Lần đầu gặp gỡ, những mập mờ, ngọt ngào, rồi đến cãi vã, phẫn nộ và tuyệt vọng. Tất cả ký ức giữa nàng và Lộc Hữu Thanh giống như những bông tuyết rơi xuống không ngừng, phủ kín tâm trí nàng. Từng bông tuyết chạm đất kết thành băng, k*ch th*ch mạnh mẽ vào dây thần kinh của nàng.
Một Lộc Hữu Thanh trầm mặc trên cây cầu, một Lộc Hữu Thanh mặc đồng phục học sinh, một Lộc Hữu Thanh mỉm cười với nàng, nói yêu nàng, rồi lại khóc lóc cầu xin nàng đừng rời xa... và cả một Lộc Hữu Thanh đã lừa dối nàng tất cả mọi chuyện. Những mảnh ký ức từng bị lãng quên cuối cùng cũng quay trở lại trong tâm trí Nhan Hạc. Tại thời điểm này, bức tranh ký ức đã hoàn toàn được ghép đủ, nàng rốt cuộc cũng đạt được điều mình hằng mong đợi bấy lâu: khôi phục toàn bộ ký ức.
Nhan Hạc đứng sững tại chỗ, vì não bộ cùng lúc tiếp nhận quá nhiều ký ức đã mất nên lúc này nàng vẫn cảm thấy đau đớn sâu sắc. Đầu ngón tay ghì chặt lấy điện thoại đến mức trắng bệch và run rẩy, nhưng nỗi đau thể xác này chẳng thấm thía gì so với nỗi đau trong lòng. Cảm giác như có ai đó đang cầm dao lăng trì từng nhát một, khiến trái tim nàng đau đớn đến mức máu chảy đầm đìa.
Tại sao, tại sao nàng lại khôi phục ký ức vào lúc này? Ngay vào thời điểm nàng yêu Lộc Hữu Thanh nhất, nàng lại nhớ ra toàn bộ những thống khổ và tuyệt vọng không thể xóa nhòa ấy. Chiếc điện thoại tuột khỏi lòng bàn tay vô lực, rơi xuống đất rồi tắt ngấm vì hết sạch pin. Nhan Hạc lấy tay che mặt, nước mắt lăn dài trên gò má, nàng không thể kìm nén được mà phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào đầy tuyệt vọng từ tận đáy lòng.
Rõ ràng đã hạ quyết tâm sẽ hoàn toàn tách khỏi nhau, nhưng tại sao ông trời lại bày ra trò đùa trớ trêu này với nàng? Tại sao lại để nàng gặp tai nạn rồi mất trí nhớ, để rồi một lần nữa nàng lại yêu Lộc Hữu Thanh sâu đậm mà không một chút vướng bận nào.
Nhưng ông trời thật sự quá tàn nhẫn. Ngay khi nàng yêu Lộc Hữu Thanh nhất, Ngài lại để nàng nhớ lại tất cả. Để nàng nhớ lại những chuyện cũ đau thương giữa nàng và cô, những rào cản vốn dĩ không thể giải quyết, thậm chí là sự ngăn cách ngày càng lớn và cả những hành động phát điên đáng sợ năm xưa.
Cả người Nhan Hạc run rẩy, ngay cả con ngươi khi nhìn vào chính mình trong gương cũng không ngừng dao động. Nhìn những vết đỏ lốm đốm trên cơ thể trong gương, lần đầu tiên Nhan Hạc nảy sinh tâm lý chán ghét nặng nề đến thế. Nàng khó chịu đến mức không nhịn được mà nôn khan trong đau đớn.
Nàng đau khổ cuộn tròn trong góc phòng, ôm lấy đầu mình và th* d*c không thành tiếng. Nàng nhớ ra hết rồi, sự thật không phải như vậy. Không phải là sự ân ái mặn nồng như lời Lộc Hữu Thanh kể, cũng chẳng phải là sự viên mãn mà nàng hằng mong đợi sau khi mất trí nhớ.
Lộc Hữu Thanh đã lừa nàng. Từ lúc bắt đầu đến tận bây giờ cô vẫn luôn lừa dối nàng. Để giữ nàng ở lại, Lộc Hữu Thanh đã làm ra những chuyện đáng sợ không thể tha thứ. Giống như một sự phản phệ về sinh lý, nàng run rẩy toàn thân. Thế nhưng, ký ức càng rõ ràng thì sự ngọt ngào giữa nàng và Lộc Hữu Thanh trong nửa năm qua lại càng giống như những chiếc gai nhọn đâm sâu vào lồng ngực nàng, chẳng cách nào nhổ ra được.
Giống như một sự chế nhạo dành cho nàng, dù đã cố gắng làm bao nhiêu việc đi chăng nữa, nàng vẫn bị Lộc Hữu Thanh nắm chặt trong lòng bàn tay. Tất cả chỉ là những nỗ lực vùng vẫy vô ích.
Suốt nửa năm qua, Lộc Hữu Thanh đã lừa dối nàng sao? Nhìn thấy nàng mất trí nhớ, quên đi tất cả rồi lại một lần nữa trở nên yêu chiều và bám lấy mình, chắc hẳn Lộc Hữu Thanh cảm thấy mãn nguyện lắm nhỉ? Nhìn thấy con thú cưng định bỏ trốn của mình lại một lần nữa ngoan ngoãn chủ động bước vào bẫy, khi Lộc Hữu Thanh ôm nàng đi vào giấc ngủ, liệu cô có đang mỉm cười không?
Nhan Hạc chưa bao giờ cảm thấy mình là người yêu của Lộc Hữu Thanh. Nàng chỉ là một con chó của cô, một con thú cưng gọi thì đến, đuổi thì đi. Khi thú cưng muốn thoát khỏi sự trói buộc, chủ nhân đương nhiên sẽ hoảng loạn, đương nhiên sẽ đuổi theo, nhưng tuyệt nhiên sẽ không coi nhu cầu và sự phản kháng của thú cưng là mong cầu thực sự. Lộc Hữu Thanh trước giờ chưa bao giờ là kiểu người biết lắng nghe như vậy.
Lộc Hữu Thanh là một kẻ điên, một kẻ điên đúng nghĩa. Một kẻ ích kỷ, vì bản thân mà chuyện gì cũng có thể làm ra được. Trong nửa năm ở bên nàng, cô đã ngụy trang tốt biết bao. Nhan Hạc vậy mà không hề nhận ra một chút sơ hở nào. Vào lúc này, Nhan Hạc bỗng nghĩ rằng với kỹ năng diễn xuất cao siêu của Lộc Hữu Thanh, chiếc cúp Ảnh hậu thứ ba của cô chắc chắn sẽ sớm nằm gọn trong túi thôi.
Trong gương, đôi mắt nàng đỏ hoe, trông còn giống một kẻ điên hơn cả Lộc Hữu Thanh trong ký ức. Nàng cũng sắp điên rồi. Nàng cảm thấy mình sắp bị tinh thần phân liệt: một bên là Nhan Hạc vẫn còn yêu Lộc Hữu Thanh vào đêm qua, một bên là Nhan Hạc đau đớn đến mức chỉ còn lại hận thù.
Chiếc gương giống như một vòng xoáy muốn hút nàng vào trong. Nhan Hạc không biết vì soi gương mà lại nhớ thêm được điều gì, nàng theo bản năng đưa tay chạm vào mắt cá chân mình. Sau khi không chạm phải thứ gì đó lạnh lẽo và cứng nhắc như trong ký ức, nàng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc này, nàng đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa ở cách đó không xa. Ngay sau đó, giọng nói thì thầm gọi tên nàng của Lộc Hữu Thanh lọt vào tai.
"A Hạc?"
Giọng nói dịu dàng, thậm chí còn mang theo vài phần trầm ấm ấy cứ thế vang lên bên tai Nhan Hạc. Rõ ràng đây là tông giọng nàng thích nghe nhất trước kia, nhưng hiện tại nàng lại lập tức cứng đờ người, cả cơ thể run rẩy dữ dội. Đó gần như là phản ứng tự nhiên của cơ thể, đại não nàng trống rỗng, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân ngày càng rõ ràng, ngày càng tiến lại gần.
Cuối cùng, cánh cửa bị đẩy mở. Lộc Hữu Thanh nhìn thấy Nhan Hạc đang ngồi xổm trong góc, đồng thời cô cũng nhìn thấy chiếc điện thoại đang đặt bên cạnh nàng.
Như bị ai đó giáng một cú đấm mạnh, Lộc Hữu Thanh sững sờ tại chỗ. Đôi chân cô bủn rủn đến mức không thể đứng vững, sự sợ hãi và bất an ập đến bao trùm lấy cô, khiến bàn tay đang nắm lấy tay nắm cửa cũng phải run rẩy.
Mọi thứ ở đây cùng với trạng thái bất thường của Nhan Hạc dường như đang nói cho cô biết rằng, chuyện mà cô vĩnh viễn không muốn đối mặt đã xảy ra rồi.
"A Hạc?" Cô thậm chí không khống chế được mà run giọng. Cô muốn nặn ra một nụ cười để bản thân trông không quá hoảng loạn, nhưng động tác này lại trở nên vô cùng cứng nhắc. Trong cơn cuống quýt, bộ não cô nảy sinh ý nghĩ tự lừa dối mình rằng Nhan Hạc vẫn chưa khôi phục ký ức, thậm chí não bộ bắt đầu lừa gạt cô rằng những gì cô đang thấy đều là giả.
"A Hạc làm gì ở đây thế, mau đứng lên đi. Trên mặt đất lạnh lắm, cậu sẽ bị cảm mất." Cô vẫn săn sóc như thế, chỉ cần thấy Nhan Hạc ngồi dưới đất thôi là đã lo lắng đến mức nhíu mày. Nếu là Nhan Hạc lúc còn mất trí nhớ, chắc chắn sẽ lại cảm động đến mức trái tim loạn nhịp rồi.
Nhan Hạc run rẩy ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn cô. Đôi con ngươi quen thuộc ấy giờ đây không còn tình yêu nồng cháy và cố chấp như trước nữa, mà chỉ toàn là sự lạnh nhạt và hận thù. Điều này đã hoàn toàn đánh nát ảo tưởng của Lộc Hữu Thanh.
Trái tim Lộc Hữu Thanh như bị một thanh trường kiếm đâm xuyên qua, cơn đau khiến cô nghẹt thở. Trong đầu cô toàn là sự hoảng loạn, cô gần như theo bản năng bước tới, khẩn cầu nắm lấy đôi bàn tay của Nhan Hạc. Lúc này cô mới nhận ra, cả bàn tay mình và Nhan Hạc đều lạnh ngắt.
"A Hạc, đừng nhìn mình như vậy. Có phải cậu đã nhớ ra gì rồi không? Đều là giả cả thôi, tất cả đều là giả. Cầu xin cậu đừng nhìn mình như thế, mình xin cậu đấy. Hãy nhắm mắt lại đi, đừng nghĩ ngợi gì cả, nhắm mắt lại được không? Trước tiên hãy bình tĩnh lại đã, mình xin cậu."
Cô bảo Nhan Hạc bình tĩnh, nhưng người hoảng loạn và không biết làm sao nhất lại chính là cô. Vì sự sợ hãi đang bủa vây, Lộc Hữu Thanh theo bản năng tìm cách lấy lòng Nhan Hạc, lời nói trở nên lộn xộn, không đầu không cuối. Đôi mắt cô lập tức phủ một lớp sương mờ, nước mắt rơi xuống từ khóe mắt trông vô cùng đáng thương, cứ như thể chính Nhan Hạc đang bắt nạt cô vậy.
Thế nhưng Nhan Hạc không hề có phản ứng gì. Lòng nàng thậm chí còn tĩnh lặng một cách lạ kỳ. Nhìn đôi bàn tay đang đan chặt lấy nhau của mình và Lộc Hữu Thanh, nàng thấy nó chói mắt đến mức như muốn thiêu đốt đôi đồng tử. Nhan Hạc nở một nụ cười giễu cợt, rồi dùng sức hất văng tay Lộc Hữu Thanh ra.
Cánh tay cùng với cả người bị hất ra, Lộc Hữu Thanh mất trọng tâm ngã xuống sàn. Cô ngơ ngác nhìn bàn tay mình. A Hạc của cô vậy mà lại hất tay cô ra. Sao nàng có thể hất tay cô ra được? Chẳng phải đã nói sẽ mãi mãi yêu cô, mãi mãi không rời xa cô sao? Không cho phép, cô tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Hốc mắt Lộc Hữu Thanh trở nên đỏ rực. Suy nghĩ b*nh h**n khiến đại não cô không thể nghĩ ra nên nói gì vào lúc này. Đúng lúc đó, Nhan Hạc lên tiếng.
"Đều là giả sao?" Nàng đứng dậy, lảo đảo vì cơn đau nhức trên đầu, rồi cười nhạo một tiếng: "Đừng lừa tôi nữa, Lộc Hữu Thanh. Những năm qua cậu lừa tôi còn chưa đủ sao! Cái gì là giả? Cậu nhốt tôi lại không cho tôi rời đi là giả? Cậu đuổi theo tôi đến tận sân bay để bắt tôi về là giả? Cậu giám sát tôi cũng là giả sao? Lộc Hữu Thanh, lời nói dối nói quá nhiều rồi, đến ngay cả chính cậu cũng không phân biệt nổi thật giả nữa đâu."
Từng câu từng chữ của nàng như những lưỡi dao đâm thẳng vào tim Lộc Hữu Thanh. Toàn bộ máu trong người Lộc Hữu Thanh như đông cứng lại trong hồ băng, cái lạnh lẽo khiến cô run rẩy cả người. Thấy Nhan Hạc định rời đi, cô cuống cuồng đứng dậy, nắm chặt lấy vạt áo của nàng để ngăn bước chân nàng lại, rồi khóc nức nở giải thích.
"Không phải, không phải đâu A Hạc, không phải như thế. A Hạc, cậu nghe mình giải thích đã. Chắc chắn cậu chỉ mới nhớ lại một phần thôi. Đúng rồi, chỉ là một phần thôi. Cậu đã nói là cậu tha thứ cho mình rồi mà. Cậu còn nói muốn đi du lịch cùng mình, muốn kết hôn với mình nữa. A Hạc, cậu không thể đối xử với mình như vậy được."
Cô nói một cách gần như điên dại, chỉ mong Nhan Hạc đừng giận dữ như thế, mong nàng có thể bình tĩnh lại, mong nàng nhớ lại những lời nàng đã từng nói với cô. Váy của Nhan Hạc sắp bị cô kéo rách đến nơi, nhưng cô hoàn toàn không chú ý tới, chỉ dán chặt mắt vào nàng. Đôi mắt cô tràn đầy sự khẩn cầu b*nh h**n, một tình yêu điên cuồng đến cực điểm.
Rõ ràng A Hạc đã nói là tha thứ cho cô rồi mà, rốt cuộc là công đoạn nào đã xảy ra sai sót? Rốt cuộc là chỗ nào đã làm sai? Nhan Hạc không nên nhìn cô như vậy, không nên dùng ánh mắt đó để nhìn cô. A Hạc của cô phải mỉm cười nhìn cô, cười và nói rằng sẽ mãi mãi yêu cô mới đúng.
Tại sao, tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này? Lộc Hữu Thanh siết chặt lấy quần áo của Nhan Hạc, vừa không cam lòng vừa đau đớn, suy nghĩ hỗn loạn.
Lại tại sao nàng lại khôi phục ký ức nhanh đến thế? Tại sao lại vào lúc cô vừa mới thả lỏng tâm trí một chút thì lại giáng cho cô một đòn chí mạng như vậy? Chẳng phải bác sĩ nói phải mất rất lâu sao? Một năm, hai năm, mười năm... thậm chí bác sĩ còn nói có lẽ cả đời này nàng cũng không khôi phục lại được mà.
Nhan Hạc lặng lẽ nhìn cô, nhìn người mà đêm qua vẫn còn trong lòng nàng, nói rất nhiều lời yêu nàng và hứa sẽ không rời xa nàng. Trên người Lộc Hữu Thanh vẫn còn mặc bộ váy ngủ cùng kiểu dáng với nàng, đó là bộ đồ mà hai người đã cùng nhau chọn lựa và đi mua. Thế nhưng những sự ngọt ngào ấy giờ đây lại giống như lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực Nhan Hạc, trái tim nàng tràn ngập vị cay đắng và đau đớn: "Cậu thật sự không phân biệt được lời tôi nói là thật hay giả sao? Tôi đúng là đã từng nói, và bây giờ tôi cũng có thể nói như vậy, nói rằng tôi tha thứ cho cậu, Lộc Hữu Thanh."
Đôi mắt đen nhánh của Lộc Hữu Thanh bỗng chốc sáng rực lên, tay cô lại siết chặt lấy cổ tay nàng: "Thật sao A Hạc, có thật không?" Nhan Hạc nói gì cô cũng tin, Nhan Hạc nói gì cô cũng sẽ không nghi ngờ.
Thế nhưng cô lại nhìn thấy sự lạnh nhạt không chút che giấu trong đôi mắt Nhan Hạc, thấy được nơi đáy mắt nàng không hề có một chút tình yêu nào. Nó lạnh lẽo như một khối băng hàn, khiến cô cảm thấy như vừa bị dội một xô nước đá vào người.
"Lộc Hữu Thanh, cậu thật sự cần phải đi gặp bác sĩ đi." Giọng nói của Nhan Hạc vô cùng bình thản, bình thản đến mức gần như không có bất kỳ cảm xúc nào khi thốt ra câu nói ấy.
"Cậu rốt cuộc đã lừa tôi bao nhiêu điều? Cậu rốt cuộc đã nói bao nhiêu lời dối trá với tôi, chính cậu còn nhớ rõ không? Đến ngay cả lời mình nói mà cậu còn không nhớ, vậy mà cậu lại tin một câu nói lấy lòng của tôi sao?"
Trái tim Lộc Hữu Thanh như rơi xuống hồ băng. Cô cảm thấy mình như đang đứng một mình giữa một bãi đất trống, phía trước là vách đá, phía sau là vực thẳm. Tiến thêm một bước hay lùi lại một bước đều là cái chết. Cô chỉ có thể ôm chặt lấy Nhan Hạc, áp sát vào lồng ngực nàng để cảm nhận nhịp thở của nàng, dường như chỉ có như vậy cô mới thực sự cảm nhận được mình còn đang sống.
Cô đã chuẩn bị tâm lý không biết bao nhiêu lần cho ngày Nhan Hạc khôi phục ký ức. Cô đã từng tưởng tượng ra thái độ của Nhan Hạc sau khi nhớ lại và cả những biện pháp ứng phó của mình. Thế nhưng khi ngày này thực sự đến, mọi lời nói dối, mọi lời an ủi cô đều không thể thốt ra được. Cô chỉ có thể không ngừng xin lỗi và giải thích với nàng, cầu xin nàng đừng rời đi.
"A Hạc, mình xin lỗi. Mình thực sự sai rồi. Mình biết những chuyện đó đều là lỗi của mình, là do mình quá cố chấp, quá b*nh h**n và thiếu cảm giác an toàn. Nhưng mình thực sự không thể sống thiếu cậu, không thể thiếu A Hạc được. Cầu xin cậu đừng rời bỏ mình, cậu muốn mình làm gì cũng được, đừng rời xa mình có được không?"
Cô dùng hết vốn liếng ngôn từ của mình. Vì sợ hãi Nhan Hạc sẽ rời đi, cô ôm chặt lấy nàng, muốn khảm cả người mình vào xương thịt của Nhan Hạc mới có thể tìm được chút an ủi.
Nhan Hạc cứ thế đứng yên tại chỗ, hai tay buông thõng không hề nhấc lên, cứ mặc kệ cho cô ôm lấy. Nàng im lặng nghe cô nói hết lời giải thích, sau đó ghé sát vào tai cô và bật cười.
Tiếng cười này khiến Lộc Hữu Thanh ngỡ rằng mình đã tìm thấy một tia hy vọng. Cô còn chẳng kịp lau nước mắt, vội vàng ngẩng đầu nhìn nàng. Đôi mắt long lanh ngập nước phản chiếu khuôn mặt mờ ảo của nàng.
Cô nghe thấy Nhan Hạc cười, nhưng lại dùng tông giọng vô cùng tàn nhẫn nói: "Lộc Hữu Thanh, cậu chỉ là đang sợ hãi việc thú cưng của mình thoát khỏi tầm kiểm soát mà thôi."
Từ đầu đến cuối, cô chỉ luôn nói về việc bản thân mình sẽ ra sao nếu không có Nhan Hạc, sẽ đau lòng đến chết mất. Nhưng cô căn bản không hề để tâm đến bất kỳ suy nghĩ nào của Nhan Hạc. Cũng giống như trước đây, bất kể Nhan Hạc nói gì với cô, khẩn cầu cô ra sao, cô cũng tuyệt đối không tháo thứ đồ vật trên chân Nhan Hạc ra.
Trái tim Lộc Hữu Thanh ngừng đập trong một nhịp. Trong tầm mắt cô, nụ cười của Nhan Hạc mới đẹp đẽ làm sao nhưng cũng chói mắt làm sao. Nó dường như phơi bày tất cả những góc tối đen tối và bẩn thỉu sâu trong lòng cô ra dưới ánh mặt trời. Trong phút chốc, cô bỗng quên mất phản ứng mà sững sờ tại chỗ, để Nhan Hạc dễ dàng thoát khỏi vòng tay mình.
Nhan Hạc lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, sau đó không một chút lưu luyến mà xoay người rời đi.
Nàng nắm lấy tay nắm cửa phòng, vặn xuống. Một lát sau, một cảm giác bị ngăn cản truyền đến đại não nàng.
Cả người nàng khựng lại.
Cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài.