Hơn nữa, rõ ràng A Tùy đã từng để lại một dấu ấn rất đậm nét trong cuộc sống của Cố Độ, đến mức Ương Ương đinh ninh rằng nàng ấy chính là tẩu tẩu tương lai, đến mức hắn không muốn giải thích nhiều lời về nàng ấy trước mặt ta.
Thế nhưng, một A Tùy như vậy, sau khi hắn xác định nàng ấy không phải là thê t.ử mình, liền giống như một viên đá ném xuống lòng hồ, âm thầm chìm nghỉm không một tiếng động.
Sở thích của Cố Độ có thể đong đếm một cách chính xác được hay sao?
Cứ nghĩ đến điều này, trong lòng ta lại không kìm được mà dâng lên cảm giác chua xót.
Ta nhận thức được một cách vô cùng rõ ràng rằng, ta đã thích Cố Độ mất rồi. Hắn vừa đẹp trai, lại thông minh, lại còn dịu dàng đến thế.
Nhưng ta cũng nhận thức được một cách vô cùng rõ ràng rằng, thứ mà ta muốn có được, chính là tình yêu mà hắn dành cho Khương Tiểu Chu ta, chứ không phải là sự quan tâm săn sóc mà hắn dành cho một thê t.ử theo bổn phận.
Này, Khương Tiểu Chu, ngươi muốn nhiều quá rồi đấy.
Ta một mặt tự kiểm điểm bản thân, một mặt lại không thể khống chế nổi những suy nghĩ đang điên cuồng đ.â.m chồi nảy lộc như cỏ dại ở trong lòng.
Ta phải khiến Cố Độ yêu ta, ta phải khiến cho trong đôi mắt của hắn chỉ có duy nhất một mình ta mà thôi.
4
Nhà mới vừa hoàn thành, Cố Độ liền xin cha ta đề chữ cho tấm biển ở chính đường.
Cha ta vui mừng ra mặt, cảm thấy Cố Độ thật là có mắt nhìn. Mẹ ta cũng vui lắm, chủ yếu là bà ấy thấy Cố Độ rất biết điều, biết cách lấy lòng nhạc phụ thì chắc chắn cũng sẽ đối xử tốt với ta. Lý lẽ thật không thể bắt bẻ vào đâu được. Ta bị một tràng phân tích này của mẹ làm cho cảm động khôn nguôi.
Nhưng ngay sau đó ta lại thoáng chút ưu phiền, đến cả món sữa chua yêu thích nhất cũng nuốt không trôi.
Mẹ nhìn ra ngay, bèn hỏi ta có chuyện gì.
Ta ngập ngừng e thẹn mãi mới nói: "Hình như Cố Độ có người trong lòng rồi."
Mẹ ta dựng ngược đôi mày liễu: "Người trong lòng hắn không phải là con sao?"
Ta cầm chiếc thìa mà mếu máo muốn khóc: "Con cũng muốn thế lắm chứ."
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Mẹ nghe ta kể rõ ngọn ngành xong thì chăm chú nhìn ta một hồi lâu, nhìn đến mức ta cảm thấy cả người bồn chồn không tự nhiên. Sống lưng ta lạnh toát, liền hỏi: "Người nhìn con làm gì?"
Mẹ u uất bảo: "Nhìn con đạo hạnh còn nông cạn đã vội trao trọn chân tình rồi."
Ta cứ ngỡ bà ấy đang phê bình mình, bèn buồn bã nói: "Con thích hắn trước, là ta thua rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẹ gõ nhẹ ngón tay lên trán ta một cái, rồi đẩy bát yến sào đến trước mặt bảo ta uống, chậm rãi nói: "Con tưởng ngươi động lòng trước là thua sao? Ta nói cho con hay, con đừng bị mấy lời nói bừa của cha con làm ảnh hưởng. Ngày tháng sau này là do hai đứa tự mình trải qua, hạnh phúc của con quan trọng hơn cái trò tranh khí tiết của cha con nhiều."
Ta húp sùm sụp hết bát yến sào, không kịp chờ đợi mà hỏi lại: "Vậy ra, con động lòng trước ngược lại là thắng sao?"
Mẹ nhìn nhìn ta, cười đáp: "Phải đấy. Chuyện trên đời này đều là chân tâm đổi lấy chân tâm, nếu đã gặp đúng người thì chân tâm con bỏ ra chính là quân bài của ngươi."
Ta bán tín bán nghi: "Nhưng còn A Tùy kia thì sao?"
Mẹ lắc đầu, bảo: "Chẳng làm nên trò trống gì đâu. Với chỉ số thông minh của phu quân con, nếu hắn thực sự muốn có được một cô nương thì mưu kế gì mà không dùng được? Hắn đã bảo đó là lời nói bừa của con nít thì con cứ việc tin đó là lời con nít nói bừa đi. Ngay cả khi A Tùy có tìm đến tận cửa, con cũng phải bày ra cái uy nghi của chính thất cho ta, mắng đuổi nàng ta về."
Ta nhìn bộ dạng như đang háo hức muốn thử của mẹ, bất thình lình hỏi một câu: "Trông người có vẻ rất có kinh nghiệm nhỉ."
Mẹ thu lại bàn tay đang đặt trên bàn, thản nhiên dịu dàng như không có chuyện gì: "Làm gì có chuyện đó, cha con chưa từng cho ta cơ hội như vậy bao giờ, thế nên ta đành phải gửi gắm hy vọng vào con thôi."
?
Thật là vô lý hết sức.
Ta mặt không cảm xúc giật lấy luôn cả chén yến sào kia của bà ấy, uống một hơi hết mười phần thì đến bảy tám, rồi giữa tiếng mắng "cái con nhóc này con làm cái gì thế" của bà ấy, ta tao nhã lau khóe miệng, nói: "Con cũng sẽ không cho Cố Độ cơ hội như thế đâu."
Phía trước, cha ta vẫn đang uống rượu cùng Cố Độ. Vừa uống vừa chuyện trò, từ trên trời dưới biển chuyện gì cũng nói, lão đầu hăm hở ra mặt, cảm thấy gặp được Cố Độ sao mà muộn màng thế, đòi nhận hắn làm tri kỷ.
Ờ, nếu không phải ta ngăn lại thì ông ấy đã sắp lôi Cố Độ ra kết bái huynh đệ rồi.
Này!
Tửu lượng với nết uống rượu có thể bớt tệ hơn chút được không hả!
Một mặt ta dùng hết sức bình sinh giật tay áo của Cố Độ ra, mặt khác hét lớn vào trong: "Mẹ ơi! Người quản cha con chút đi chứ!"
Có lẽ thực sự uống rượu hơi nhiều, Cố Độ cũng có chút đứng không vững, bước chân loạng choạng một chút, cả người không lệch đi đâu được mà tựa thẳng vào vai ta.
"Này này này, ta đứng không vững nữa rồi ——"
Chân ta trượt một cái, ngã ngửa về sau.
Hôm nay ta mặc chiếc váy màu vàng chanh đấy nha, bị bẩn một cái là lộ rõ mồn một ngay!