Năm tám tuổi, cha cưới kế thất.
Thúc thúc và thẩm thẩm dọa ta: "Có kế mẫu là có kế phụ, nhất định nàng ta sẽ hại con để mưu cầu đường lui cho con của nàng ta."
Kiếp trước, ta tin lời bọn họ, đối đầu với kế mẫu ở khắp nơi, khiến nàng ấy và cha ngày càng xa cách.
Sau này cha t.ử trận nơi sa trường, trưởng phòng không có đích t.ử, tước vị rơi vào tay thúc thúc. Tiểu muội bị coi như công cụ liên hôn, gả cho kẻ vô đức. Tính ta quật cường, không chịu khuất phục, bị nàng ta vu tội đá-nh đập, ném vào Tây viện mặc kệ tự sinh tự diệt.
Lúc hấp hối, chính là kế mẫu – người đã bị ép rời khỏi nhà – mang theo con cháu nhà mẹ ruột phá cửa xông vào, lao về phía ta. Ta còn chưa kịp gọi nàng ấy một tiếng "mẹ" đã phải ôm hận mà chế-t.
Một sớm tỉnh lại, ta sống lại về ngày thứ hai sau khi kế mẫu vào cửa.