Cố Độ!
Ngươi nói chút võ đức đi chứ!
Tay ta quờ quạng vô vọng giữa không trung mấy cái, rồi sau đó ta nhìn thấy cái người vừa nãy còn say đến mức bất tỉnh nhân sự kia mở mắt ra, mỉm cười nhìn ta. Ánh mắt tập trung trên gương mặt ta, là sự tỉnh táo hoàn toàn không ăn nhập gì với mùi rượu nồng nặc kia.
Hắn đỡ lấy eo ta, ôm c.h.ặ.t lấy ta một cách vững chãi.
Đằng kia, cha ta vẫn đang nhắm mắt lờ đờ vì say mà nói chuyện với không khí: "Hiền tế à ——"
Hiền tế của ông ấy đã rời khỏi bàn rượu rồi, ông ấy tỉnh lại giùm cái.
Cố Độ chớp chớp mắt, hỏi ta: "Có sao không?"
"Không sao không sao không sao, ngươi buông tay ra trước đã."
Bàn tay hắn siết trên eo ta lại c.h.ặ.t thêm vài phần, cúi đầu gục xuống hõm cổ ta.
"Ta say rồi," hắn cười bên tai ta, "cho nên không buông tay được."
Thật khó mà không hoài nghi liệu Cố Độ sau khi uống rượu có phải bị nhân cách thứ hai chiếm hữu hay không. Ngày thành thân là như vậy, hôm nay cũng như vậy.
Ta hít một hơi thật sâu, rồi trước khi mẹ ta kịp chạy đến chăm sóc cha, ta cấu mạnh vào eo Cố Độ, dùng sức đẩy hắn ra.
Các ngươi biết rồi đấy, về chuyện ta được thừa hưởng võ học từ nhà ngoại tổ phụ ấy. Khụ, nói không ngoa chứ năm xưa tỷ tỷ đây cũng là nhân vật thấy chuyện bất bình chẳng tha đâu.
Thế nên sáng ngày hôm sau, khi Cố Độ thay y phục, nhìn hai vết bầm tím trên eo mình, hắn đã im lặng một lát.
"Hôm qua ta có làm chuyện gì quá đáng lắm không?"
Ta nhìn trời một lúc, nói: "Cũng không tính là quá đáng lắm."
Hắn bình thản thắt đai lưng, quay người nhìn ta, có lẽ là đang cân nhắc từ ngữ một hồi: "Ta không nhớ rõ những chuyện mình làm sau khi say rượu cho lắm, nếu có chỗ nào không đúng, nàng có thể trực tiếp nói cho ta biết."
Ta ôm chăn ngồi dậy, cười híp mắt.
"Hôm qua ngươi gọi hai tiếng A Tùy, ngươi có biết không?"
Ngón tay Cố Độ khựng lại, không nói gì.
"Hôm qua mẹ ta vừa mới nói với ta, với cái đầu óc thông minh của nam nhân của ta, một khi hắn muốn có được một cô nương thì bất kể dùng thủ đoạn gì cũng có thể có được nàng ấy. Nhưng ngươi lại không làm như vậy, chứng tỏ ngươi chẳng hề thích A Tùy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ánh ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào, nhưng không thể làm bừng sáng gương mặt hắn.
"Ta suýt chút nữa là tin vào lời mẹ ta nói rồi, nhưng hôm qua khi ngươi gọi tên cô nương đó, tình cảm chân thành tha thiết, thương cảm lại tiếc nuối."
Ta càng nói càng thấy tức lộn ruột, dứt khoát đá phăng chăn ra, chống nạnh đứng bật dậy. Ta nhìn chằm chằm Cố Độ, từ trên cao nhìn xuống.
"Hôm qua rốt cuộc ngươi có say thật không?"
Cố Độ vốn đang đứng im như bức tượng cuối cùng cũng có động tĩnh.
Hắn thở dài một tiếng, day day thái dương, rồi lại vỗ vỗ vào má. Gương mặt như ngọc trắng bỗng chốc thêm vài phần huyết sắc, trông cũng thuận mắt đấy. Rồi hắn ngồi xuống bên mép giường, nắm lấy cổ tay ta, dùng lực kéo một cái.
Ta hoàn toàn không có phòng bị gì mà ngã ngồi vào trong lớp chăn mềm mại.
"Là say thật, nếu không đã không bị nàng cấu đến bầm tím thế này."
Hắn cười khẽ một tiếng, thuận tay lấy chiếc áo khoác ngoài choàng lên vai ta, "Nhưng ta và A Tùy... không phải như nàng nghĩ đâu."
Hắn vẫn nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, như thể sợ ta chạy mất vậy.
Ta nhất thời không biết có nên tiếp tục tức giận nữa hay không. Thế nên ta đành buồn bực bảo: "Vậy ngươi nói ra cho ta nghe xem nào."
Các ngươi xem, bọn ta đều là phàm nhân, những gì trải qua thực sự cũng chỉ là một cuộc sống trần tục đến tột cùng mà thôi.
Cố Độ trông ngoại hình cứ như một nhân vật thần tiên, nhưng câu chuyện của hắn nói ra thì vẫn chẳng có gì khác biệt so với mấy cuốn thoại bản hạng hai.
A Tùy và Ương Ương có cùng số tuổi. Năm Cố phu nhân sinh tiểu nữ nhi, Cố Tướng quân đang chinh chiến bên ngoài, sinh t.ử khôn lường. Trong kinh thành dấy lên tin đồn nói Cố Tướng quân phản bội, toàn quân bị tiêu diệt. Cố phu nhân hoảng loạn tinh thần, vẫn đang trong thời gian ở cữ nhưng ngày ngày rơi lệ.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Khi đó Cố lão phu nhân vẫn còn tại thế, thủ đoạn sấm sét, đã tìm đến biểu muội phu của Cố phu nhân đang làm Huyện lệnh, tráo đổi Ương Ương và A Tùy với nhau.
Lão phu nhân đã nói rồi, nếu nghịch t.ử kia thực sự bất trung bất nghĩa thì ít nhất cũng phải để lại một chút huyết mạch cho Cố thị võ nghĩa.
Cố Ương Ương trở thành Tống Tùy, Tống Tùy trở thành Cố Ương Ương. Thiên t.ử mãi không giáng tội, nhưng gia môn Cố gia có thể thấy rõ là ngày một sa sút, lạnh lẽo hẳn đi. Đến khi Cố Tướng quân trở về thì đã là chuyện của ba năm sau rồi.
Hóa ra ông ấy và thiên t.ử đã diễn một vở kịch tung hứng, ông ấy giả vờ đầu hàng, cuối cùng một vệt đ.á.n.h tan ba vạn đại quân.
Cố Tướng quân được thăng quan tiến chức, phong tước, nhưng A Tùy thì chỉ có thể mãi mãi là A Tùy rồi.
Rõ ràng là vì mưu tính cho thiên t.ử, nhưng một tấm lòng khổ cực của Cố lão phu nhân lại thành ra hành vi lừa dối quân vương. Một khi bị vạch trần thì chính là bất trung. Vì vậy Cố gia không thể đón A Tùy trở về, chỉ đành âm thầm đối xử tốt với nàng ấy.
Tống Huyện lệnh tư chất tầm thường, sở dĩ có thể nhậm chức Ngự sử kinh thành mới đây cũng là vì Cố phu nhân quá đỗi nhớ thương nữ nhi mà thành.