Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 70



Xe rời khỏi đường cao tốc, tiến vào những con phố tấp nập xe cộ, hai bên đường bắt đầu trở nên ồn ào, ánh đèn đường cũng hắt vào trong xe, Nhan Hạc bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

"Đúng rồi, nếu cậu vẫn chưa biết mình muốn đi đâu, mình có một bất động sản ở đây, cậu có thể đến đó ở trước." Ô Dụ nhìn nàng qua gương chiếu hậu, cẩn thận gọi nàng một tiếng.

Nhan Hạc nhìn cô ấy, gượng ép nở một nụ cười, nàng theo bản năng định từ chối: "Không cần đâu, lần này đã làm phiền cậu nhiều thế này rồi, nếu chỗ ở cũng phải nhờ cậu cung cấp thì mình chẳng biết phải báo đáp cậu thế nào nữa, mình tự tìm chỗ ở là được rồi."

"Cậu với mình mà còn cần khách sáo thế sao? Nói ra thì thật sự mình cũng thấy hổ thẹn với cậu, lần trước mình không thể tự mình về nước, dẫn đến việc cậu gặp tai nạn xe cộ rồi mất trí nhớ, mình vẫn luôn thấy áy náy. Thế nên lần này cậu tuyệt đối không được từ chối đâu đấy, tuyệt đối không." Ô Dụ cười nói với nàng, nhưng trong nụ cười ấy vẫn ẩn chứa một chút hối lỗi.

Nhan Hạc nhìn cô ấy, hốc mắt dâng lên một tầng sương mù, trong lòng cảm động vô cùng: "Cảm ơn cậu."

Chiếc xe dần rời xa khu nội thành, khi chạy đến một khúc quanh trên phố thì đột ngột dừng lại, Ô Dụ quay đầu, có chút nghiêm túc nói với Nhan Hạc: "Cậu cứ đi thẳng theo con đường này, qua ba cái đèn xanh đèn đỏ, sau đó rẽ trái đi tiếp hai cái đèn xanh đèn đỏ nữa là đến căn biệt thự đó của mình, đây là chìa khóa." Nói rồi cô ấy đưa đồ vật trong tay qua.

Chiếc chìa khóa lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay, Nhan Hạc như bị bỏng mà rụt lại một chút, nàng nắm chặt chìa khóa, nhìn Ô Dụ với vẻ thắc mắc không hiểu.

"Cậu để xe lại cho mình, vậy cậu về bằng cách nào?"

Ô Dụ thản nhiên đáp: "Người của Lê Vấn Thu sẽ đến đón mình."

Lê Vấn Thu.

Nhan Hạc hơi nhíu mày, trước đây có lẽ nàng chưa biết người này là ai, nhưng hiện tại khi đã khôi phục ký ức, cái tên Lê Vấn Thu để lại ấn tượng khá sâu sắc với nàng. Ô Dụ đã ly hôn với cô ta từ hai năm trước, vậy mà đến tận bây giờ hai người vẫn còn dây dưa không dứt. Như một sự thương cảm dành cho người cùng cảnh ngộ, Nhan Hạc mím môi, không chút đắn đo mà lên tiếng.

"Hay là cậu đi cùng mình đến chỗ đó đi, chắc là Lê Vấn Thu không biết cậu còn có bất động sản này đâu." Có thể trốn được ngày nào hay ngày đó, dù sao cũng tốt hơn là mỗi ngày đều phải quay về đối mặt với một kẻ điên, nàng đã nghĩ như vậy.

Ô Dụ nghe xong liền mỉm cười nhạt nhòa, ánh đèn đường trắng xóa chói mắt hắt vào một góc trong xe, chiếu lên mái tóc dài xõa trên vai cô ấy một quầng sáng lung linh. Cô ấy ngồi quay lưng với ánh sáng, nhưng hốc mắt lại rất sáng, sau đó cô ấy đưa tay nhẹ nhàng tháo chiếc khăn quàng cổ đã đeo từ lâu ra.

Ngay từ lúc vừa bước vào trong xe, Nhan Hạc đã cảm thấy cô ấy có gì đó không ổn, rõ ràng trong xe không hề lạnh nhưng cô ấy cứ quấn chiếc khăn dày cộm như vậy, và giờ đây, thắc mắc của Nhan Hạc đã có lời giải đáp.

Trên chiếc cổ thon dài trắng ngần thấp thoáng thấy được những mạch máu xanh và những vết đỏ, làn da trắng mịn màng ấy lại bị ngăn cách bởi một chiếc vòng cổ choker toàn thân tỏa ra sắc đen. Thứ này trông rất đẹp, thậm chí ngay từ cái nhìn đầu tiên Nhan Hạc đã bị vẻ tinh xảo và cuốn hút của nó hấp dẫn, phải vài giây sau nàng mới nhìn thấy một điểm sáng đỏ đang nhấp nháy bên cạnh cổ cô ấy.

Nàng sững sờ, khoảng thời gian ở bên cạnh Lộc Hữu Thanh quá dài khiến nàng hiểu rõ thứ này là gì hơn bất cứ ai, gần như ngay lập tức cơ thể nàng toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

"Cậu..." Nàng run rẩy mấp máy môi định nói gì đó, nhưng đã bị ngón trỏ của Ô Dụ đặt lên môi ra hiệu dừng lại.

"Đèn đỏ rồi, cô ta bắt đầu mất kiên nhẫn đấy, cậu đi mau đi, sẽ sớm có người tới đón mình thôi. Trên xe còn có một chiếc điện thoại dự phòng, có chuyện gì thì liên hệ với mình." Ô Dụ mỉm cười lên tiếng, thành thục quấn lại chiếc khăn quàng cổ, rồi mặc thêm chiếc áo khoác dày vào. Mái tóc dài của cô ấy lọt vào trong lớp áo, khi cô ấy vươn cổ để chỉnh lại những sợi tóc, Nhan Hạc vẫn mơ hồ nhìn thấy điểm sáng đỏ trên cổ cô ấy, trái tim nàng cũng như bị điểm sáng đó chiếu rọi mà nghẹn lại, không thể thốt ra nổi một lời an ủi nào.

Ô Dụ gõ gõ vào cửa kính xe, lúc này nàng mới bừng tỉnh, vội vàng giấu đi làn sương mù trong hốc mắt, bước sang vị trí lái xe rồi điều khiển xe rời đi.

Nhan Hạc cũng không vội vàng rời đi ngay, nàng rẽ vào một góc khuất rồi dừng xe ở đó, quan sát Ô Dụ đang đứng bên đường.

Trời đã tối lại còn ở vùng ngoại ô, nàng dù có gấp rút rời đi đến mấy cũng tuyệt đối không thể để bạn mình ở lại một mình nơi này.

Trong tầm mắt, Ô Dụ cầm điện thoại lên dường như đang gọi cho ai đó, sau khi cúp máy thì cô ấy ngồi thụp xuống ven đường, bất động. Gió lạnh thổi qua người cô ấy, chiếc khăn quàng cổ đung đưa trong gió, làm nhức nhối đôi mắt của Nhan Hạc.

Trong lòng Nhan Hạc đột nhiên trào dâng một nỗi xót xa vô hạn, xót xa cho Ô Dụ và cho chính bản thân mình, những người cùng cảnh ngộ luôn có thể dễ dàng thấu cảm cho nhau. Nàng cảm thấy rất đau lòng, nàng và Ô Dụ đã làm bao nhiêu việc như vậy cũng chỉ là muốn tìm lại chính mình. Nàng lấy tay che mặt, để mặc cho những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Chỉ khoảng mười phút sau, một chiếc xe đã dừng lại bên cạnh Ô Dụ, cô ấy mở cửa xe bước vào, ngay sau đó chiếc xe lao đi mất hút, thời gian dừng lại thậm chí còn chưa đầy nửa phút.

Nhìn chiếc xe rời đi, Nhan Hạc lau nước mắt, mím môi khởi động xe, theo chỉ dẫn của Ô Dụ mà nhanh chóng đi tới nhà của cô ấy.

Dùng chìa khóa mở cửa, đỗ xe xong xuôi, Nhan Hạc lấy chiếc điện thoại ra và bật nguồn. Ánh sáng từ màn hình điện thoại tỏa ra soi sáng khuôn mặt nàng, làm hiện rõ nỗi u uất vẫn luôn đè nén giữa hai hàng lông mày. Rõ ràng là đã thoát ra được rồi, nhưng tại sao nàng vẫn không thể vui vẻ nổi, cứ như thể mọi niềm hạnh phúc của nàng đều đã bị rút cạn và để lại ở Thanh Thành vậy.

Nàng của lúc này, lại càng giống như một cái xác không hồn.

Sau khi điện thoại được bật lên, Nhan Hạc mở danh bạ, bên trong chỉ lưu duy nhất phương thức liên lạc của Ô Dụ. Trái tim Nhan Hạc như có một dòng nước ấm chảy qua, cảm thấy nóng hổi.

Nàng mỉm cười, đang định tắt điện thoại để đi vào trong nhà thì đúng lúc này, trên điện thoại bỗng hiện lên một thông báo tin tức nóng hổi.

[HOT! Lộc Hữu Thanh đột ngột rời đi khi đang ghi hình show giải trí.]