Sau Khi Ta Gả Cho Nhi Tử Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Cha Ta

Chương 2



Ta thẳng tay đ.á.n.h vào lòng bàn tay hắn.

"Ngươi làm gì đấy?"

Ta tuy có chút chột dạ nhưng vẫn chọn cách ra đòn phủ đầu trước.

Thật ra ta biết hắn muốn làm gì, đâu phải ta chưa từng xem qua mấy cuốn xuân cung đồ lót đáy hòm. Nhưng ta nghĩ, nhi t.ử Cố gia đừng hòng ngủ với nữ nhi Khương gia ta một cách dễ dàng như thế!

Hắn ngẩn ra một chốc, ngay sau đó liền bảo: "Trên đỉnh đầu ngươi có một con ong."

?

Mẹ nó, ta tự mình đa tình rồi sao?

Mặt ta lập tức đỏ bừng lên, vội vàng giơ tay chụp con ong chế-t tiệt kia, nhưng con ong bay nhanh quá, một chưởng của ta lại vỗ bép ngay giữa n.g.ự.c Cố Độ. Da dẻ mịn màng như mỡ đông, lại rất có độ đàn hồi, cảm giác chạm vào chuẩn bài ghê.

"Cái đó, đây là ngoài ý muốn thôi nha."

Ta cười giả lả, âm thầm rụt tay về.

Cố Độ liền giữ c.h.ặ.t lấy tay ta. Hắn áp tay ta lên n.g.ự.c hắn, xoa đi xoa lại vài đường. Da dẻ mịn màng như mỡ đông, lại rất có độ đàn hồi, cảm giác chạm vào chuẩn bài ghê.

Tầm mắt ta vừa vặn chỉ cao ngang bằng với yết hầu của hắn, thế nên ta cũng nhìn thấy rõ mồn một cái yết hầu kia đang trượt lên trượt xuống một cái.

Ta nhắm tịt mắt lại, hai má nóng bừng như lửa đốt. Hoàng thiên hậu thổ chứng giám, ở đây có một kẻ lưu manh bị ép buộc hành nghề, đang vô cùng muốn cưỡi hạc về tây đây này.

Ta cảm nhận được tay mình đang run rẩy, sờ trúng cái gì cũng chẳng rõ nữa, rồi cứ thế được hắn dắt tay vòng ra sau thắt lưng. Một tư thế ôm ấp trọn vẹn. Cằm hắn tựa lên trán ta, hơi thở khe khẽ mang theo hương rượu nồng nàn.

Cả người ta đờ ra như khúc gỗ.

"Tiểu Chu."

Hắn gọi ta. Ta không thèm thưa.

"Nương t.ử."

Hắn lại gọi.

Đầu óc ta choáng váng ngẩng lên, bắt gặp một đôi mắt đẹp đến nao lòng.

Cố Độ khẽ mỉm cười, cúi đầu hôn xuống. Giữa trời đất này, dường như chỉ còn lại hơi thở của hắn. Suy nghĩ cuối cùng hiện lên trước khi ta chìm vào giấc ngủ là:

Cha ơi, con gà quá, con chơi không lại hắn rồi.

2

Cố Độ là một người thông minh, từ đầu đến cuối không hề nhắc nửa lời đến ân oán giữa hai người cha của bọn ta. Càng làm nổi bật lên cái sự thiếu kiên nhẫn của cha ta.

Sáng sớm hôm sau, hắn cầm chiếc lược chải đầu cho ta, trông giống hệt như một phu quân tốt cưng chiều thê t.ử mới cưới.

Ta cảm thấy người này quá biết diễn trò. Trước đây rõ ràng không có một chút nền tảng tình cảm nào, vậy mà bảo thâm tình liền thâm tình ngay được, bảo gọi nương t.ử liền gọi nương t.ử ngọt xớt. Quả nhiên cùng một giuộc với cha của hắn, thích diễn kịch vô cùng!

Ta nhổ vào!

Ta giật phắt chiếc lược sừng trâu lại, động tác của Cố Độ khựng lại một nhịp, hắn hỏi ta: "Ta làm đau tóc nàng sao?"

Ta lạnh lùng đáp: "Không có."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn lại hỏi: "Vậy thì vì sao?"

Ta nhìn hắn qua chiếc gương đồng, nói: "Vì không muốn để ngươi chạm vào tóc ta."

Hắn gặng hỏi tiếp: "Là đêm qua ta đè làm đau da đầu nàng à?"

Mấy tiểu thị nữ đứng bên cạnh khúc khích cười trộm. Mặt ta đỏ bừng lên vì xấu hổ.

"Cái gì mà đè chứ! Ngươi đừng nói nữa! Không phải đâu!"

Hắn chậm rãi nói: "Vậy chắc là nhìn ta thấy chướng mắt rồi."

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Ta gật đầu: "Đúng vậy."

Hắn kéo chiếc ghế dài lại, ngồi xuống bên cạnh ta, bày ra dáng vẻ muốn trò chuyện tâm tình một cách vô cùng chân thành, hỏi: "Ta có thể biết là vì lý do gì không?"

Ta giận dữ lườm hắn, còn hắn thì lại lộ ra vẻ mặt vô tội thuần khiết. Ta cũng không thể nói toạc ra là vì hai nhà bọn ta có mối thâm thù đại hận, cho nên ta bẩm sinh đã thấy ngươi chướng mắt được!

Nói như vậy chẳng khác nào tự nhận bản thân ta vô cùng thiếu kiên nhẫn. Không được, ta không thể thua!

Thế là ta bảo: "Bởi vì cha ngươi từng nói ngươi sẽ cưới thật nhiều tiểu lão bà, rồi sinh tận mười mươi tám nhi t.ử."

Cố Độ rót một chén trà đưa cho ta, đôi mắt ngập tràn ý cười: "Lời này đâu phải do ta nói, nương t.ử làm vậy tính là giận cá c.h.é.m thớt sao?"

Hơ hơ.

"Vậy ngươi hứa với ta đi, không được cưới thật nhiều tiểu lão bà, cũng không được sinh mười tám nhi t.ử."

Cố Độ khựng lại một chút, còn chưa kịp mở miệng thì ngoài cửa đã có một tiểu cô nương b.úi tóc hai bên lớn tiếng kêu ca: "Dựa vào cái gì chứ, cái người này xấu xa quá đi!"

Muội muội của Cố Độ, Cố Ương Ương.

Từ trước đến nay ta chưa từng biết nhường nhịn ai bao giờ.

Cho nên ta khẽ nâng mí mắt lên, mỉa mai châm chọc: "Người xấu xa này là ai? Ngươi nói năng có phải nên nhớ kèm theo danh xưng bối phận hay không?"

Cố Ương Ương níu lấy tay áo Cố Độ lắc qua lắc lại, dậm chân còn to hơn cả tiếng sấm rền.

"Nàng ta bắt nạt muội!"

Cố Độ bảo: "Phải gọi người ta là tẩu tẩu, biết chưa?"

Ta nhướng mày, giả vờ như đang chăm chú kẻ lông mày, lén lút liếc nhìn hắn qua chiếc gương đồng.

Thần sắc của hắn không hề thay đổi, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

Được lắm, xem như hắn là người thấu tình đạt lý.

Cố Ương Ương lại dậm chân: "Nàng ta có điểm nào xứng làm tẩu tẩu của muội chứ, muội muốn A Tùy tỷ tỷ làm tẩu tẩu của muội cơ!"

Rắc. Thỏi phấn ốc vẽ mày trong tay ta gãy đôi, nét ngài vẽ lệch ra ngoài một đường dài, trông có chút khôi hài.

"A Tùy là ai?"

Ta hỏi.