Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 65



Trong không gian tối tăm, Nhan Hạc giống như đang lạc vào giữa một khu rừng rậm, bốn phía đều là sương mù dày đặc không thấy rõ phương hướng, nàng chạy loạn bên trong đến mức mất đi phương hướng.

Có người đang đuổi theo nàng, tiếng bước chân chạy vội từ phía sau khu rừng không ngừng truyền đến ngày một gần hơn, dồn dập như thể đang giẫm đạp lên trái tim Nhan Hạc. Toàn thân Nhan Hạc thấm đẫm mồ hôi lạnh, nàng dựa vào bản năng cầu sinh của cơ thể mà sải bước chạy về phía trước. Trong khu rừng yên tĩnh chỉ có tiếng bước chân dồn dập cùng nhịp thở gấp gáp của nàng, trái tim Nhan Hạc như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nàng không biết người phía sau vì sao lại đuổi theo mình, cũng không biết tại sao mình lại ở nơi này. Nàng muốn mở miệng hỏi người kia rốt cuộc muốn làm gì, nhưng khi mở miệng ra thì chỉ có tiếng th* d*c mệt mỏi vì chạy trốn.

Thật đáng sợ, nàng rất sợ hãi. Lộc Hữu Thanh đang ở đâu, Lộc Hữu Thanh liệu có gặp nguy hiểm hay không? Cậu ấy ỷ lại vào nàng như thế, nếu không thấy nàng chắc chắn sẽ đau lòng lắm. Nhan Hạc gần như nghĩ như vậy theo bản năng, nàng lo lắng cho tình cảnh của Lộc Hữu Thanh mà quên mất rằng chính mình cũng đang rơi vào nguy hiểm.

Tinh thần đang ở trạng thái căng thẳng tột độ, trong lúc vội vàng Nhan Hạc không chú ý đến cành cây dưới chân, nàng bất ngờ giẫm phải rồi lập tức mất trọng tâm mà ngã nhào xuống đất. Nàng ngã rất mạnh, cả người đổ rạp trên thảm cỏ ẩm ướt, lá khô và cành cây quẹt qua làn da nhưng nàng lại chẳng hề nhận ra rằng mình không hề thấy đau chút nào.

Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, hơn nữa còn cố ý chậm lại, giống như sự trêu đùa của kẻ săn mồi, dành cho con mồi trong tay một chút thời gian giãy giụa để xem kịch vui. Từng bước chân như tiếng trống nện mạnh vào trái tim Nhan Hạc, nàng run rẩy khắp người, đôi tay cố gắng chống xuống đất để đứng dậy nhưng cũng chỉ có thể gượng dậy được nửa thân mình rồi ngồi tựa vào gốc cây.

Giữa làn sương mù mờ ảo, một bóng đen trong bóng tối đang chậm rãi tiến lại gần từ phía xa. Ánh mắt Nhan Hạc run rẩy, nàng nhìn chằm chằm vào người đang tiến về phía mình, tim đã vọt lên tận cổ họng.

Bóng đen ấy dần hiện rõ từ trong sương mù, sau đó tăng tốc lao về phía Nhan Hạc. Nhan Hạc run rẩy toàn thân, mồ hôi lạnh từ thái dương nhỏ xuống, nàng nhìn trân trân vào người đối diện. Vào khoảnh khắc cuối cùng khi ý thức mờ đi, hình ảnh phản chiếu trong mắt nàng chính là gương mặt thanh tú tuyệt mỹ của Lộc Hữu Thanh.

"Hộc —— hộc ——"

Nhan Hạc đột nhiên ngồi bật dậy trên giường, đôi mắt trợn to th* d*c dữ dội, trong đầu vẫn không ngừng vang lên cảnh tượng cuối cùng nhìn thấy trước khi cận kề cái chết.

Lộc Hữu Thanh.

Ý thức dần dần quay về trong căn phòng ấm áp, mồ hôi lạnh trên thái dương Nhan Hạc nhỏ xuống mu bàn tay, lúc này nàng mới hoàn hồn nhận ra đây chỉ là một cơn ác mộng. Nàng sợ hãi đưa tay đỡ trán, hơi thở vẫn còn dồn dập. Mọi thứ trong giấc mơ đều chân thực đến thế, từ môi trường, sự căng thẳng, nỗi sợ hãi cho đến một Lộc Hữu Thanh đầy chân thực.

Bên tai đột nhiên truyền đến một hai tiếng nói mớ yếu ớt, giống như kim châm đâm vào não bộ, Nhan Hạc ấn vào huyệt thái dương rồi quay đầu nhìn sang người bên cạnh.

Lộc Hữu Thanh đang ngoan ngoãn ngủ cạnh nàng, dáng nằm nghiêng lộ ra nửa khuôn mặt thuần khiết. Ánh nắng ban mai rải nhẹ trên bờ vai cô, trên vai và xương quai xanh đều là những dấu vết minh chứng cho sự kịch liệt của hai người đêm qua. Có lẽ vì thực sự quá mệt mỏi nên dù Nhan Hạc gây ra tiếng động lớn như vậy, cô vẫn nhắm mắt ngủ say, chỉ có đôi lông mày hơi nhíu lại tỏ vẻ đang bị quấy rầy.

Một Lộc Hữu Thanh lạnh lùng tàn khốc trong mơ và một Lộc Hữu Thanh dịu dàng đang ngủ say bên cạnh lúc này dần chồng khít lên nhau. Đầu óc nàng trở nên vô cùng hỗn loạn, không biết vì sao trong lòng Nhan Hạc đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an cực độ, giống như có thứ gì đó sắp trào ra từ sâu trong tâm trí. Cảm xúc này khiến nàng muốn lập tức rời khỏi nơi này, rời khỏi phòng ngủ.

Nàng quả thực đã rời đi, nàng đi ra phòng khách tự rót cho mình một ly nước rồi uống cạn trong một hơi. Dòng nước lạnh lẽo trôi xuống dạ dày, lúc này Nhan Hạc mới cảm thấy tỉnh táo hơn đôi chút.

Có lẽ vì chuyện xảy ra ngày hôm qua quá nhiều và vượt xa nhận thức của nàng nên nàng mới mơ một giấc mơ không đầu không đuôi như vậy. Nhan Hạc đổ lỗi cho những lời nói đầy bất an mà Ô Dụ đã kể với nàng hôm qua, cho rằng do bản thân quá thiếu cảm giác an toàn mới dẫn đến chuyện này.

Thế nhưng nàng đã tự an ủi mình như vậy rồi, tại sao khi lên lầu, lúc đặt tay lên nắm cửa phòng ngủ, trái tim vẫn đập thình thịch liên hồi? Giống như có một loại tiềm thức đang nhắc nhở nàng đừng bước vào trong. Cảm giác này mãnh liệt đến mức dù nàng muốn lờ đi như trước kia cũng không tài nào làm được.

Nàng đứng sững lại ngoài cửa, quay lưng tựa vào cánh cửa mà thẫn thờ.

Bên trong vẫn không có tiếng động gì, Lộc Hữu Thanh vẫn còn đang ngủ. Ngăn cách bởi một cánh cửa, Nhan Hạc dường như vẫn có thể hình dung ra dáng vẻ khi ngủ của Lộc Hữu Thanh. Khi ngủ cô luôn thích dính lấy nàng, muốn rúc cả người vào lòng Nhan Hạc, ôm nhau thật chặt mới chịu thôi. Ngay cả tối qua khi cả hai đều đã mệt lử, cô vẫn muốn ngồi dậy ôm lấy Nhan Hạc để nàng có thể yên ổn dựa vào lòng mình.

Một Lộc Hữu Thanh dịu dàng như thế, săn sóc như thế, chính là vị hôn thê, là vợ của nàng. Trái tim Nhan Hạc rung động đến mức run rẩy.

Từ góc mắt, Nhan Hạc thoáng thấy căn phòng kho ở cuối hành lang, dây thần kinh trong não bỗng giật nảy một cái không kiểm soát được. Như có ma xui quỷ khiến, nàng bước về phía đó. Đến khi kịp phản ứng lại, nàng phát hiện mình đã vặn mở nắm cửa phòng kho.

Bên trong phòng vẫn là một mảnh tĩnh lặng, những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng trong không trung dưới ánh mặt trời, có chút mịt mù. Nhan Hạc không thích đến nơi này, bụi bặm làm nàng khó chịu là một chuyện, nhưng nguyên nhân lớn hơn là tấm gương khổng lồ được đặt ở vị trí nổi bật nhất trong phòng. Nàng cũng không giải thích được tại sao, mỗi lần nhìn thấy tấm gương đó, trong lòng lại nảy sinh sự chán ghét và bài xích vô cùng nghiêm trọng.

Vừa mới đẩy cửa bước vào, ánh mắt Nhan Hạc đã không tự chủ được mà dừng lại trên tấm gương kia. Có lẽ vì đã lâu không có ai vào nên trên mặt gương phủ một lớp bụi mỏng.

Nhan Hạc vừa nhấc chân bước vào, cả người đã theo bản năng đi về phía tấm gương mà nàng không thích. Nàng cũng không biết tại sao mình lại đi tới đó, tiềm thức bảo nàng rằng nàng ghét tấm gương này, nhưng cơ thể lại không nghe theo sai bảo, cứ ép nàng phải đến gần để nhìn.

Mặt gương phủ một tầng bụi bẩn nên phản chiếu hình ảnh không rõ ràng. Nhan Hạc tiến lại gần một chút mới thấy được dáng vẻ mờ ảo của mình trong gương.

Nàng khẽ nhíu mày, cũng không thấy bẩn mà trực tiếp đưa tay lau sạch chỗ đang phản chiếu khuôn mặt mình.

Thế là nàng nhìn thấy, trong gương là chính mình đang mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng tinh khôi, làn da trắng ngần từ sau tai, dọc theo cổ kéo dài xuống dưới xương quai xanh đều là những vết đỏ ám muội rải rác. Trong nháy mắt, đầu óc nàng như nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ vụn, lớp màng ngăn cách sâu trong trí não hoàn toàn nổ tung. Ngay sau đó, từng thước phim ký ức như những giọt mưa lóe lên rồi hiện về trong đầu nàng, nện mạnh vào dây thần kinh.

Nhan Hạc lập tức cảm thấy sâu trong não bộ đau nhói từng cơn, giống như có ai đó cầm dao muốn bổ đôi đầu nàng ra, hoặc giả như có quá nhiều thứ muốn trào ra khỏi tâm trí, sắp làm nổ tung đầu nàng.

Cơn đau lan tỏa khắp nơi, nàng siết chặt lấy đầu mình, há miệng muốn nói gì đó nhưng chỉ phát ra những tiếng nức nở gần như tuyệt vọng. Nếu không phải tiềm thức đang giúp nàng kìm nén những ký ức đang trào dâng này, có lẽ nàng đã ngất lịm đi vì đau đớn ngay tại đây.

Giữa những mảnh vỡ ký ức đang lướt qua nhanh chóng, Nhan Hạc chịu đựng cơn đau thấu tim để nhìn rõ một bức tranh trong đó.

Lộc Hữu Thanh đẩy nàng ngã xuống giường rồi hôn nàng, Lộc Hữu Thanh hôn lên cổ nàng, Lộc Hữu Thanh hết lần này đến lần khác nói yêu nàng bên tai. Nàng mở mắt ra trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, nằm trên giường nhìn thấy cơ thể của mình và Lộc Hữu Thanh đang dán chặt lấy nhau trong gương.

Nơi sâu thẳm trong ký ức dường như bị chạm vào vết bỏng, Nhan Hạc không khống chế được mà lùi về phía sau. Gương mặt hoảng loạn của nàng phản chiếu hoàn toàn trong gương, chính mình trong gương đang sợ hãi, đang khiếp nhược, nhưng dường như cũng đang cười nhạo nàng, giống như đang nói: "Xem đi, cuối cùng ngươi cũng nhớ ra tại sao mình lại căm hận đến thế rồi."

Tấm gương này chính là thứ đã chứng kiến cảnh nàng muốn rời đi sau khi phát hiện ra chân tướng nhưng bị Lộc Hữu Thanh ngăn lại. Lộc Hữu Thanh đã cưỡng ép lắp nó lên trần nhà, chứng kiến cuộc cãi vã điên cuồng cùng sự phẫn nộ của nàng và cô, cười nhạo nàng hết lần này đến lần khác bị bắt trở về trong sự bất lực, lạnh lùng nhìn nàng tỉnh táo từng bước một trượt dài xuống vực sâu tuyệt vọng trong tình yêu đầy đau khổ của Lộc Hữu Thanh.

Chân tay Nhan Hạc nhũn ra, cảm giác bất an thấp thỏm trong giấc mơ một lần nữa ập đến khắp cơ thể. Nàng không biết mình rốt cuộc bị làm sao, cảnh tượng hiện lên trong đầu rốt cuộc là gì, tại sao khi được Lộc Hữu Thanh ôm lấy, nàng lại lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng và bi thương đến thế.

Cho đến tận bây giờ, tiềm thức của nàng vẫn đang cố gắng che giấu những ký ức đã khôi phục, nỗ lực tạo ra một cảm giác yên bình giả tạo. Nàng vẫn không muốn đặt Lộc Hữu Thanh lên bàn cân ở phía không tốt để đong đếm, đại não trống rỗng chỉ còn lại cơn đau kéo dài bất tận.

Cả người giống như bị đổ đầy nước biển mặn chát, nàng như đang mặc một chiếc áo thấm đẫm nước biển, nặng nề và lạnh lẽo đến mức không thể nhấc nổi chân. Nàng muốn nhanh chóng rời khỏi đây, không khí trong phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo, tấm gương phía sau giống như biến thành mãnh thú giữa dòng nước lũ, hình ảnh phản chiếu chính mình bên trong chính là con quái vật mà nàng sợ hãi nhất từ tận đáy lòng.

Nhưng đôi chân lại không cho phép, đôi chân nặng nề cứng đờ khiến nàng ngã xuống đất giống hệt như trong giấc mơ, đồng thời còn va phải một chiếc thùng giấy đặt đổ nghiêng bên cạnh.

Chiếc thùng cùng nàng ngã xuống đất, Nhan Hạc đau đớn hừ nhẹ một tiếng, mà chiếc thùng vốn được dán kín đã bị vỡ ra, đồ đạc bên trong rơi ra ngoài, đó là một chiếc điện thoại di động. Trên điện thoại dính những vết đỏ lốm đốm không thể lau sạch, màn hình cũng đã vỡ nát, nhưng khi rơi xuống đất, có lẽ do chạm vào nút nguồn nên nó tự khởi động máy.

Nhan Hạc ngây người nhìn chiếc điện thoại này, phần ký ức đã khôi phục hơn một nửa đang mách bảo nàng rằng đây chính là điện thoại của nàng.

Thế nhưng... điện thoại của nàng chẳng phải đã hỏng rồi sao, trong vụ tai nạn xe cộ đó nó đã bị đè nát thành đống phế thải, chẳng còn nhìn ra hình thù gì. Vậy tại sao bây giờ chiếc điện thoại sau khi tự động khởi động máy vẫn còn 3% pin này lại xuất hiện ở đây một cách nguyên vẹn?

Đôi tay run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại, nàng gần như quỳ rạp trên mặt đất để mở nó ra.

Hình nền quen thuộc, thứ tự sắp xếp các ứng dụng quen thuộc, và cả...

Nhan Hạc nhấn vào WeChat, người liên lạc ở trên cùng ghi là 【 Lộc Hữu Thanh 】. Tim nàng run lên, cơn choáng váng thúc giục nàng nhấn vào, nhưng đầu ngón tay nàng đang run rẩy, hơi thở dồn dập, toàn thân nàng đều đang kháng cự, nhưng ý thức lại vô cùng tỉnh táo, gần như cưỡng ép trong đầu nàng vang lên từng hồi: 【 Nhấn vào đi 】.

Cuối cùng nàng vẫn nhấn vào.

Lịch sử trò chuyện trống trơn.

Trong nháy mắt, tất cả ký ức bị dồn nén bấy lâu nay đồng loạt sống dậy, tất cả ùa vào trong tâm trí Nhan Hạc.