Sau khi kiểm tra ra xạ hương bên trong, nàng ấy trong cơn đau đớn đã đá-nh ta. Mà ta khi đó bướng bỉnh, chỉ coi nàng ấy là giận cá c.h.é.m thớt, chế-t không nhận sai. Quan hệ hai người bọn ta hoàn toàn rạn nứt.
Bây giờ khác rồi, ta thân thiết với kế mẫu, tất nhiên sẽ không cho kẻ ác cơ hội. Việc cần giải quyết chỉ còn lại sự lo lắng của kế mẫu. Ta muốn đem hết khả năng, bảo đảm nàng ấy sinh sản vô sự.
13
Mười một tuổi, ta vượt qua năm ải c.h.é.m sáu tướng, thành công được chọn làm bạn đọc sách của Công chúa.
Kế mẫu vô cùng lo lắng: "Ai cũng nói quy củ hoàng gia nhiều, không thì chúng ta đừng đi nữa nhé?"
Nhưng ta rõ ràng nghe thấy tiếng nàng ấy thét trong lòng: [A a a a, đây là nữ nhi do mình nuôi dưỡng, cũng quá ưu tú đi!]
[Bạn đọc sách hoàng gia, đây là trình độ gì? Chín tám năm? Hai một một? Thanh Bắc thạc sĩ tiến sĩ liên thông?]
[Tóm lại quá trâu bò!]
[Nhưng cung đình thâm sâu như biển, liệu có nguy hiểm không?]
[Hay là, thôi đi?]
Tâm tư nàng ấy trăm chuyển ngàn hồi, sống sờ sờ một người diễn trọn một vở tuồng. Tuy có vài lời không hiểu, cũng có thể biết nàng ấy đang thực lòng cân nhắc cho ta.
Ta dở khóc dở cười: "Mẹ, nữ nhi chỉ là đi làm bạn đọc sách, lại không phải gả vào trong cung, đâu ra nguy hiểm, người đừng tự dọa mình nữa."
Cha cũng lên tiếng an ủi: "Lâm Thái phó và ta tư giao rất tốt, ông ấy sẽ chăm sóc Tường Nhi."
Bạn đọc sáchkhông thể tùy ý xuất cung. Gặp cha mẹ tuy ít, vẫn có thể nhận được thư từ.
Tiểu muội lại cao thêm rồi, nhưng lại không thích đọc sách, nghịch như một con khỉ hoang.
Cha vẫn bận rộn luyện binh, mỗi tháng có hơn nửa thời gian ở trong quân doanh.
Kế mẫu thì bận rộn kinh doanh cửa hàng, kiếm tiền.
Nàng ấy viết trong thư: "Chờ con và Vi Nhi xuất giá, làm sao cũng phải có mười dặm hồng trang."
Thực sự là đang dành dụm của hồi môn cho bọn ta.
Ta xem mà không nhịn được cười thành tiếng.
"Vui vẻ như vậy sao?"
Công chúa chống cằm nhìn qua: "Nếu không phải người khác nhắc tới, ta còn không biết người mẹ mà ngươi luôn treo bên miệng, lại là kế mẫu của ngươi."
Ta gấp thư lại, nhét vào trong tay áo: "Mẹ đối với ta cực tốt, hơn cả thân sinh."
"Không có huyết thống, cũng sẽ thật lòng đau xót sao?"
Công chúa có nghi vấn này, thực sự là bình thường. Đương kim Hoàng hậu không phải là mẹ ruột của nàng ấy.
14
Nàng ấy là do Nguyên hậu sinh ra, cùng Thái t.ử là cùng một mẹ sinh ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nói ra, thiên t.ử phi tần không ít, với Kế hậu cũng có con, nhưng toàn bộ đều là nhi t.ử, chỉ có mỗi mình Xương Bình Công chúa là nữ nhi, cho nên vô cùng cưng chiều. Không chừng, địa vị của Thái t.ử đều nhờ ánh sáng của vị muội muội này.
Nhưng nàng ấy là cành vàng lá ngọc, trong lòng cũng có khuyết điểm.
Kế hậu dưới gối không có nữ nhi, đối với nàng ấy tuy không tệ nhưng cũng không tính là thân thiết.
Dù sao hậu cung tiền triều, quan hệ phức tạp, thân ở vị trí hậu, tự nhiên muốn con ruột trở thành người kế vị. Lợi ích xung đột, Kế hậu dù muốn giành lấy cái danh hiền đức, đối với nàng ấy thì có thể có được mấy phần chân tình?
Cũng không trách được nàng ấy lại đối với ta, nảy sinh lòng ghen tị.
Chỉ là không ngờ rằng, nàng ấy sẽ cải trang vào ngày nghỉ, nhất định phải cùng ta về nhà.
Vừa bước vào cổng liền thấy tiểu muội ở trong sân nhảy lên nhảy xuống, kế mẫu cầm cành liễu đuổi theo không buông, thở hổn hển: "Tiêu Ngữ Vi, gan của con càng lúc càng lớn rồi, lén chạy ra ngoài một mình không nói, còn vọng tưởng trà trộn vào quân doanh?”
"Nếu không phải cha con phái người đưa con về, còn không biết sẽ gây ra chuyện gì nữa!"
Tiểu muội bám trên cây phản bác: "Là mẹ nói nữ nhân nên tự cường, con muốn tòng quân, làm một đại Tướng quân giống như cha, sai chỗ nào rồi!"
Kế mẫu im lặng.
Ta nghe thấy nàng ấy lầm bầm trong lòng: [Đứa trẻ ngoan, có chí khí. Sai không phải là con, là cái thời đại này, chưa từng có tiền lệ nữ twr tòng quân.]
Nàng ấy không nói nổi lời trách móc nữa: "Xuống đây! Nếu không thì không có tô lạc ăn."
Thấy kế mẫu không giận nữa, tiểu muội cười toe toét, đang định động đậy liền nhìn thấy ta: "A tỷ!"
Từ trên cây lộn người xuống, mấy bước lao tới lao vào trong lòng ta.
"A tỷ biết mẹ làm tô lạc, trở về giành ăn với ta sao?"
Rõ ràng vui vẻ, miệng còn đùa giỡn với ta.
"Đúng vậy, ta còn dẫn người tới, chuẩn bị cướp sạch sành sanh tô lạc của muội."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Lúc này con bé mới nhìn thấy Công chúa phía sau ta: "Chào tỷ tỷ."
Để tránh dọa đến gia đình ta, Công chúa mượn thân phận của bạn đọc sách khác.
Chỉ là không đợi giới thiệu, tiểu muội đã một tay nắm lấy một người, kéo bọn ta đi về phía trước, miệng còn lải nhải không ngừng: "Tỷ tỷ ta nói cho tỷ nghe, tô lạc mẹ ta làm ngon tuyệt đỉnh, đảm bảo tỷ ăn một miếng là không dừng lại được."
Muội ấy kéo bọn ta, miệng còn không quên gọi kế mẫu: "Mẹ, người nhanh lên chút."
15
Sau khi ngồi xuống, Công chúa vẻ mặt ngơ ngác: "Không có quy củ như vậy, kế mẫu của ngươi không tức giận sao?"
"Không đâu."
Kế mẫu rất ít khi quản thúc bọn ta.
"Mẹ luôn nói, nữ t.ử vốn dĩ khó khăn, chỉ có ở bên cạnh cha mẹ mới được tự tại, cho nên có tùy hứng làm càn một chút cũng không sao."