Lâm đại phu thì không hề có cảm giác bị mạo phạm, cười hớn hở nói: "Tâm trạng của Cố đại nhân ta có thể thấu hiểu. Nhưng theo ta thấy thì đây lại là chuyện tốt đấy chứ. Phu nhân tuổi tác còn nhỏ, thảnh thơi thêm hai năm nữa cũng đâu có sao."
Ta gật gật đầu, lại gật gật đầu.
Nút thắt giữa chân mày Cố Độ mới giãn ra, nhẹ nhõm nói: "Làm phiền Lâm đại phu rồi."
Lâm đại phu thu dọn hòm t.h.u.ố.c rồi chuồn lẹ, Cố Độ đứng bên cửa sổ một lát.
Ủa, sao còn chưa đi làm việc nữa?
À, hôm nay hắn xin nghỉ rồi.
Ta dịch người đến bên cạnh hắn, khá bồn chồn: "Ngươi đang nghĩ gì thế?"
Ánh mắt hắn thu trở về, đưa tay xoa đỉnh đầu ta, mỉm cười nói: "Không có gì."
Sau chuyện đó, Cố Độ bỗng nhiên trở nên rất bận rộn. Đi sớm về khuya, người cũng gầy đi vài phần. Ta hỏi hắn đang bận việc gì, hắn chỉ dùng vài ba câu đại khái để thoái thác cho qua chuyện. Ta không hỏi hắn nữa, một lòng một dạ sửa sang lại sân vườn.
Hòn non bộ đã dựng xong, nước chảy róc rách. Dưới hiên nhà có thêm vài chiếc l.ồ.ng chim mới, thỉnh thoảng con vẹt lại học theo lời ta nói. Trên phòng hoa được lắp thêm mái kính, ánh mặt trời xuyên qua chiếu vào khiến những bông hoa trông rực rỡ tươi tắn.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta đi theo đầu bếp học nữ công gia chánh, hầm canh ninh nấu, không món nào là không tinh thông.
Cố Độ trở về ngày một muộn hơn, ta thỉnh thoảng đợi hắn, thỉnh thoảng lại ngủ thiếp đi mất.
Có một đêm ta bỗng nhiên tỉnh giấc, cảm giác Cố Độ đang rướn người qua.
Ta mơ màng mở mắt ra. Cánh tay hắn vòng trọn lấy ta, đưa tay ấn ấn vào tấm đệm giường, rồi tém lại góc chăn cho ta.
"Ngươi làm gì thế?" Ta không nhịn được mà hỏi.
Hắn sững lại, bảo: "Nàng tỉnh rồi à."
"Ừm, thế nên ngươi đang làm gì vậy?"
Hắn cười khẽ một tiếng, giọng trầm thấp: "Nàng không biết dáng ngủ của mình rất xấu sao?"
?
Thế nên là sợ ta bị ngã xuống dưới à.
Nhân lúc ta còn đang ngơ ngác, hắn xoa xoa má ta, nói nhỏ: "Ngủ đi."
Đêm đã về khuya. Mà câu chuyện xảy ra vào ban ngày thì lại không được dịu dàng như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bầu không khí trong kinh thành ngày một trở nên ngột ngạt, nghiêm trọng. Lương thị vốn là một người thích náo nhiệt mà gần đây cũng không tổ chức tụ tập nữa rồi.
Ta biết, sau khi Thái t.ử bệnh băng hà, vị trí Trữ quân vẫn còn bỏ trống. Tuyên Vương và Tấn Vương dần dần lớn mạnh, mỗi bên đều có triều thần ủng hộ. Mà gần đây sức khỏe của Hoàng đế chuyển biến xấu, có ý định lập Trữ quân.
Trên triều đình, hai phe cánh đả kích, bài xích nhau ngày càng nghiêm trọng, mà tiêu điểm của cuộc đấu tranh thời gian này chính là vụ án tham nhũng ở Vô Tích.
Cha ta từng nói qua, phong khí triều đình không chính trực, ít nhất có đến bảy phần quan viên đều từng nhận hối lộ.\
Một tháng trước, Vô Tích xảy ra hạn hán, lương thực chế-t khô trên đồng ruộng. Thiên t.ử hạ chỉ ý, yêu cầu mở kho phát lương cứu tế tai dân. Tuy nhiên, trong kho lương của Vô Tích Phủ chỉ có lượng lương thực đủ dùng cho hai ngày, sau khi phát hết lương thực, Vô Tích Phủ doãn cũng đi theo tự vẫn luôn.
Thiên t.ử chấn động đùng đùng nổi giận, một mặt nghiêm lệnh cho các châu phủ lân cận điều động lương thực, một mặt hạ lệnh tra rõ chuyện này.
Tuyên Vương và Tấn Vương mỗi người đều cài cắm người của mình vào trong đội ngũ đốc tra, âm thầm ngáng chân đối phương. Thủ đoạn của bọn họ kẻ sau còn tàn độc hơn kẻ trước, ngay cả chuyện làm giả chứng cứ mà cũng có thể làm ra được.
Cha ta ở nhà sầu não, lén lút nói với ta rằng, Tuyên Vương và Tấn Vương không đoan chính, bất kể là ai làm Trữ quân thì e là đức hạnh cũng không xứng với vị trí.
Tóm lại, trong kinh thành nhất thời lòng người hoang mang, chỉ sợ nhà mình gặp phải tai ương.
Các ngươi xem, đây là những chuyện ta biết. Nhưng ta lại hoàn toàn không biết, trong trận phong ba bão táp này, Cố Độ đang đóng vai trò gì, hay nói cách khác, hắn đang chuẩn bị đóng vai trò gì.
Chính vào lúc này, A Tùy đến tuổi cập kê. Tống phu nhân mời bọn ta đến xem lễ, cuối cùng chỉ có một mình ta đi.
Lễ cập kê được bài trí rất náo nhiệt, rất nhiều đại gia khuê tú đều đến cả, có thể thấy được nhân duyên của A Tùy cũng khá tốt.
A Tùy dáng điệu thướt tha, ta đưa lễ vật lên, nàng ấy mỉm cười đón lấy. Nhưng tầm mắt của nàng ấy lại đang tìm kiếm một người khác. Cái người không có mặt tại hiện trường kia.
Ta nhìn nàng ấy, bỗng nhiên có chút chạnh lòng.
Cho đến khi yến tiệc tan trường, Cố Độ cũng không hề đến. Cố phu nhân không vui, sau chuyện đó đã tìm bọn ta nổi trận lôi đình.
Cố Độ nói, hắn xem A Tùy như muội muội, nhưng A Tùy thì chưa chắc tự biết được điều đó. Cố phu nhân ngẩn người ra.
Cố Tướng quân im lặng hồi lâu, vô cùng mệt mỏi ra hiệu bảo bọn ta xéo đi.
6
Hai đứa bọn ta xéo đi rồi, chuyện này chủ yếu là vạ lây từ Cố Độ. Hắn thì lại ra vẻ như không có chuyện gì, hỏi ta có muốn đi ăn tiệm không.
Cục diện triều đình biến động, việc làm ăn của các quán ăn đều vắng vẻ, hiu quạnh hẳn. Ta đẩy cửa sổ ra nhìn xuống đường phố một lát, bỗng nhiên nhìn thấy có chiếc xe ngựa dừng lại dưới lầu.
Rèm xe vén lên, một nam một nữ bước xuống. Người nữ có một chiếc mũ sa che từ đầu xuống tận eo, còn người nam thì lại là một người quen.