Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 55



Trong giấc mơ thật đáng sợ, tỷ tỷ đứng ngay trước mặt cô, đứng trên đỉnh núi tuyết, nhưng cô lại không thể gặp được, dù có chạy thế nào cũng không đuổi kịp, bất kể cô chạy nhanh ra sao cũng chẳng thể chạm tới tỷ tỷ, hóa ra cô đã quên mất cảm giác khi được chạm vào tỷ tỷ là như thế nào.

Cô gọi tên tỷ tỷ, bảo chị đừng bước lên ngọn núi tuyết kia, nhưng vô ích, tỷ tỷ mỉm cười vẫy tay với cô, rồi trong tiếng khẩn cầu của cô, chị đã bước lên ngọn núi tuyết trắng tinh khiết với dáng vẻ như thương hại chúng sinh ấy.

Cô muốn chạy qua đó, muốn ngăn tỷ tỷ lại, nhưng đến khi cô cuối cùng cũng xông tới, dùng sức ôm lấy tỷ tỷ thì cánh tay của cô lại xuyên qua cơ thể chị, thân hình tỷ tỷ giống như một làn sương khói hóa thành hư ảnh rồi tan biến, sau đó lại ngưng tụ trước mặt cô. Cô bàng hoàng nhìn tỷ tỷ đang mặc bộ quần áo mỏng manh, những bông tuyết trắng xóa từ sâu trong núi tuyết rơi trên người chị ấy, chiếc váy cưới trắng tinh của chị lay động theo gió, giống như đang nhảy múa, Lộc Ngưng Uẩn cười nhẹ, vẫn giống như trước đây, nhìn cô em gái đang nô đùa bằng ánh mắt đầy nuông chiều.

Lộc Hữu Thanh thấy rất sợ hãi, cô muốn gọi tỷ tỷ, nhưng chỉ trong chớp mắt, núi tuyết đã biến thành căn phòng tối tăm, bóng dáng tỷ tỷ tan biến, rồi lại ngưng tụ thành Nhan Hạc đang co rụt ở góc giường, nhìn chằm chằm vào cô. Chiếc vòng kim loại nơi cổ chân Nhan Hạc phát ra ánh bạc thê lương, đầu kia nối liền với chân giường, nàng cứ thế nhìn chằm chằm Lộc Hữu Thanh, hốc mắt đỏ bừng cho thấy rõ cảm xúc của nàng, nàng mím môi, nói bằng giọng khàn khàn.

【 Lộc Hữu Thanh, cứ tiếp tục thế này mình sẽ chết mất. 】

Lộc Hữu Thanh hít thở sâu, thoát khỏi cơn mơ màng, nhìn người mình yêu nhất đang ở cùng một nơi với mình, hơn nữa sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa cô, ngay lúc này, mọi sự bất an trên người Lộc Hữu Thanh đều tan biến, giống như được tưới bởi thứ tình yêu mang tên "Nhan Hạc".

Cô đứng cạnh cửa, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong phòng, giống như màn kết thúc của bóng đêm, sau đó cô chậm rãi đi về phía người đang cuộn tròn trong góc giường.

Lộc Hữu Thanh quỳ một gối trên giường, đưa tay siết chặt cằm Nhan Hạc, ép nàng phải nhìn về phía mình, A Hạc sao có thể nhìn nơi khác được chứ, A Hạc chỉ có thể nhìn cô thôi, ánh mắt A Hạc chỉ được phép dừng lại trên người cô, rơi vào những chỗ khác đều là sai trái.

Trong bóng tối, đôi mắt đen của Lộc Hữu Thanh chứa chan tình cảm sâu nặng, cô nhìn Nhan Hạc đang chực trào nước mắt với vẻ say mê.

May mà Nhan Hạc vẫn còn ở bên cạnh cô.

Cô nở một nụ cười nhạt, hoàn toàn không để tâm đến những lời Nhan Hạc vừa nói, chỉ cúi người bất chấp tất cả mà hôn lên, một nụ hôn mãnh liệt chứa đầy tình yêu nồng cháy muốn thiêu rụi đối phương.

【 Không sao đâu, mình sẽ ở bên cậu. 】 Cô nói như vậy. Bất kể cậu ở nơi nào cũng không thể rời xa mình, mình sẽ ở bên cậu, cậu chỉ có mình thôi, chúng ta không thể tách rời, tuyệt đối không thể.

Thế nhưng ngay khi cô hôn Nhan Hạc, đem toàn bộ sự an tâm của mình đặt hết lên người nàng, thì người trong lòng bàn tay đột nhiên biến mất như một sợi tơ, ngay sau đó căn phòng tối tăm bỗng nhiên bừng sáng, cô theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng khứu giác còn nhanh hơn cả mắt khi cảm nhận được mùi máu tanh nồng.

Tim Lộc Hữu Thanh đập loạn, cô đột nhiên mở mắt, trước mặt lại là ngã tư nơi Nhan Hạc xảy ra tai nạn xe hơi, không có bất kỳ điềm báo nào, cô nhìn thấy Nhan Hạc đang nằm trong vũng máu.

Máu hòa lẫn với những mảnh kính vỡ làm vấy bẩn làn da trắng nõn của nàng, đôi mắt vốn thường mỉm cười gọi tên Lộc Hữu Thanh giờ đây lại nhắm nghiền, không còn chút sức sống nào.

Dù chuyện này cô đã từng trải qua, dù cô biết Nhan Hạc sẽ tỉnh lại trong bệnh viện, dù biết đây có thể là một giấc mơ, nhưng Lộc Hữu Thanh vẫn cảm thấy toàn thân lạnh toát, đầu óc trống rỗng, vào lúc này cô thậm chí chẳng nhớ nổi điều gì, màu đỏ rực trước mắt giống như từng nhát dao nhọn đâm về phía cô, cô thậm chí không biết mình đã lảo đảo xông ra khỏi đám đông như thế nào, ôm lấy Nhan Hạc toàn thân đầy máu ra sao, và lau đi những vết máu trên mặt nàng như thế nào.

【 A Hạc, A Hạc đừng đùa nữa mà. 】

【 Mình sẽ không cấm cậu ra khỏi cửa nữa, sẽ không làm những việc đó nữa, đừng đùa với mình như vậy có được không, cậu mở mắt ra nhìn mình đi, cầu xin cậu đó A Hạc, cậu nhìn mình một chút đi. 】

【 A Hạc...... 】

"A Hạc!"

Lộc Hữu Thanh đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mộng, cô vã mồ hôi đầm đìa, quần áo trên người gần như ướt sũng.

Đầu óc còn đang ngơ ngác, nhưng cơ thể đã run rẩy nhanh hơn cả ý nghĩ, trong đầu cô toàn là hình ảnh Nhan Hạc đầy máu, nằm trong lòng cô không còn hơi thở.

Không, không thể nào, không thể như vậy được, sao nàng có thể rời bỏ cô như thế chứ.

Cô muốn đi tìm A Hạc, cô phải đi tìm A Hạc.

Lộc Hữu Thanh nghĩ như vậy, còn chưa kịp định thần lại xem đây là đâu, tại sao mình lại ở đây đã muốn đứng dậy, nhưng giây tiếp theo đã bị một người ôm ngang eo, ngay sau đó một tiếng lầm bầm ngái ngủ vang lên bên tai cô.

"Mình...... ở đây." Nhan Hạc dường như đang đáp lại cô trong cơn mơ, chỉ nói xong một câu mơ hồ này liền ôm cô ngủ tiếp, hơi thở đều đặn của nàng phả lên cổ Lộc Hữu Thanh, khiến cô sững sờ, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa phản ứng kịp.

Cô sợ mình vẫn còn đang ở trong mơ, sợ chỉ cần một cử động nhỏ thôi sẽ khiến hơi ấm trước mặt tan thành mây khói, cho đến khi mặt trời ló dạng khỏi những tầng mây, ánh sáng xuyên qua khe hở của rèm cửa rơi trên người cô, cô mới thực sự ý thức được.

Nhan Hạc đang ở bên cạnh cô.

Nhan Hạc không hề rời đi, Nhan Hạc đang ở bên cô, ngay ngày hôm qua Nhan Hạc còn cứu cô khi rơi xuống nước, còn hứa với cô rằng nàng tuyệt đối sẽ không rời xa cô, một A Hạc như vậy sao có thể nhẫn tâm bỏ cô mà đi được.

Hơi thở bên tai vẫn đều đặn phả lên da thịt, vùng da bị hơi ấm vương vấn ửng lên sắc hồng nhạt, cảm giác vòng eo được ôm lấy vô cùng rõ rệt, Lộc Hữu Thanh xoay người nhìn về phía Nhan Hạc, ánh nắng nhảy nhót trên hàng mi dài của nàng, giống như một bức tranh tuyệt mỹ.

Tuy cũng là nhắm mắt, nhưng không phải là trắng bệch như tờ giấy không chút sức sống trong vụ tai nạn, đây là một A Hạc sống động, là A Hạc của cô, là A Hạc yêu cô.

Lộc Hữu Thanh tựa vào lòng Nhan Hạc thật thành kính, dường như cảm nhận được hơi ấm trong lòng mình, Nhan Hạc trong cơn ngủ say theo bản năng siết chặt vòng tay, khiến hai người dán sát vào nhau hơn, Lộc Hữu Thanh cũng có thể cảm nhận rõ ràng hơn nhịp tim đập trong lồng ngực Nhan Hạc, từng nhịp từng nhịp nảy lên trong lòng cô.

Cô nhìn gương mặt khi ngủ yên tĩnh của Nhan Hạc, nhìn bằng vẻ si mê luyến tiếc, cuối cùng không kìm lòng được trước sự rung động trong lồng ngực mà hôn nhẹ lên, nhưng lại sợ Nhan Hạc sẽ tỉnh nên nhanh chóng rời ra.

Cô muốn cả người Nhan Hạc đều mang mùi hương của mình, muốn Nhan Hạc dù ở bất cứ đâu cũng nhớ đến cô, luyến lưu cô, muốn cho tất cả mọi người biết Nhan Hạc là của cô, không cho phép bất kỳ ai khác dòm ngó.

Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng v**t v* gò má Nhan Hạc, đầu ngón tay trắng nõn chạm lên làn da nàng, như đang chạm vào món bảo vật trân quý nhất thế gian.

"Cậu đã hứa với mình rồi." Cô lên tiếng, giọng nói rất nhẹ như tiếng nước chảy nơi khe núi, nhưng lại chứa đựng sự cố chấp không thể che giấu.

"Không được rời xa mình."

Cho dù đã biết toàn bộ, cho dù đã khôi phục ký ức.

Mình yêu cậu.

-

Cơ thể Lộc Hữu Thanh ngoại trừ việc bị hoảng sợ và nhiễm lạnh do rơi xuống nước thì không có vấn đề gì khác, trong thời gian đó, văn phòng làm việc của Lộc Hữu Thanh đã công bố lời giải thích về sự việc lần này ra bên ngoài, nói rằng đã gặp phải phần tử cực đoan muốn kéo Lộc Hữu Thanh đi cùng, còn đặc biệt nhấn mạnh lời cảm ơn tới Nhan Hạc, gọi nàng là Nhan tiểu thư, nhưng lại không hề giải thích quan hệ của hai người, thậm chí còn không nhắc đến thân phận trợ lý của Nhan Hạc.

Lời giải thích không rõ ràng này khiến mức độ thảo luận của cư dân mạng tăng vọt, phải biết rằng trước đây đối với những tin đồn của Lộc Hữu Thanh, văn phòng làm việc đều làm rõ ngay lập tức, tuyệt đối không cho bất kỳ cơ hội nào để sự việc lên men, nhưng lần này đã trôi qua lâu như vậy, ngay cả thời gian Lộc Hữu Thanh bị thương cũng đã khá dài, cuối cùng lại đưa ra một lời giải thích mập mờ như thế, điều này không chỉ cư dân mạng mà ngay cả người hâm mộ của Lộc Hữu Thanh cũng nhận ra điều bất thường.

【 Trước đây đều công bố thông cáo ngay lập tức, sao lần này lại chậm như vậy, các người làm việc kiểu gì thế! 】

【 Đây là lời giải thích gì vậy, tin đồn bên ngoài đã lan truyền đến mức nào rồi, tuy có thể hiểu đây là ân nhân cứu mạng, nhưng chỉ đưa ra một bản thông cáo như thế này, chẳng phải là lại đưa Lộc Hữu Thanh và cô trợ lý nhỏ ra cho công chúng bàn tán lần nữa sao! 】

【 Tuy rằng khu bình luận đều đang tranh cãi, nhưng sao tôi lại cảm thấy thái độ của văn phòng làm việc là không phủ nhận cũng không thừa nhận nhỉ. 】

【 Giống lầu trên, tôi cũng thấy vậy, thái độ của văn phòng chính là thái độ của Lộc, tôi cảm giác có lẽ Lộc thực sự... Đừng mắng tôi, tôi chỉ là một cư dân mạng thích đẩy thuyền thôi! 】

【 Lộc Hữu Thanh không phải là đang yêu đương thật đấy chứ, tuy nhiên thì nhan sắc của chị gái này cũng cao quá đi, tên chắc cũng rất hay, hơn nữa trong video có thể thấy tình cảm của trợ lý dành cho Lộc Hữu Thanh thực sự rất sâu đậm, tôi cảm thấy hai người họ thực sự rất xứng đôi, a a a tôi đẩy thuyền trước đây. 】

【 Siêu thoại CP Nhan Lộc thu nhận những fan đang tan nát cõi lòng, chào mừng mọi người gia nhập. 】

Khi nhìn thấy những tin nhắn này, Nhan Hạc đang đút trái cây cho Lộc Hữu Thanh, vết thương ở đầu gối nàng đã đóng vảy và lành lại, cơ thể Lộc Hữu Thanh cũng đã khỏe hơn nhiều sau những ngày tĩnh dưỡng này.

Việc quay phim của đoàn phim bị buộc phải tạm dừng, nhưng trong thời gian này, hai người đã nhận được một tin tốt từ phía Tiết Y.

Bộ phim điện ảnh trước đó của Lộc Hữu Thanh là 《 An Sam 》 đã thành công lọt vào danh sách đề cử Giải Kim Tuyền cho Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất và Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, đoàn phim còn được mời tham gia một buổi tiệc tối, đúng vào lúc việc quay phim 《 Tỷ Tỷ 》 đang tạm dừng.

"Theo lời mời, em có thể mang theo một người bạn đồng hành đi cùng." Tiết Y nói như vậy trong điện thoại.

Lộc Hữu Thanh bật loa ngoài, vì thế Nhan Hạc cũng nghe thấy giọng của cô ấy, vành tai Nhan Hạc đột nhiên khẽ động, nhận thấy Lộc Hữu Thanh đã cúp điện thoại, nàng vội vàng cúi đầu l**m môi, cầm tăm xỉa răng chọc từng miếng táo, rồi lại nghe thấy Lộc Hữu Thanh bật cười một tiếng.

"Cứ chọc như vậy thì mình còn ăn thế nào được nữa."

Động tác của Nhan Hạc khựng lại, sau đó lẳng lặng xiên một miếng táo, đưa tới bên môi Lộc Hữu Thanh, nghĩ ngợi một hồi cuối cùng vẫn giả vờ như không biết gì mà mở lời.

"Vừa rồi Tiết tỷ nói gì với cậu vậy?"

Lộc Hữu Thanh liếc nhìn nàng, không trả lời ngay mà há miệng nuốt miếng táo vào bụng, cô cong mắt cười trông giống hệt một con hồ ly nhỏ, khiến lòng Nhan Hạc ngứa ngáy, muốn biết mà không thể mở lời.

"Tiết tỷ nói, đoàn phim 《 An Sam 》 được mời tham gia một buổi tiệc tối vào mấy ngày tới."

Nhan Hạc: "Vậy sao?"

"Còn nói mình có thể dẫn theo một người bạn nữ đi cùng nữa."

Nhan Hạc nhướng mày, che giấu sự lo lắng trong lòng: "Bạn nữ?"

Lộc Hữu Thanh thu hết phản ứng của nàng vào tầm mắt, vô cùng hài lòng mỉm cười, tuy A Hạc vẫn rất ngạo kiều không chịu mở miệng, nhưng hành động đã thể hiện rõ cảm xúc của nàng, cô rất thích điều đó.

Thế là Lộc Hữu Thanh sẵn lòng trở thành người mở lời trước: "Thật là khó chọn quá đi, rốt cuộc nên dẫn ai đi bây giờ nhỉ."

Nhan Hạc căng thẳng nuốt nước bọt, giống như một con thú nhỏ đang chờ đợi chủ nhân lên tiếng, nàng chớp chớp mắt nhìn Lộc Hữu Thanh, tuy không nói gì nhưng ánh mắt nàng thực sự vô cùng chân thành.

Thế là Lộc Hữu Thanh khẽ cười thành tiếng, cô nắm lấy tay Nhan Hạc, nương theo ý muốn của nàng mà chậm rãi mở lời.

"A Hạc có sẵn lòng làm bạn đồng hành cùng mình tham gia buổi tiệc tối không?"