Lông mày của Nhan Hạc đã rướn lên đầy vẻ đắc ý, nhưng nàng vẫn cố làm ra vẻ như đang suy nghĩ rất lâu, rồi mới chậm rãi gật đầu trước ánh mắt đang lấp lánh những tia sáng mờ ảo của Lộc Hữu Thanh.
"Vậy được thôi, khi nào thế? Để mình còn xem hôm đó mình có rảnh hay không đã." Hiện tại toàn bộ tâm trí của nàng đều đặt trên người Lộc Hữu Thanh, thời gian cũng đều dành trọn cho cô, cô ở đâu thì nàng ở đó, làm gì có chuyện không rảnh cho được. Có lẽ nếu ngày hôm đó Lộc Hữu Thanh thật sự không mang nàng theo, nàng mới chính là kẻ rảnh rỗi nhất.
Khóe miệng Lộc Hữu Thanh mang theo ý cười, đầu ngón tay đang nắm lấy tay nàng nhẹ nhàng m*n tr*n, tạo ra từng đợt cảm giác ám muội. Đôi môi đỏ mọng khép mở, giống như chiếc lưỡi rắn đang trêu đùa trái tim của Nhan Hạc.
"Vào tuần sau."
Nói là tuần sau, chính là vì trước đó Lộc Hữu Thanh nhờ vai diễn trong bộ phim 《 An Sam 》 mà đạt được giải Nữ chính xuất sắc nhất tại giải Kim Sam, lần này lại tiếp tục được đề cử ở nhiều hạng mục khác của giải Kim Tuyền. Những cuộc thảo luận từ phía công chúng luôn ở mức cao không dứt, hơn nữa vì những sự việc lùm xùm mấy ngày nay nên cô vốn đã bị truyền thông đặc biệt chú ý. Nhiều nguyên nhân cộng dồn lại khiến bài đăng báo bình an mới nhất trên Weibo của Lộc Hữu Thanh đã tăng vọt lên tới hàng chục vạn lượt bình luận. Đa phần đều là chúc mừng cô được đề cử giải thưởng, còn một bộ phận nhỏ là tìm đến để hóng hớt.
【 Rốt cuộc cô và trợ lý của cô có quan hệ gì thế, có thể cho một chút gợi ý nho nhỏ không (nháy mắt). 】
【 Rốt cuộc có đang yêu đương hay không đây, mấy ngày nay tôi dùng kính hiển vi để soi đường của CP mà soi đến mức không còn biết đông tây nam bắc gì nữa rồi. Nếu hai người không phải thật thì tôi chính là giả. 】
【 Weibo của chị gái trợ lý là gì thế, có thể @ một chút để tôi theo dõi được không? 】
【 Cảm giác CP đúng là một thứ huyền bí, chỉ với một đoạn video và một tấm ảnh của hai người thôi mà sức hút đã tràn trề rồi! 】
【 Chào mừng mọi người gia nhập siêu thoại CP Nhan Lộc, cả hai đều là những mỹ nhân tuyệt đẹp đó nha. 】
Đối với những điều này, cả Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh đều không hề hay biết. Mấy ngày nay vì chuẩn bị tham gia buổi tiệc tối, Nhan Hạc đã bị Lộc Hữu Thanh vừa mới xuất viện kéo đi thử rất nhiều bộ lễ phục. Mỗi một bộ đều được Lộc Hữu Thanh tỉ mỉ lựa chọn, từ chất liệu đến kiểu dáng đều thuộc hàng đẳng cấp nhất.
Khi Nhan Hạc thử quần áo, nàng phát hiện ra lễ phục của mình và Lộc Hữu Thanh về cơ bản đều cùng một bộ sưu tập nhưng khác kiểu dáng. Nói ngắn gọn thì chính là: Đồ đôi.
Vì thế mà Nhan Hạc không còn cảm thấy mệt mỏi nữa, nàng hăng hái thử những bộ quần áo mà Lộc Hữu Thanh đã chuẩn bị cho mình. Cuối cùng, nàng quyết định chọn một chiếc váy lễ phục lệch vai màu xanh nhạt, còn Lộc Hữu Thanh thì diện một chiếc váy cùng kiểu dáng nhưng khác màu sắc.
-
Khi đêm đã về khuya, tại một nhà hát cao cấp trong thành phố Thanh Thành, buổi tiệc tối đã diễn ra đúng như dự kiến.
Buổi tiệc này do cá nhân tổ chức, bởi vậy không hề liên hệ với truyền thông đến quay phim, cũng không cần phải kiêng dè điều gì. Nhan Hạc rốt cuộc đã có thể sánh bước bên cạnh Lộc Hữu Thanh, nàng đi cùng đoàn phim 《 An Sam 》 trên thảm đỏ bên ngoài nhà hát.
Lộc Hữu Thanh với tư cách là diễn viên chính của đoàn phim, dĩ nhiên phải đi cùng đạo diễn ở vị trí trung tâm. Nhan Hạc chỉ có thể đứng sang một bên đi theo những người khác trong đoàn. Vì nàng không quen biết những người này, mà họ cũng chỉ biết nàng là "người nhà" do Lộc lão sư mang tới nên chẳng ai dám bắt chuyện nhiều, khiến Nhan Hạc chỉ đành chìm vào im lặng.
Đột nhiên, cổ tay nàng bị một đôi tay ấm áp nắm lấy. Nàng giật mình ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đang tỏa ra những tia sáng dịu dàng của Lộc Hữu Thanh. Cô đang mặc một chiếc váy lễ phục lệch vai màu hồng phấn đồng điệu với nàng, để lộ bờ vai phải trắng nõn. Những nếp gấp của vải như dòng nước chảy hội tụ nơi vòng eo, phác họa hoàn hảo tỷ lệ cơ thể của cô. Đôi chân dưới ánh đèn tỏa ra sắc trắng tinh khôi, mỗi bước đi tựa như thiên sứ giáng trần.
Cô chính là tâm điểm của cả buổi tiệc, vô số người phải dừng ánh mắt lại vì cô. Dường như Lộc Hữu Thanh sinh ra đã sở hữu vẻ đẹp khiến vạn người phải kinh ngạc cảm thán.
Và chính một Lộc Hữu Thanh với vẻ đẹp làm say đắm lòng người như thế, lúc này lại đang nắm lấy cổ tay Nhan Hạc, mỉm cười với nàng, đôi mắt đen láy phản chiếu rõ nét hình bóng của nàng trong đó.
"Đi thôi." Cô chỉ nói khẽ, đôi môi đỏ mọng mấp máy, giọng nói vô cùng ôn nhu.
Sự bất an của Nhan Hạc đột ngột tan biến đi rất nhiều, nàng nắm ngược lại tay Lộc Hữu Thanh, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
"Được."
Bữa tiệc này là một buổi tiệc tối riêng tư do một phú hào ở Thanh Thành tổ chức. Mục đích chính là muốn tăng cường quan hệ với những người trong giới giải trí để công ty dưới trướng của ông ta có thể tiến quân vào giới này một cách thuận lợi. Bởi vậy, những người đến tham dự không chỉ có những Ảnh hậu đang ở đỉnh cao lưu lượng như Lộc Hữu Thanh, mà còn có những diễn viên gạo cội và các nghệ sĩ thuộc công ty quản lý của vị phú hào kia.
Bầu không khí của buổi tiệc cũng không quá căng thẳng, có lẽ vì vị phú hào đó vẫn chưa xuất hiện, nên thời gian hiện tại đều dành cho việc giao lưu giữa những người có mặt. Lộc Hữu Thanh nói với Nhan Hạc:
"A Hạc sang bên kia nghỉ ngơi trước đi, chờ mình bận xong sẽ tới tìm cậu, phải ngoan ngoãn đợi mình đấy nhé."
Nhan Hạc vì thế mà ngoan ngoãn nghe lời đi sang một bên. Nhưng khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh cứ phải liên tục nhận rượu từ những người khác cùng đoàn phim 《 An Sam 》, nàng rốt cuộc vẫn không yên tâm, lại lặng lẽ đi tới đứng bên cạnh cô. Hai bộ lễ phục cùng kiểu dáng, một xanh một hồng đứng cạnh nhau lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo mọi người trong hội trường.
Lộc Hữu Thanh liếc thấy nàng đi tới qua khóe mắt, cô không nói gì, chỉ khẽ cong mày, trong mắt hiện lên vẻ hài lòng nhàn nhạt.
Vì mất trí nhớ nên Nhan Hạc không có bất kỳ ấn tượng nào về những người trong sân. Có một vài người đại khái là bạn bè trước đây của Lộc Hữu Thanh mà lẽ ra nàng cũng phải quen biết, nhưng để bảo đảm an toàn, Nhan Hạc vẫn quyết định nếu có thể không nói chuyện thì tuyệt đối sẽ không mở miệng, chỉ lẳng lặng đi theo sau Lộc Hữu Thanh.
Thế nhưng có một số việc, không phải nàng muốn tránh là có thể tránh được.
Sau khi hai người vừa trò chuyện xong với một người bạn cũ từng đóng phim chung với Lộc Hữu Thanh, một người đàn ông mặc vest từ phía đối diện đi tới. Người này vừa rồi cứ luôn nhìn chằm chằm hai người, dường như hắn đang đi thẳng về phía họ. Nhan Hạc hơi nhíu mày.
"Chúc mừng Lộc lão sư nhé, bộ phim 《 An Sam 》 của cô lại một lần nữa được đề cử giải Kim Tuyền, tôi thật sự vô cùng khâm phục!" Người đàn ông cầm ly rượu định chạm vào ly của Lộc Hữu Thanh, nhưng lại bị Nhan Hạc đưa ly ra chặn lại.
"Đâu có, phim điện ảnh của Đỗ lão sư tôi cũng từng có vinh hạnh được xem qua, đó mới là trình độ mà tôi không thể theo kịp." Lộc Hữu Thanh lịch sự đáp lại.
Đỗ Thế bị lời nói của cô làm cho nghẹn họng, hắn ngượng ngùng dời ly rượu đi, nhìn về phía Nhan Hạc – người vừa ngăn cản ly rượu của mình.
"Vị này chắc hẳn là Nhan tiểu thư, người mà trên mạng nói đã cứu Lộc lão sư đúng không, thật là ngưỡng mộ đã lâu." Ánh mắt hắn dừng lại trên bộ đồ đôi của hai người, đột nhiên nhướng mày như đã hiểu ra điều gì đó.
"Trước đây tôi cứ luôn suy nghĩ, người có thể cứu được Lộc lão sư sao có thể chỉ đơn thuần là một trợ lý được chứ. Bây giờ nhìn lại, chức danh trợ lý chắc chỉ là công việc nhàn hạ của Nhan tiểu thư thôi nhỉ, không biết hiện tại Nhan tiểu thư đang làm công việc gì?"
Chân mày Nhan Hạc càng nhíu chặt hơn, nàng có thể cảm nhận được người đàn ông trước mặt này không hề có ý tốt với hai người. Có lẽ vì bộ phim của Lộc Hữu Thanh quá nổi bật đã cướp đi hào quang của phim hắn, nên hắn mới cố ý tìm cách mỉa mai.
Nàng nhếch môi cười một cái: "Thứ chúng ta nên thảo luận là về phim ảnh mới đúng chứ."
Đối với loại người này, không cần thiết phải nể mặt làm gì. Vừa hay Lộc Hữu Thanh cũng nghĩ như vậy, cô một tay cầm ly rượu, một tay nắm lấy cổ tay Nhan Hạc.
"Rượu của tôi hết rồi, A Hạc đi cùng mình ra đằng kia rót thêm chút nữa đi. Đỗ lão sư, phiền anh nhường đường cho." Nói rồi, cô kéo tay Nhan Hạc đi lướt qua người Đỗ Thế, để lại hắn với gương mặt tái mét đứng nhìn theo.
Thế nhưng đối phó xong một người này lại còn những người khác. Về cơ bản, mỗi người tiến đến đều sẽ tò mò dò hỏi về quan hệ giữa Lộc Hữu Thanh và nàng, thậm chí còn có kẻ muốn kết bạn với Nhan Hạc.
Đây là lần đầu tiên sau khi mất trí nhớ Nhan Hạc thấy nhiều người muốn trò chuyện với mình như vậy, hơn nữa trong số đó có thể có cả những người nàng từng quen biết hoặc từng có xích mích. Nói không lo lắng là chuyện không thể nào.
Nhưng dù trong lòng đang đề phòng, lòng bàn tay cũng vì căng thẳng mà đổ mồ hôi, nhưng trên mặt nàng vẫn giữ nguyên vẻ cười nhạt hiền lành vô hại. Vì sợ bị người quen phát hiện mình mất trí nhớ, nàng chỉ đành giả vờ như không nghe thấy những lời yêu cầu của người khác, hoặc tỏ ra không hiểu ý tứ nịnh bợ của họ. Buổi tiệc này khiến nàng cảm thấy rất khó chịu.
Nàng chợt nghĩ đến việc Lộc Hữu Thanh đã dấn thân vào giới giải trí nhiều năm như vậy, tham gia không biết bao nhiêu buổi tiệc tối, mỗi một lần đều phải đối mặt với những lời khen ngợi giả tạo. Đối với Lộc Hữu Thanh mà nói, từ một người mới không thể phân biệt được ý tứ của người khác cho đến một Ảnh hậu có thể đối phó trôi chảy với mọi tình huống như bây giờ, cô đã phải trải qua những gì?
Nàng đột nhiên cảm thấy mình đã vắng mặt trong cuộc đời Lộc Hữu Thanh một thời gian quá dài, cho dù nàng chỉ là mất đi ký ức.
Nàng thầm oán trách bản thân tại sao lại quên đi những điều đó. Vì vậy, khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh vẫn giữ nụ cười trên môi để trò chuyện với người khác, trong lồng ngực nàng cứ không ngừng dâng lên cảm giác chua xót.
Đó là nỗi buồn kết tinh từ những năm tháng mà nàng đã lãng quên.
"Lộc Hữu Thanh, tại sao cậu lại muốn gia nhập giới giải trí?" Lúc rảnh rỗi, hai người đi ra một góc bên ngoài nhà hát để hít thở không khí. Nhan Hạc nhìn bầu trời đầy sao rồi đột nhiên lên tiếng, đôi mắt nàng cũng đang lấp lánh như những vì tinh tú kia.
Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền quay sang nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ mùa thu.
"Nếu mình nói, mình vào giới giải trí là vì A Hạc, liệu A Hạc có tin không?" Cô mở lời, giọng nói mang theo ý cười trêu chọc, bởi vậy sự chân thành dường như không quá mãnh liệt.
Nhan Hạc thu hồi tầm mắt, nhìn Lộc Hữu Thanh rồi chậm rãi mỉm cười. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào gò má của Lộc Hữu Thanh, cô cũng thuận thế đưa tay lên bao phủ lấy mu bàn tay nàng. Hai người cứ thế lặng lẽ nhìn nhau.
"Mình tin." Đối với tất cả những gì Lộc Hữu Thanh nói, Nhan Hạc luôn luôn tin tưởng, mặc dù nàng cũng không thể tìm ra lý do tại sao Lộc Hữu Thanh lại vì nàng mà vào giới giải trí.
Lộc Hữu Thanh vì thế mà cong mắt cười đầy mãn nguyện.
Vừa lúc đó, đạo diễn của đoàn phim 《 An Sam 》 tới gọi Lộc Hữu Thanh đi giao lưu với một diễn viên gạo cội trong giới. Lộc Hữu Thanh đành phải rời đi trước, để lại Nhan Hạc một mình tựa vào lan can ngắm sao.
Đêm nay trời không mây, những vì sao dày đặc như những điểm sáng nhỏ treo lơ lửng trên không trung.
Mặc dù nàng không thấy buổi tiệc này có gì hay ho, mặc dù những người ở đây nàng cơ hồ không quen biết lại còn phải chịu đựng sự dò xét và nịnh bợ của họ, nhưng Nhan Hạc vẫn khẽ cong môi.
Ít nhất thì tất cả mọi người ở đây đều đã biết quan hệ giữa nàng và Lộc Hữu Thanh không hề bình thường, có lẽ họ cũng đã đoán được quan hệ thật sự của hai người. Nghĩ đến đây, sự chiếm hữu trong lòng Nhan Hạc được thỏa mãn rất lớn, nàng mỉm cười hài lòng.
Rất tốt, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, sau này sẽ có thêm nhiều người nữa biết về mối quan hệ của nàng và Lộc Hữu Thanh, sẽ có thêm nhiều người chúc phúc cho hai người. Mấy ngày trước nàng còn đặc biệt vào xem siêu thoại CP của hai người trên Weibo, tuy mới chỉ có vài ngày, thậm chí ngoài đoạn video đó và mấy tấm ảnh ra thì không có thêm thông tin gì về nàng, nhưng lượng người hâm mộ trong siêu thoại vẫn đang tăng vọt.
Trong lòng nàng đột nhiên dâng lên niềm vui sướng, có lẽ nàng sẽ sớm nhận được lời chúc phúc từ nhiều người hơn nữa.
Nàng mải mê chìm đắm trong suy nghĩ mà không chú ý đến tiếng bước chân đang truyền đến từ phía sau.
"Nhan Hạc?"
Nhan Hạc đột nhiên sững người, sau đó chậm rãi quay đầu lại. Hiện ra trước mắt nàng là một gương mặt vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc. Nhờ những mảnh vỡ ký ức liên tục xuất hiện trong mấy ngày qua, nàng gần như theo bản năng mà gọi tên người đó.
"Lê Khinh."