Ta gả cho nhi t.ử kẻ thù truyền kiếp của cha ta.
Trước khi lên kiệu hoa, cha nắm c.h.ặ.t t.a.y ta dặn dò: "Tiểu Chu à, nhất định phải quậy cho nhà hắn ta long trời lở đất, gà ch.ó không yên, hãy mang hết cái dáng vẻ nổi loạn thời niên thiếu của con ra đi!"
Ta đỡ trán: "Cha, ngài đừng hy vọng quá nhiều vào con."
Ông ấy nắm tay ta không chịu buông, lớn tiếng cổ vũ: "Cha tin con làm được! Năm đó một mình con còn có thể phá cho cha không thăng quan được, chẳng phát tài nổi, thì sao giờ lại không thể khiến Cố gia của hắn ta gia trạch không yên chứ?"
Lại lật lại nợ cũ rồi.
"Con đã bảo vết mực trên tấu chương của ngài không phải do con nhỏ vào rồi mà!"
Ta nhanh ch.óng chui tót vào kiệu hoa, kéo rèm cửa thật c.h.ặ.t, liên tục hối thúc kiệu phu chạy nhanh lên.
1
Ta, Khương Tiểu Chu, một người nổi tiếng khắp kinh thành, hôm nay xuất giá. Người ta gả cho cũng rất có danh tiếng, chính là nhi t.ử của Cố Đại Tướng quân – Cố Độ.
Hai bọn ta đều nổi tiếng, nhưng lý do nổi tiếng lại chẳng giống nhau. Ta nổi tiếng là vì cha ta, đường đường là Tể tướng, một vị quan văn, vậy mà lại cưới tướng môn hổ nữ, rồi sinh ra một nữ nhi hung hãn y khuôn. Đúng vậy, chính là ta.
Còn Cố Độ nổi tiếng là vì, với tư cách là nhi t.ử của một vị Đại Tướng quân danh tiếng lẫy lừng, hắn không chịu thi võ cử mà lại đi thi khoa cử, đã vậy còn đỗ tân khoa Thám hoa lang.
Ngày thánh chỉ ban xuống, rất nhiều người nén giọng mỉa mai đến chúc mừng ta, đều bị ta mắng cho vuốt mặt không kịp. Sau này nghĩ lại thấy thật không đáng.
Cũng chẳng có gì, chuyện nhỏ thôi mà, chẳng qua là gả cho nhi t.ử kẻ thù truyền kiếp của cha ta thôi.
Khương Võ và Cố Văn, cặp chính địch có tiếng trên triều đình. Hôm nay ông bảo biên cương cần tăng binh, ngày mai ta nói quốc khố không dư dả. Hôm nay ông nói muốn rước Phật cốt về bái tế, ngày mai ta nói hao binh tốn của thà đem tăng cường quốc phòng còn hơn. Hôm nay ông nói nhi t.ử nhà ta đến tuổi lấy thê t.ử rồi, ngày mai ta bảo nữ nhi nhà ta phải gả đi trước nhi t.ử ông.
Hửm?
Đến cả chuyện này mà cũng ganh đua cho bằng được.
Hoàng đế nói: Vậy chi bằng tác hợp cho hai nhà cùng nhau đi.
Thánh chỉ tứ hôn vừa hạ, Cố Văn và Khương Võ đều cứng họng chế-t trân.
Nghe nói lão bà Cố Văn mắng ông ấy suốt một đêm, bảo ông ấy mất cả chì lẫn chài. Cố Đại Tướng quân lầm lũi không nói lời nào, chạy đến t.ửu lầu uống rượu. Hây, lại gặp đúng Khương Tể tướng cũng vừa bị lão bà mắng đuổi ra khỏi nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hai người vốn đang ủ rũ cúi đầu, vừa nhìn thấy đối phương một cái liền tinh thần phấn chấn, giống hệt như hai con gà chọi.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Khương Tể tướng cười như không cười: "Chúc mừng chúc mừng nhé."
Cố Đại Tướng quân chắp tay: "Quá khen quá khen."
Khương Tể tướng lại nói: "Bị phu nhân mắng t.h.ả.m rồi đúng không?"
Cố Đại Tướng quân mặt dày phản bác: "Không có không có, lão bà ta bảo rồi, A Độ nhà bọn ta là nam nhi, có thể nạp thêm năm thê bảy thiếp, có thể sinh mười tám nhi t.ử cơ mà. Không sao cả, không sao cả."
Cha ta, một vị quan văn đấy nhé, vậy mà tức đến mức dùng tay không bóp nát chén rượu, vừa về đến nhà liền gọi giật giọng ta lúc ấy còn đang ngủ say: "Tiểu Chu! Con nhất định phải khiến Cố Độ đoạn t.ử tuyệt tôn!"
Nghe tin dữ chạy đến, mẹ ta thẳng tay nện cho cha ta một trận ra trò: "Cố Độ đoạn t.ử tuyệt tôn thì nhà ông cũng tuyệt tự tuyệt tôn luôn chứ báu gì! Đã bảo ông đừng uống rượu rồi mà ông còn nốc cho lắm vào!"
Mẹ ta đá cha ta về phòng, rồi quay sang nói với ta lúc này đang ngơ ngác: "Bảo bối, ván đã đóng thuyền rồi, con vẫn phải sống cho thật tốt với Cố Độ. Hắn là tân khoa Thám hoa, là đức lang quân mà biết bao nhiêu người cầu còn không được đấy. Nghiệt duyên cũng là duyên, con phải biết trân trọng, đừng nghe cha con nói bậy."
Ta ngửa mặt nhìn trời. Có trân trọng hay không thì để xem đã.
Nói thật, nghe cha ta mắng Cố Văn suốt bao nhiêu năm qua, ta cũng nhiễm luôn cái thói xấu hễ nghe thấy chữ "Cố" là trừng mắt lên. Sầu quá, sau này ta biết sống thế nào ở Cố gia đây.
Nghe nói trừng mắt nhiều quá sẽ bị mọc nếp nhăn trên trán đấy. Nhưng mà, nghe đâu Cố Độ là một đại mỹ nam, lại còn rất thông minh.
Ngươi nghĩ mà xem, nhi t.ử của Đại Tướng quân mà đọc sách lại đỗ hẳn Thám hoa lang, đủ hiểu chỉ số thông minh của hắn cao thế nào rồi.
Tin hành lang còn nói, nếu không phải vì hắn quá đẹp trai, hợp làm Thám hoa thì biết đâu vị trí tân khoa Trạng nguyên đã thuộc về hắn rồi.
Ta hy vọng hắn cũng biết điều mà phối hợp với ta, bằng không nếu ta không hạnh phúc, hắn cũng đừng hòng mong có ngày lành để sống.
Ta đang mải suy nghĩ thì khăn voan che đầu đã bị vén lên.
Đôi gò má Cố Độ khẽ ửng hồng, thoang thoảng có chút hơi men. Thân hình cao ráo, đứng thẳng như tùng như bách. Bộ hỷ phục khoác trên người hắn trông vô cùng tôn dáng, bờ vai rộng, vòng eo thon, toát lên vẻ nam tính và anh vũ. Nhưng hình như hắn không thích bộ đồ này cho lắm, bởi vì hắn đang cởi áo ra.
Ừm, quả nhiên là vai rộng, quả nhiên là eo thon.
Ta cảnh giác nhìn hắn. Sau đó, hắn đưa tay về phía ta.
"Chát——"