thanh!" Nàng bơi khắp nơi trong bể, gọi tên cô một cách đầy bất an. Vì quá sợ hãi, nàng thậm chí không dám lặn xuống dưới nước để xem có bóng dáng cô ở đó hay không, nàng sợ nếu thật sự nhìn thấy...
Sự bàng hoàng tột độ bủa vây lấy Nhan Hạc đang không biết phải làm sao. Trong nháy mắt, nàng cảm thấy làn nước ấm áp này trở nên lạnh lẽo thấu xương, khiến động tác của nàng cũng trở nên chậm chạp. Nàng run rẩy, hít một hơi thật sâu rồi lấy hết can đảm chìm xuống nước, đúng lúc này lại nghe thấy tiếng mở cửa ở cách đó không xa.
Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn bỗng nảy lên, Nhan Hạc đột ngột ngoi lên, ngẩng đầu giữa làn nước. Tầm mắt mờ ảo của nàng dừng lại ở một bóng dáng yểu điệu trên bờ. Đến khi nhìn rõ hơn, đôi mắt đang rung động của nàng cuối cùng cũng thấy được gương mặt đầy lo lắng của Lộc Hữu Thanh đang đứng bên bờ.
"Sao vậy A Hạc?" Lộc Hữu Thanh vốn định nhân lúc Nhan Hạc đang bơi để đi lấy đồ uống, nhưng ở phòng bên cạnh lại đột nhiên nghe thấy tiếng nàng gọi tên mình một cách đầy sốt sắng. Cô sợ Nhan Hạc xảy ra chuyện gì nên vội vàng chạy tới.
Lộc Hữu Thanh đứng trên bờ, cô vẫn mặc chiếc áo sơ mi ướt đẫm dán chặt vào người, để lộ đôi chân thon dài cân đối. Lúc này cô đang cúi người nhìn Nhan Hạc, đôi mắt đen láy như mực chứa đầy sự lo âu.
Thấy Nhan Hạc chỉ nhìn mình mà th* d*c không nói lời nào, Lộc Hữu Thanh sốt ruột định xuống nước để hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng cô không biết bơi, mà Nhan Hạc lại đang ở khu nước sâu, bất đắc dĩ cô chỉ có thể đứng trên bờ vẫy tay gọi nàng.
Nhan Hạc im lặng chậm rãi bơi qua, nàng bám vào thành bể ở khu nước nông, cơ thể run rẩy nhìn cô. Hàng mi dài đọng những giọt nước như đôi cánh bướm đang vỗ, đôi đồng tử màu hạt dẻ phản chiếu dáng vẻ lo lắng của Lộc Hữu Thanh. Nàng bơi lại gần, Lộc Hữu Thanh cũng cúi thấp người theo nàng.
"A Hạc?" Cô lo lắng mở lời, bàn tay v**t v* gò má Nhan Hạc. Những giọt nước mát lạnh đọng lại trên đầu ngón tay cô, rồi theo lòng bàn tay nhỏ xuống mặt đất.
Nhan Hạc th* d*c, mái tóc ướt dán chặt sau lưng không ngừng nhỏ nước, men theo hàng lông mày cao gầy của nàng mà rơi xuống. Trái tim nàng đập loạn nhịp liên hồi, tay nàng chống lên thành bể, nửa thân trên nhô lên khỏi mặt nước như một nàng tiên cá đang vươn mình, rồi nàng khóa chặt đôi môi của người thương.
Sự mát lạnh xuyên qua làn da của người yêu truyền đến tận đáy lòng Lộc Hữu Thanh. Cô mở to mắt nhìn Nhan Hạc đột nhiên thay đổi tính tình, trong mắt tràn đầy sự nghi hoặc.
Cảm nhận hơi ấm trên người người yêu, nghe tiếng thở nóng rực của nàng phả vào người mình, nội tâm đang hoảng loạn của Nhan Hạc dường như cuối cùng cũng tìm thấy chút bình yên. Nàng run rẩy buông đôi môi cô ra, đôi mắt thanh lãnh bình tĩnh nhìn Lộc Hữu Thanh, sau đó vươn tay nắm lấy tay cô, dẫn cô đi đến nơi nông nhất của bể bơi.
Nàng vẫn không nói một lời nào, khiến chân mày Lộc Hữu Thanh nhíu chặt lại.
"Sao vậy A Hạc, sao mình lại không nói gì?" Giọng cô lo lắng đến mức trở nên dịu đi, "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Lúc này Nhan Hạc mới quay đầu nhìn cô, ánh mắt thâm trầm như nước. Nàng lắc đầu, ở trong nước thâm tình ôm lấy Lộc Hữu Thanh.
"Không có gì đâu." Nhan Hạc nói.
Nàng chỉ là đột nhiên nhận ra, vị trí của Lộc Hữu Thanh trong lòng nàng đã quan trọng đến mức nàng không thể tưởng tượng nổi. Chỉ là một lần cô rời đi mà không chào hỏi, nàng đã hoảng loạn đến mức này, còn không ngừng tự suy diễn ra những viễn cảnh đáng sợ. Nàng bỗng nhiên thấu hiểu tại sao Lộc Hữu Thanh lại bắt nàng phải báo cáo mới được rời khỏi tầm mắt cô.
Hiện tại, nàng chỉ hận không thể khóa chặt Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh mình.
"Sau này, cậu không được rời khỏi tầm mắt mình mà không nói tiếng nào đâu đấy." Nàng hít một hơi thật sâu, đè nén những cảm xúc đang dâng trào xuống, cơ thể run rẩy ôm lấy Lộc Hữu Thanh. Làn nước ướt át khiến cái ôm của hai người gần như không còn khoảng cách, nhịp tim cũng dần trở nên đồng điệu.
Lồng ngực Lộc Hữu Thanh khẽ rung động, cô ôm đáp lại Nhan Hạc, vỗ nhẹ lên lưng nàng để an ủi, nhưng trong lòng lại không nén nổi sự xao động. Xem ra việc cô rời đi đã khiến Nhan Hạc lo lắng đến vậy, Lộc Hữu Thanh nghĩ thầm, trong mắt trào dâng cảm xúc hưng phấn.
Phản ứng của Nhan Hạc khi cô rời đi lớn như vậy, có phải điều đó đồng nghĩa với việc vị trí của cô trong lòng nàng đã vô cùng quan trọng rồi không? Có phải là Nhan Hạc cũng đã yêu cô sâu đậm rồi không?
Lộc Hữu Thanh đột nhiên thấy rất vui vẻ. Biết được vị trí của mình trong lòng Nhan Hạc ngày càng sâu đậm, sự bất an bấy lâu nay trong lòng cô dần tan biến trong cái ôm chặt của nàng. Tình yêu điên cuồng nảy nở trong lồng ngực cô, dù là đang ở dưới nước, dù là giữa mùa đông, cô vẫn cảm thấy thật ấm áp.
"Được, mình hứa với A Hạc." Lộc Hữu Thanh không kìm được sự ngọt ngào đang trào dâng trong lòng mà dịu dàng đáp ứng.
Cảm xúc hỗn loạn của Nhan Hạc cuối cùng cũng dần bình lặng lại dưới sự an ủi của Lộc Hữu Thanh. Nàng ngước mắt nhìn cô, đột nhiên mỉm cười: "Vừa rồi mình đang thử xem mình có thể nín thở dưới nước bao lâu."
Lộc Hữu Thanh cười hỏi lại nàng: "Vậy A Hạc có thể nín thở được bao lâu?"
Nhan Hạc không nói gì, chỉ lấy cái phao đang trôi bên cạnh tròng vào người Lộc Hữu Thanh, rồi lấy chiếc điện thoại đặt trên bờ đưa cho cô.
"Cậu giúp mình đo thử đi, mình sợ mình tự đo không chuẩn." Nhan Hạc nói.
Lộc Hữu Thanh mở điện thoại, gật đầu dặn dò: "Được, nhưng chỉ ở chỗ này thôi nhé. Với lại, nếu mình cảm thấy có gì không ổn là sẽ kéo cậu lên ngay đấy."
Nhan Hạc không có ý kiến gì, thế là dưới tiếng đếm "ba, hai, một" của Lộc Hữu Thanh, nàng hít một hơi thật sâu rồi chìm xuống đáy nước.
Từ góc nhìn của Lộc Hữu Thanh, bóng dáng Nhan Hạc dưới nước trở nên mờ ảo theo những gợn sóng, giống như những đóa hoa súng đang nở rộ. Cô nhìn đồng hồ đếm ngược trên điện thoại, rồi lại nhìn xuống Nhan Hạc dưới nước, sợ nàng có chỗ nào không khỏe nên vô cùng tập trung chú ý đến nàng.
Bỗng nhiên, đôi chân dưới nước của cô đột ngột bị người ta đè lại. Cô thốt lên một tiếng kinh ngạc, bước chân loạng choạng suýt ngã, nhưng lại được người dưới nước giữ chặt rồi tựa vào thành bể. Lộc Hữu Thanh nhíu mày, còn chưa kịp phản ứng xem Nhan Hạc định làm gì thì giây tiếp theo đồng tử đột ngột co rút. Cơ thể cô bỗng mềm nhũn, rã rời hết sức lực, chỉ có thể nhờ chiếc phao chống đỡ để nổi trên mặt nước. Cô cắn răng không để những âm thanh vụn vặt thoát ra ngoài.
Nhan Hạc lại...
Cô không dám cử động, sợ sự giãy giụa của mình sẽ va trúng Nhan Hạc, làm gián đoạn việc nàng nín thở. Cô chỉ có thể nắm nhẹ lấy sợi tóc của nàng, vừa như muốn đẩy ra lại vừa như muốn kéo lại gần. Chiếc điện thoại ở bàn tay kia suýt chút nữa thì cầm không vững, rơi từ tay cô xuống cạnh thành bể.
Nhan Hạc chìm dưới nước, trong làn nước trong vắt, nàng chậm rãi tiến lại gần nơi hang động sâu thẳm và ẩm ướt kia. Nàng há miệng, trong miệng đầy nước nên không thể nói được câu nào. Dòng nước nóng bỏng hòa quyện cùng làn nước mát lạnh, nước trong bể bơi có vị ngọt thanh. Nàng giống như một lữ khách đang khát khô giữa sa mạc, vất vả lắm mới thấy được ốc đảo nên lập tức không quản ngại mà uống nước.
Hơn một phút sau, Nhan Hạc cuối cùng cũng không chịu đựng thêm được nữa mà ngoi lên khỏi mặt nước. Nàng nổi trên mặt nước, hít hà từng ngụm không khí lớn. Ánh mắt nàng dừng lại trên người Lộc Hữu Thanh, thấy cô cũng đang th* d*c dồn dập, lồng ngực phập phồng trông còn cần không khí hơn cả nàng. Gương mặt trắng nõn của cô ửng hồng một cách bất thường, ánh mắt mê ly, đôi môi đỏ mọng mấp máy như đang nói điều gì đó. Nhan Hạc ghé sát lại mới nghe thấy cô nói.
"Đồ tồi."
"Cậu cố ý... trả thù mình đúng không?"
Lộc Hữu Thanh mấp máy môi, đôi mày nhíu lại. Cô không ngừng th* d*c, lời nói chẳng thể ghép thành một câu hoàn chỉnh. Vừa rồi Nhan Hạc đột ngột ngoi lên, không có nàng tiếp tục, sự tình không được giải tỏa, thật sự rất khó chịu.
Nhan Hạc đột ngột cúi người chặn lấy môi cô. Lộc Hữu Thanh nếm được vị mặn chát như nước biển giữa kẽ răng nàng. Cô đương nhiên biết đó là cái gì, liền nhíu chặt mày muốn thoát khỏi sự trói buộc của Nhan Hạc. Thế nhưng không biết Nhan Hạc lấy đâu ra sức lực, nàng ôm chặt lấy cô khiến cô không thể nào thoát ra được, ngược lại chính cô lại là người mất sức trước. Cuối cùng cô chỉ có thể để mặc cho Nhan Hạc ôm ấp, những hương vị kia rốt cuộc vẫn bị Nhan Hạc trả lại cho chính chủ.
Lộc Hữu Thanh vốn đã khó chịu, lại trải qua một nụ hôn dài như vậy nên không khỏi đ*ng t*nh. Cô tựa vào vai Nhan Hạc, ánh mắt mơ màng, uất ức đến mức nước mắt sắp rơi ra.
Nhan Hạc buông đôi môi ra, để mặc khối ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng tựa vào mình mà th* d*c. Vì nụ hôn kịch liệt vừa rồi, hơi thở nàng vất vả lắm mới bình ổn lại trở nên dồn dập, chỉ là nàng vẫn mỉm cười.
"Mình chỉ là đang thử xem mình có thể nín thở trong bao lâu thôi mà." Nói rồi nàng nhìn về phía chiếc điện thoại bị Lộc Hữu Thanh vứt sang một bên, trên màn hình đồng hồ tính giờ vẫn đang tiếp tục chạy.
"Xem ra, lần này thất bại rồi." Nhan Hạc rũ mắt xuống, vẻ mặt trông rất tổn thương. Nàng ghé sát Lộc Hữu Thanh, nâng cằm cô lên để cô có thể hôn mình.
"Phải làm sao bây giờ đây Tỷ Tỷ, tiểu cẩu lần này đo không thành công rồi, Tỷ Tỷ muốn trừng phạt tiểu cẩu như thế nào đây?" Nàng vẫn còn thong dong ở đó nói mấy lời bâng quơ, cố tình giả vờ như không thấy sự khó chịu trong mắt Lộc Hữu Thanh. Đầu ngón tay nàng ở dưới nước nương theo dòng chảy, lúc ẩn lúc hiện mà chạm vào cô.
Lộc Hữu Thanh cau mày, dòng nước ngưng đọng cùng cái chạm ấy khiến sâu trong lòng cô khó chịu đến mức sắp không đứng vững nổi trong nước. Cô túm lấy cổ áo Nhan Hạc, cắn răng không để mình phát ra những âm thanh nhỏ.
"Nhanh lên, A Hạc, thật sự rất khó chịu." Giọng nói của cô gần như khàn đục, cả cơ thể đều dán chặt lên người Nhan Hạc, khóe mắt còn đọng những giọt nước mắt lăn dài, dường như sắp hòa làm một với làn nước trong bể này.
Cảm xúc trong lòng Nhan Hạc trào dâng mãnh liệt đến mức lạ kỳ. Nàng tắt điện thoại, hôn lên môi Lộc Hữu Thanh một cái nữa, sau đó lặn xuống đáy nước.
Mặt nước dập dềnh ra từng vòng gợn sóng, Lộc Hữu Thanh ngửa đầu th* d*c, đôi mắt nửa khép nửa mở tựa vào thành bể, toàn thân thả lỏng. Đôi mày cô hơi nhíu lại, đáy mắt dâng lên từng tầng sóng mắt. Lòng bàn tay cô chìm trong nước, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của người phụ nữ dưới nước.
"Ưm... thật ngoan."
-
Hôm sau, Nhan Hạc cùng Lộc Hữu Thanh đưa Nhan Tố Dịch đi sân bay, sau đó hai người liền ngồi xe đi hội hợp với tổ đạo diễn của đoàn phim Hạc.
Trước khi đi, hai người riêng biệt dùng kem nền để che đi những vết đỏ lộ ra trên người. Những ngày nghỉ vừa qua, hai người hoàn toàn không nghe lọt tai lời dặn dò của Nhan Tố Dịch nữ sĩ. Những người đang trong cơn cuồng nhiệt của tình yêu làm sao có thể nghe lọt lời khuyên bảo phải tiết chế. Hậu quả chính là hiện tại trên người hai người không còn chỗ nào lành lặn, cũng may là mùa đông nên không để lộ quá nhiều da thịt.
Cùng tổ đạo diễn đáp máy bay đến Hải Thành ven biển. Vừa xuống máy bay, hơi lạnh đã ập vào mặt. Hơi thở mặn nồng của nước biển bị gió cuốn theo, mang đến cái lạnh thấu xương của mùa đông.
Nhan Hạc chưa bao giờ trải qua cái lạnh như thế này, cho dù đã quấn chặt áo lông vũ nhưng vẫn thấy lạnh. Những cơn gió này dường như không chỗ nào không len lỏi được, thông qua cổ áo và cổ tay áo mà xâm nhập vào cơ thể nàng. Nàng đứng tại chỗ thích nghi một hồi lâu mới cảm thấy mình có thể cử động được.
Cùng Lâm Nhạc mỗi người đẩy một chiếc vali hành lý, nàng làm công việc trợ lý này ngày càng thuận buồm xuôi gió.
Có những người hâm mộ đã biết trước hôm nay đoàn phim sẽ đến Hải Thành, nên đã chờ sẵn ở lối ra sân bay. Khi Nhan Hạc nhìn thấy những người hâm mộ cầm biểu ngữ của Lộc Hữu Thanh xuất hiện, nàng mới thực sự biết được mức độ nổi tiếng của Lộc Hữu Thanh cao đến nhường nào.