Mười phút trước, Nhan Hạc rời khỏi tòa nhà phát sóng, bên ngoài trời lạnh thấu xương, nàng chỉ mặc một chiếc áo hoodie đơn giản, còn chiếc áo lông vũ thì được nàng để lại trên ghế ngồi như một cách để đánh lạc hướng.
Gió thổi vù vù, nàng bước đi trong bóng đêm, cơ thể hơi run lên vì lạnh nhưng trái tim lại đập thình thịch liên hồi, thậm chí cảm giác đó còn khiến nàng chẳng còn nhận thấy cái lạnh giá xung quanh nữa.
Nhan Hạc kéo mũ trùm đầu lên, bước đi trong gió hướng về phía điểm hẹn, nàng tính toán mình sẽ có khoảng mười phút, như vậy là đủ rồi.
Trên con phố cách tòa nhà phát sóng vài trăm mét không một bóng người, vào đêm đông lạnh lẽo thế này, cư dân quanh đây đều đã về nhà nghỉ ngơi từ sớm, chỉ còn những cột đèn đường vẫn miệt mài soi sáng một góc phố. Tại khúc quanh, một chiếc xe hơi màu đen đang ẩn mình trong bóng tối của ánh đèn đường, trông giống như một con quái thú khổng lồ đang lặng lẽ nằm phủ phục trong đêm.
Nhan Hạc nhìn thấy chiếc xe đó, nàng kéo mũ thấp xuống hơn một chút rồi rảo bước nhanh hơn.
Nàng mở cửa ghế sau bước vào, người ở vị trí lái xe đã chờ đợi từ lâu.
"Lần này không có vấn đề gì chứ?" Ô Dụ từ ghế lái quay đầu lại nhìn nàng. Trong xe đang bật lò sưởi ấm áp, áo khoác của cô ấy đặt ở ghế phụ, lúc này cô ấy chỉ mặc một chiếc áo len cao cổ ôm sát, trên cổ quấn một chiếc khăn len dày dặn.
Cơ thể Nhan Hạc cũng dần ấm lên không ít, nàng ngước mắt nhìn Ô Dụ, chân thành nói lời cảm ơn: "Cảm ơn cậu nhé, Tiểu Dụ."
Từ rất lâu trước đây, khi lần đầu tiên bàn bạc với Ô Dụ, để cẩn thận nên nàng đã đặc biệt học thuộc lòng số điện thoại của cô ấy. Chính vì thế, ngay khi vừa cầm được điện thoại, nàng đã có thể lập tức liên lạc với Ô Dụ. Cũng may là Ô Dụ có kinh nghiệm trong những việc này hơn nàng, gần như ngay lập tức đã vạch ra cho nàng một phương án thoát thân.
Ô Dụ nghe vậy thì mỉm cười, mái tóc dài gọn gàng giấu trong khăn quàng cổ khiến cô ấy hơi ngứa ngáy, cô ấy xoay người lại, nhìn Nhan Hạc qua gương chiếu hậu: "Nói mấy lời này thì khách sáo quá rồi, thôi được rồi, chúng ta mau đi thôi, ở lại đây lâu rất dễ bị phát hiện."
Nói đoạn, cô ấy nhấc chân định nhấn ga, nhưng lại nghe thấy tiếng Nhan Hạc ngăn lại từ phía sau: "Chờ một chút."
Nhan Hạc lấy điện thoại từ trong túi áo hoodie ra, soạn một đoạn tin nhắn, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên đôi lông mày đang nhíu lại của nàng, khiến biểu cảm của nàng trông đặc biệt nghiêm túc.
Sau khi soạn xong văn bản, nàng chọn chế độ gửi đi theo giờ đã hẹn. Nhan Hạc nhấn nút tắt nguồn, sau đó dùng sức ném chiếc điện thoại ra ngoài cửa sổ, chiếc điện thoại rơi xuống bãi cỏ, phát ra một tiếng động không mấy rõ ràng.
"Đi thôi." Nàng cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay xanh biếc trên cổ tay mà thẩn thờ, ánh sáng mờ ảo phủ lên hàng mi dài đang run rẩy của nàng, tựa như cánh bướm đang vỗ cánh, làm xáo động cả một mùa đông đầy tuyết.
Ô Dụ nhìn nàng thật sâu qua gương chiếu hậu, sau đó đạp ga, tiếng xe lao đi vun vút nhanh chóng bỏ lại những âm thanh ồn ào náo nhiệt của tòa nhà phát sóng ở phía sau.
Suốt quãng đường cả hai đều im lặng, Nhan Hạc vốn đã quen với trạng thái căng thẳng cao độ khi ở bên cạnh Lộc Hữu Thanh, giờ đây đột nhiên yên tĩnh như vậy nàng lại thấy không mấy thích ứng. Nàng nhìn ánh đèn lúc sáng lúc tối lướt qua trên ghế xe, tâm trí bắt đầu thả trôi theo những suy nghĩ mông lung.
Liệu lần này có phải đi được nửa đường lại gặp Lộc Hữu Thanh không? Liệu có phải Lộc Hữu Thanh đã sớm thấu triệt ý định của nàng nên muốn tương kế tựu kế để bắt gọn nàng không? Liệu lúc này Lộc Hữu Thanh đã biết tin nàng rời đi và đang sốt sắng tìm kiếm nàng không? Hết nghi hoặc này đến câu hỏi khác cứ dồn dập ập đến trong tâm trí Nhan Hạc, trái tim nàng cứ thế phập phồng không yên, rõ ràng là đang tỉnh táo nhưng lại cảm thấy bản thân như vừa trải qua một cơn ác mộng.
Điện thoại của nàng vừa mới bị chính tay mình vứt bỏ, hiện tại mọi nghi vấn đều không có lời giải đáp, nàng cảm thấy mình giống như một lữ khách đang lún sâu trong đầm lầy, chẳng biết hướng nào mới là lối thoát chính xác.
"Cậu đã nghĩ xem muốn đi đâu chưa?" Ô Dụ đang lái xe đột nhiên lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ đang bay bổng của Nhan Hạc. Lúc này nàng mới nhận ra xe đã chạy được một lúc lâu, hiện đã đi vào đường cao tốc hướng sang thành phố lân cận.
"Trước tiên cứ ở lại đây một thời gian đã, ít nhất là lúc này mình chưa có ý định ra nước ngoài." Nhan Hạc vắt chéo chân, ngả người ra sau tựa vào ghế ngồi, cố gắng ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Trước đây lần nào nàng cũng vội vàng muốn ra nước ngoài ngay lập tức nên mới đụng độ với Lộc Hữu Thanh, lần này nàng không định rời đi sớm như vậy, chỉ là thực tế nàng cũng chẳng biết mình nên đi đâu.
Nhìn ra phía sau, không thấy chiếc xe quen thuộc nào xuất hiện; nhìn về phía trước, lại là một thành phố hoàn toàn xa lạ. Sau khi thoát khỏi sự căng thẳng, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là nhẹ nhõm, mà là một sự mờ mịt bao trùm lấy tâm trí. Đáy mắt nàng tràn ngập sự lúng túng, nàng thất thần cúi đầu xuống.
Suốt bảy năm qua nàng đều ở bên cạnh Lộc Hữu Thanh, sau khi mẹ ra nước ngoài, nàng gần như hình với bóng cùng cô. Nàng từng ngỡ rằng cả hai yêu thương nhau sâu sắc, nhưng mà...
Nhưng mà Lộc Hữu Thanh đã lừa dối nàng, nàng thậm chí còn không biết những lời thốt ra từ miệng cô rốt cuộc có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả. Cô nói chỉ có chuyện công việc và căn nhà lúc tốt nghiệp là thật, nhưng Nhan Hạc không tin, lòng tham của con người là vô hạn, nàng không tin Lộc Hữu Thanh sau khi dùng thủ đoạn này để đạt được mục đích mà khi gặp lại vấn đề tương tự lại có thể dừng tay, cô sẽ chỉ càng thêm lấn tới mà thôi.
Nhan Hạc luôn muốn hỏi Lộc Hữu Thanh một câu, rằng tình yêu trong miệng cô rốt cuộc thật sự là yêu, hay chỉ là sự lệ thuộc vì nàng là người quan trọng duy nhất trong cuộc đời cô.
Nhan Hạc đã không mở lời hỏi han, bởi vì nàng biết ngay cả chính Lộc Hữu Thanh cũng không có câu trả lời.
Suy nghĩ như chìm vào biển sâu vô tận, những cảm xúc tiêu cực như thủy triều tràn về phía nàng, Nhan Hạc mím môi, cố gắng ép mình không nghĩ đến những điều đó nữa.