Sau Khi Sống Lại Ta Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Kế Mẫu

Chương 9



Cha đột nhiên đứng dậy: "Sao ta lại không biết hòa thân là nỗi nhục của quốc gia, nhưng ý của thiên t.ử đã quyết, làm sao thay đổi?"

“Chàng cứ hết sức là được, ta sẽ giúp chàng."

Kế mẫu không phải chỉ nói suông. Nàng ấy trở về nhà mẹ ruột một chuyến, chẳng bao lâu sau, Bùi gia đứng ra, liên kết với các thế gia trong kinh, cùng nhau can gián, chiến Bắc Khương, lập quốc uy!

Có thế gia lên tiếng, cùng với sự kiên trì của võ tướng, hướng gió trên triều đình dần thay đổi.

Tháng mười, bệ hạ ban chỉ dụ, để cha dẫn theo Trấn Bắc quân, tiến về Hoài Thành giữ cửa ải. Trận chiến này sớm hơn kiếp trước tròn ba năm.

18

Vì chiến sự, trong cung cho dừng học, các bạn đọc sách cùng Công chúa đều lần lượt về nhà.

Ngày rời cung, Công chúa đích thân đến tiễn ta.

"Phụ hoàng nói, đã hưởng sự cung phụng của bách tính, ăn sung mặc sướng thì nên gánh vác trách nhiệm của Công chúa, cho dù hòa thân là con đường chế-t đầy gai góc, cũng phải vì quốc vì dân, tiến lên không lùi bước.”

"Ta vốn dĩ cũng đã chấp nhận."

Ta: "Không đúng! Bệ hạ Hoàng t.ử đông đảo, người nào mà chẳng hưởng sự sung túc, tại sao chỉ hy sinh một mình người?”

"Huống hồ, Đại Ngụy binh nhiều tướng giỏi, lại chẳng phải là lúc cùng đường mạt lộ, cần gì phải để người hy sinh tính mạng đi hòa thân?"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Nói cho cùng, cũng chỉ vì nàng ấy là nữ t.ử.

Trong lòng mọi người, hy sinh một nữ nhân, dù có đổi lại được sự hòa bình ngắn ngủi thế nào, cũng đều là vô cùng có lời. Cho dù cuối cùng chuyện hòa thân không thành, cũng là vì thể diện quốc gia, chứ không phải thực sự quan tâm đến sống chế-t của nàng ấy.

"Tiêu Văn Sắc, ta hiểu mà."

Công chúa ngước đầu lên, giữa bóng cây rợp mát, có ánh mặt trời chiếu xuống, lọt vào trong mắt nàng. Từng tia nhỏ li ti, cho đến khi hợp thành một mảnh rực rỡ.

"Về nhà nói với muội muội của ngươi, luyện võ cho tốt, bổn cung đảm bảo, con bé sẽ trở thành nữ Tướng quân đầu tiên của triều đại này."

"Nhất định sẽ!"

Đóa hoa phú quý trong l.ồ.ng kính này, dường như trong khoảnh khắc đã vươn nhánh, thế muốn mọc thành cây vươn tận trời xanh.

Vừa lúc ta về đến nhà liền đụng phải tiểu muội nước mắt lưng tròng đến tìm kế mẫu.

Hóa ra là đường muội nhìn trúng đóa hoa cài tóc của con bé, đòi không được, liền ra tay tranh giành rồi cố ý làm rơi vỡ. Đóa hoa đó là do Công chúa tặng, tiểu muội xưa nay vốn quý trọng vô cùng, trong lúc tức giận, đã tát đường muội một cái.

Không ngờ, đường muội tức giận gào thét: "Cha nói rồi, nhiều nhất là nửa năm nữa, mọi thứ của Hầu phủ đều là của Nhị phòng bọn ta, đồ của ngươi, tất cả đều thuộc về ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sắc mặt kế mẫu đại biến: "Nó thực sự đã nói như vậy sao?"

"Vâng, mẹ, lời này có vấn đề đúng không ạ?"

Tiểu muội xưa nay thông minh, lúc nghe đã thấy không ổn. Mà ta vô cùng kinh ngạc, gần như đứng không vững.

Mọi thứ của Hầu phủ đều thuộc về Nhị phòng, tất nhiên bao gồm cả tước vị, nếu thúc thúc kế thừa tước vị, chỉ có thể là cha đã chế-t.

Nhị phòng lại làm sao có thể biết trước cha sẽ chế-t? Lại còn biết vào lúc nào nữa?

Trừ khi người ra tay, vốn dĩ chính là bọn họ.

19

Kiếp trước, Công chúa hòa thân, ba năm sau chiến sự xảy ra. Cha khoác giáp làm chủ soái, vài tháng sau giành đại thắng.

Ban đầu truyền tin nhà về chỉ nói cha bị thương, là thúc thúc vì sợ tổ mẫu lo lắng, không màng nguy hiểm ngàn dặm lên phía bắc. Hơn một tháng sau lại có tin tức, lại là cha đã mất.

Thúc thúc khóc không thành tiếng, cứ nói vết thương của cha có độc, không muốn gia đình lo lắng, nên mới báo hỷ không báo ưu, mà hắn ta lặn lội ngàn dặm, cũng chỉ kịp nhìn huynh trưởng lần cuối. Bây giờ nghĩ lại, cái chế-t của cha, sợ rằng là do thúc thúc giở trò.

Mà lần này, cha vì muốn trải đường cho thúc thúc, đã đưa hắn ta cùng đến Hoài Thành. Hắn ta bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay, làm cho cái chế-t của cha trở thành điều tất yếu.

Nghĩ đến bộ dạng cha chế-t t.h.ả.m kiếp trước, ta không còn cách nào giấu giếm, khóc ngã xuống trước mặt kế mẫu, kể lại tất cả chuyện kiếp trước. Dù có bị coi là kẻ điên, thậm chí là yêu quái, ta cũng không màng nữa.

Nhưng trên thực tế, kế mẫu chỉ ngạc nhiên một lúc, rồi liền để ta tiếp tục nói. Nàng ấy hỏi chi tiết từng chuyện một. Không hề có chút nghi ngờ nào.

[Mình có thể xuyên không, nữ nhi sống lại cũng chẳng có gì kỳ lạ.]

[Buff đầy đủ cả hai, chẳng lẽ còn không cứu được một Tiêu Trường An sao?]

Ta không hiểu hết, nhưng ta biết, kế mẫu muốn cứu cha, cũng có lòng tin cứu được cha.

Bùi gia vốn không nhúng tay vào quân chính, nhưng là thế gia trăm năm, học trò khắp thiên hạ, kế mẫu vận dụng mối quan hệ nhà mẹ ruột, truyền tin vào quân doanh. Cha có đề phòng, tất nhiên sẽ không bị ám toán.

Nhưng hơn một tháng sau, vẫn truyền đến tin cha t.ử trận. Kế mẫu đau đớn tuyệt vọng, ngất xỉu đi. Đại phu bắt mạch khám ra tin vui. Kế mẫu m.a.n.g t.h.a.i đứa con côi của cha, đã hơn ba tháng.

Tổ mẫu ngoài bi thương ra, cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa mới. Chỉ mong kế mẫu một ngày nào đó sinh quý t.ử, để Hầu phủ có người nối dõi.

20

Kế mẫu đau buồn khôn nguôi, cộng thêm mang thai, liền giao quyền quản sự cho thẩm thẩm. Cả tiểu muội cũng do Nhị phòng chăm sóc.