Sau Khi Ta Gả Cho Nhi Tử Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Cha Ta

Chương 19



Ồ phải rồi, đích tôn độc nhất của Bình Nguyên Hầu là Chu Chiêm đang chuẩn bị bàn chuyện gả cưới, nhân phẩm gia thế lẫn tướng mạo cùng Tinh Việt xem chừng rất xứng đôi vừa lứa.

Biên Minh Viễn dăm lần bảy lượt cứ đem đề tài vòng vo tam quốc kéo lên người Chu Chiêm, việc này làm cho Đạm Đài Tinh Dao nảy sinh nghi hoặc.

Có một ngày, vị Thái t.ử điện hạ trẻ tuổi ngắt lời Trạng nguyên lang đang nói đông nói tây đ.á.n.h trống lảng kia, cười như không cười: “Ngươi gần đây rất hay chĩa mũi nhọn vào Chu Chiêm, tại sao vậy?”

Trạng nguyên lang đỏ bừng mặt, lắp ba lắp bắp.

Thái t.ử điện hạ lại tiếp tục: “Có phải ngươi đem lòng ái mộ Chu Chiêm rồi không?”

Trạng nguyên lang giống như bị sét đ.á.n.h ngang tai, hai má đỏ lựng, lớn tiếng thanh minh: “Điện hạ! Ta không phải hạng người như vậy.”

Thái t.ử thong thả ung dung, dường như chỉ chờ câu nói này của hắn ta: “Vậy thì, chính là thích muội muội của ta rồi.”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Nghe tới chỗ này, ta không kìm được mà vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái.

“Hai người các ngươi thế này là thành đôi rồi còn gì!”

Đạm Đài Tinh Việt u oán liếc nhìn ta một cái, hỏi ta: “Trước kia ta có ý với hắn ta, hắn ta lại rụt rè bỏ chạy; bây giờ ta đã c.h.ế.t tâm chuẩn bị tìm người kế tiếp, hắn ta ngược lại chạy đến bảo thích ta. Ngươi nói xem, hắn ta tại sao lại cư xử như thế chứ?”

Đôi mắt nàng ấy khẽ mở to, đuôi mắt phượng tựa như cánh hoa đang bung nở.

Ta giơ tay vò rối loạn phần tóc mái trước trán nàng ấy, không đáp mà hỏi ngược lại: “Ngươi còn thích hắn không?”

Nàng ấy im lặng.

Ta bật cười, nhại lại cái giọng điệu thiếu nữ hoài xuân ngày trước của nàng ấy: “Hắn ta trông rất tuấn tú, nhân phẩm đáng tin cậy, học vấn lại uyên thâm, có điểm nào không đáng để thích đâu?”

Nàng ấy lập tức bật cười, giơ tay muốn đ.á.n.h ta.

Đạm Đài Tinh Việt là người thông minh, rất hiểu những điều ta đang ẩn ý.

Nàng ấy ngẩng khuôn mặt lên nhìn ta, khẽ thở dài: “Ta đúng là vẫn thích hắn ta, nhưng ta điên đầu cũng chẳng thông suốt nổi cái nút thắt trong chuyện này.”

Ta gõ lên trán nàng ấy một cái rõ đau, chống nạnh mắng: “Ngươi có phải bị ngốc không hả? Tình cảm đâu có giống như việc buôn bán giao dịch, việc gì cũng phải rạch ròi từng đường đi nước bước mới chịu. Hắn thích ngươi, ngươi cũng thích hắn, thì mau mau ch.óng ch.óng ở bên nhau đi thôi. Chẳng cần lúc này cứ đi truy vấn hắn vì sao từng do dự, vì sao lại chán chường, nên biết rằng, mọi đáp án đều đã được viết sẵn trong thời gian rồi.”

Đạm Đài Tinh Việt ngẩn người ra, rồi từ từ nhoẻn miệng cười, trong đôi mắt lấp lánh muôn vàn tia sáng.

Nàng ấy ngẩng khuôn mặt lên nhìn ta, hỏi: “Ngươi và Cố Độ cũng như thế này sao?”

Ta nhéo nàng ấy một cái rõ đau: “Cố Độ là cái tên để ngươi gọi không lựa lời thế à? Thật vô lễ hết sức!”

Nàng ấy giơ hai tay đầu hàng xin tha, vô cùng tự giác đổi phe cánh: “Ngươi và tỷ phu cũng như thế này sao?”

Ta chống cằm suy ngẫm một hồi.

Từ rất lâu về trước, ta từng ghét cay ghét đắng một người.

Ghét tới mức hễ nghe thấy họ của hắn thôi là ta đã không kìm được mà nhíu c.h.ặ.t lông mày.

Hắn là nhi t.ử của kẻ thù cũ của cha ta, khiên tốn lại uyên bác, chính trực lại thản nhiên phóng khoáng.

Khi ấy ta vừa mới ra tay tẩn cho vị vị hôn phu cũ một trận ra trò, danh tiếng dữ dằn đồn xa khắp chốn.

Hắn lại đỗ Thám hoa, công danh rạng rỡ đầy mình, tạo thành một sự tương phản vô cùng rõ rệt với ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cha ta thỉnh thoảng nhìn ta mà thở dài thườn thượt, đại khái là cảm thấy ta có chút thua kém người ta.

Về sau một đạo thánh chỉ ban xuống, ta và hắn liền bị một sợi tơ hồng trói c.h.ặ.t lại với nhau.

Ta còn chưa biết rốt cuộc phải chung sống với hắn ra sao, hắn đã mọi bề chu toàn, giống như đã thật lòng yêu thương ta từ rất nhiều năm rồi.

Sau này nữa ta mới chợt nhận ra mình đã động chân tình, song lại thình lình phát hiện có lẽ hắn chẳng hề yêu ta, hắn chỉ yêu người ở vị trí thê t.ử của hắn mà thôi.

Là bất kỳ ai cũng đều được cả.

Hắn xem, khi ấy ta đa nghi lại hay suy đoán lung tung, đem cái tội danh lý trí lạnh lùng vô tình chụp lên đầu hắn, chỉ sợ bản thân nếu lỡ yêu nhiều hơn một chút thì sẽ thua cuộc mất.

Ta muốn hắn cũng phải yêu ta, ta muốn hắn thực sự yêu thương lấy chính con người của ta.

Ta lúc ấy đang ra sức đọ sức với chính những ảo tưởng do mình dựng lên, bất chợt quay đầu nhìn lại, mới phát hiện hắn vẫn luôn ở ngay tại chỗ cũ, lặng lẽ không một tiếng động mà yêu ta suốt bấy nhiêu năm trời.

Trong những ngày tháng ta tùy ý trưởng thành ngang tàng kia, đã có một người niêm phong kín kẽ tình yêu dành cho ta.

Mà những yêu thương ấy lại tựa như cỏ dại điên cuồng tràn lan sinh trưởng, cuối cùng đem một kẻ vô tri vô giác như ta từng chút một quấn quýt lấy nhau.

Ta bảo, đáp án đều được viết sẵn ở trong thời gian rồi.

Quả thực là như thế.

Thời gian đã cho hắn đáp án, cũng đã cho ta câu trả lời.

Tiểu bá vương năm xưa xách tà váy xông thẳng vào học đường, cuối cùng đã vững bước đi tới bên cạnh hắn.

Tình yêu mà ta tốn bao tâm tư công sức hòng đoạt lấy, hóa ra từ rất nhiều năm trước đã sớm thuộc về riêng ta rồi.

Thế là ta cong đôi mắt mỉm cười rạng rỡ: “Phải rồi, không cần phải nói những lời ngon tiếng ngọt gì, cũng chẳng cần phải thao thức trăn trở làm gì, thời gian chính là minh chứng và là câu trả lời tốt đẹp nhất cho việc hai người yêu nhau.”

Làn gió khẽ khàng lay động, thổi mặt nước gợn sóng làm nhòe đi một bóng hình soi rọi.

Ta ngước mắt nhìn lên, Cố Độ đang đứng ngay bên bậu cửa sổ, ôn nhu đem ánh mắt dán c.h.ặ.t vào ta.

Thoáng chút kinh ngạc, lại thoáng chút thỏa nguyện mãn ý.

Hồi lâu sau, hắn cách một cánh cửa sổ khẽ họa lại đường nét lông mày của ta, trầm thấp thở dài một tiếng: “Nàng thật là.”

Vẫn là cái giọng điệu dung túng bất lực đầy quen thuộc ấy, trước giờ luôn chẳng thể làm gì nổi ta.

Bên ngoài cửa sổ có bóng mây lững lờ nhạt nhòa, hắt bóng xuống lớp ngói đen cùng những viên gạch xanh.

Nơi hành lang có Cố Độ đang đứng, người từng là kẻ địch giả tưởng thuở thiếu thời của ta, giờ đây đã là người trong lòng của ta.

Nơi góc thềm thềm đá, một bụi hoa màu vàng ngỗng non nớt đang thập thò ló đầu ra ngoài.

Dưới bụi hoa màu vàng ngỗng kia giấu một chú mèo con đang ra sức nhảy nhót vồ lấy những đóa hoa, chiếc đuôi nhỏ nhắn vẫy vẫy lắc lư, khéo léo móc c.h.ặ.t lấy cả mùa xuân.

Thiên quang sán lạn.

Thiếu hoa rực rỡ.

Thật thích hợp để cùng nói chuyện nhân duyên ái tình, thật thích hợp để bên nhau cho tới răng long đầu bạc.

- HẾT -