Sau Khi Ta Gả Cho Nhi Tử Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Cha Ta

Chương 18



Mẹ ta liếc ta một cái: “Cười cái gì? Ta đứng ra chống lưng giữ thể diện cho con, có gì không đúng sao?”

Ta gật đầu như gà mổ thóc: “Đúng đúng đúng.”

Bà ấy quay đầu trở lại, vẫn còn thảnh thơi chỉ dẫn tư thế bế trẻ con sai bét của cha ta.

“Ông đỡ lấy cổ con bé kìa,” Mẹ ta nhíu mày, “Ông căng thẳng cái nỗi gì thế không biết?”

Cha ta ho nhẹ một tiếng, giấu giấu bàn tay ra phía sau tã lót, nghiêm túc nói: “Ta thế này mà gọi là căng thẳng sao, bà chưa nhìn thấy bộ dạng của Cố Văn lúc bế Tiểu A Thời đâu, cứ như đang nặn đậu phụ ấy.”

Ồ, cái giọng điệu dìm người nâng mình này.

Nghe nói, cha ta ngày hôm đó mang một khuôn mặt hạ mình hạ giá bước vào Cố phủ, sau khi uống say mướt lại cùng Cố Đại Tướng quân bá vai bá cổ thân thiết như huynh đệ.

Lúc Cố Thời và Cố Kiến gào rách cả cổ thi xem đứa nào khóc to hơn, hai lão già kia lại chuẩn bị bắt chước điển tích Kết nghĩa vườn đào, muốn làm một màn nhất bái thiên địa tại chỗ, khiến cho cả sảnh khách khứa kinh hãi há hốc cả mồm.

May mà bọn họ vẫn còn sót lại một chút lý trí, lại có thể bị tiếng khóc của tôn t.ử tôn nữ làm cho tỉnh cả người, hất văng bàn tay đang thắm thiết yêu thương đối phương ra, rồi lảo đảo say khướt chạy lại bế hai đứa nhỏ.

Hai vị lão gia t.ử đối đầu nhau nửa đời người mỗi người ôm một đứa bé còn đỏ hỏn, dưới ánh mắt ghét bỏ “ông có biết bế trẻ con không đấy” của thê t.ử, bọn họ giống như quên mất đôi cánh tay này phải sử dụng ra sao, nhìn nhau trân trân, lần đầu tiên trong đời dâng lên niềm cảm thán đồng bệnh tương lân.

Ừm, hai đứa trẻ nhỏ xíu, mềm mại, mang theo hương sữa thơm tho này đã đem mọi hiềm khích nửa đời người của hai vị cựu thù tiêu biến vào hư không.

Cơ duyên gặp gỡ giữa người với người chính là huyền diệu như thế.

Vào ngày lễ đầy tháng, ta đã được gặp Đạm Đài Tinh Dao.

Đạm Đài Tinh Việt rảo bước bên cạnh hắn ta, phía sau là Biên Minh Viễn đang uể oải ỉu xìu đi theo.

Chân mày và ánh mắt của hắn ta cũng tràn ngập anh khí bừng bừng giống hệt Tinh Việt, tựa như ánh ban mai rực rỡ dội thẳng xuống mặt đất, kiêu hãnh và ch.ói lòa.

Đây là lần đầu tiên ta diện kiến hắn ta.

Tuy hắn ta là Thái t.ử, thân phận tôn quý cực điểm, nhưng lại ngó lơ muôn vàn ánh mắt đổ dồn về phía mình trong sảnh, vô cùng tự nhiên tiến lại chào hỏi phu thê ta trước tiên.

“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu,” Ánh mắt Đạm Đài Tinh Dao chứa ý cười, “Cố huynh thật có mắt nhìn, có nghị lực, lại càng có phúc khí.”

Ta chỉ mỉm cười: “Vài chuyện cũng phải đa tạ Điện hạ.”

Hắn ta kinh ngạc nhìn ta một cái, ngay sau đó dời tầm mắt sang phía Cố Độ, giống như đang ngạc nhiên vì ta lại nắm rõ như lòng bàn tay mấy chuyện bí mật không được tuyên bố ra ngoài kia.

Cố Độ điềm tĩnh gật đầu một cái.

Thế là Đạm Đài Tinh Dao một lần nữa chăm chú đ.á.n.h giá ta, rồi khẽ nở nụ cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh mắt hắn ta nhìn ta, song lời nói lại là hướng về phía người bên cạnh ta.

“Cố Độ, thật chẳng ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay.”

Đạm Đài Tinh Dao chỉ lộ diện một chút rồi rời đi ngay.

Chuyện này vốn dĩ đã là vô cùng hiếm thấy.

Sau khi leen ngôi vị Thái t.ử hắn ta vô cùng chú trọng việc tị hiềm, chưa từng đặt chân đến gia yến của các triều thần.

Năm xưa Tấn Vương và Tuyên Vương huynh đệ tương tàn, kết bè kéo cánh, khiến bệ hạ vô cùng tức giận.

Đạm Đài Tinh Dao thì hiếm khi làm vậy, hắn ta thường xuyên tự tay sắc t.h.u.ố.c dâng canh túc trực bên cạnh quân vương, dường như đang dồn hết tâm trí làm một đứa con hiếu thảo cháu hiền đức, tận hiếu thay cho mấy đại ca đường huynh ăn hại không nên trò trống gì kia.

Ta hướng tầm mắt sang một bên khác, ừm, Đạm Đài Tinh Việt.

Nàng ấy thực ra cũng giống như ca ca của mình, đều cực kỳ tỉnh táo lại cẩn trọng, biết rõ bản thân nên làm những việc gì.

Bởi vậy bề ngoài nàng ấy đang phụ họa theo những câu chuyện phiếm của đám khuê các thục nữ, những thỉnh thoảng lại hướng về phía ta quăng tới ánh mắt cầu cứu.

Ta bế Cố Thời tiến lại giải vây cho nàng ấy, mỉm cười híp mắt dẫn nàng ấy đi về phía nội trạch.

“Này, nói ta nghe xem, Biên Minh Viễn hôm nay trông sao mà u rũ chán chường thế?”

Đạm Đài Tinh Việt nựng nựng chiếc cằm của Tiểu A Thời, chọc cho thằng bé cười ha ha.

Một lúc sau, nàng ấy mới đáp lời ta, nét mặt hiếm khi lộ ra vẻ m.ô.n.g lung mờ mịt.

“Gần đây hắn ta lạ lùng lắm.” Đạm Đài Tinh Việt bảo.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Biên Minh Viễn kia mà, chính là một bậc quân t.ử rập khuôn cứng nhắc, nghiêm khắc với người khác, lại càng nghiêm khắc với chính mình hơn.

Phong cách hành sự từ trước đến nay của hắn ta chính là học vấn đặt hàng đầu, chính vụ xếp thứ hai, còn chuyện tình cảm nhân duyên thì dạt sang một bên.

Ngươi nghe xem, cái tính khí thật chẳng biết cách chiều lòng người chút nào.

Thế nhưng gần đây hắn ta lại rất thích sang Đông Cung chạy tới chạy lui.

Cũng chẳng có chuyện gì chính sự to tát, việc cần bàn nói dăm ba câu là hết, mà tán gẫu mua vui lại không phải tác phong của hắn ta.

Ngặt nỗi hắn ta bắt đầu thăm dò xa gần, quan tâm đến hôn sự của Đạm Đài Tinh Việt.