Tân khoa Trạng nguyên lang, Biên Minh Viễn. Chính là cái vị bị người ta hoài nghi là vì nhan sắc không đủ tầm nên mới được chọn làm Trạng nguyên đấy.
Cố Độ đi đến bên cạnh ta, ánh mắt hướng ra bên ngoài, khựng lại một nhịp. Rõ ràng hắn đã nhìn rõ, nhưng lại đưa tay khép cửa sổ lại.
"Cẩn thận kẻo nhiễm lạnh."
Ta hoài nghi nhìn hắn, hắn thì thần sắc vẫn tự nhiên.
"Ngươi biết ta ghét Biên Minh Viễn không?" Ta hỏi.
Ta nói như vậy không phải là không có nguyên do.
Biên Minh Viễn xuất thân hàn môn, là người vùng Cam Túc. Con người nghiêm cẩn, rập khuôn cứng nhắc. Những chuyện hắn ta bình sinh nhìn không vừa mắt có ba điều, một là hào môn công t.ử phong lưu sa đọa, hai là nữ t.ử bất thục, ba là quân t.ử vô độ. Không quá trùng hợp, ta chính là cái đứa nữ t.ử bất thục kia. Nữ t.ử kinh thành từng bị Biên Minh Viễn điểm danh phê bình.
"Ồ?" Cố Độ rót một chén trà cho ta, "Nàng ghét hắn ta sao?"
Ta dùng vài ba câu nói rõ ngọn ngành, hắn chống cùi chỏ bật cười.
"Hắn ta ấy à, cứng nhắc chính trực, chưa bao giờ giả tạo che đậy, cái miệng đó quả thực đã đắc tội với không ít quan to hiển quý trong kinh thành rồi."
Ta cười giả lả hai tiếng: "Ồ, thế cơ à?"
Cố Độ ngẩng đầu lên, khá nghiêm túc nói: "Hắn ta là bậc nhân nghĩa, nếu có thể thì hy vọng nàng đừng ghét hắn ta."
Đôi mắt hắn rất đẹp, đuôi mắt hơi nhếch lên, như cánh hoa chưa nở. Khi hắn chăm chú nhìn vào một cái gì đó, đôi mắt giống như ngôi sao trong đêm lạnh. Chỉ một chút ánh sáng thôi, nhưng lại sáng đến thâm sâu, xa vời.
Ta không tự chủ được mà gật gật đầu. Ngay sau đó ta lại nghĩ đến một chuyện. Cô nương xuất hiện cùng Biên Minh Viễn kia là ai thế?
Trong ấn tượng của ta, Biên Minh Viễn chưa từng cưới vợ, cũng không có tỷ muội nào.
Cố Độ mỉm cười trong làn khói trà nghi ngút: "Đại khái là một quý nhân nào đó chăng."
?
Cái câu trả lời gì thế này.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Người đi vào là Biên Minh Viễn.
Ủa, cùng với cô nương che mặt bằng mũ sa kia nữa.
"Biên huynh."
"Cố huynh."
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Biên Minh Viễn nhìn thấy ta, ngạc nhiên nói: "Sao ngươi cũng ở đây."
?
Ta không thèm cho hắn ta sắc mặt tốt, vừa chuẩn bị mở miệng khịa hắn ta thì nghe thấy Cố Độ ho một tiếng.
"Đây là phu nhân của ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ta biết đây là phu nhân của ngươi, nhưng mà..."
Biên Minh Viễn nói được một nửa, đột nhiên phản ứng lại được tại sao Cố Độ lại phải nói một câu về chuyện mà hắn ta vốn đã biết từ lâu, bèn không tình nguyện mà gọi ta một tiếng, "Tẩu phu nhân."
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Tâm trạng ta bỗng nhiên trở nên rất tốt, cười híp mắt: "Chào ngươi."
"Hóa ra ngươi chính là Khương Tiểu Chu."
Cô nương từ nãy đến giờ không lên tiếng đưa tay gạt tấm lụa trắng của mũ sa ra, nghiêm túc đ.á.n.h giá ta.
"Ngươi từng gặp ta rồi sao?" Ta hỏi.
Cô nương có một gương mặt cực kỳ anh khí và xinh đẹp. Đôi mắt phượng, hàng lông mày thanh tú như dáng núi xa, sống mũi cao thẳng. Mỗi một nét ngũ quan đều như được vẽ ra từ ngọn b.út công phu.
Nàng ấy nhìn sang Cố Độ đầy ý trêu chọc, người sau thì không đưa ra bất kỳ ý kiến nào.
Thế là nàng ấy hơi nhếch môi, nở một nụ cười với ta: "Chưa từng gặp, nhưng đã nghe danh từ lâu. Ta là Đạm Đài Tinh Việt."
Đạm Đài là quốc họ. Ta trợn tròn mắt.
Cố Độ bình thản nói: "Bái kiến Quận chúa."
Đạm Đài Tinh Việt không nhìn ta nữa, từ trong cửa tay áo lấy ra một bức thư đưa cho Cố Độ.
"Huynh trưởng nhờ ta mang thư đến cho ngài."
Cố Độ nhận lấy thư, cũng không hề bóc ra xem, mà mời bọn họ ngồi xuống.
rên chiếc áo choàng của Biên Minh Viễn vẫn còn vương những hạt tuyết rơi, nhưng hắn ta cũng không hề phủi đi, thần sắc nghiêm trọng nhìn về phía Cố Độ.
Cố Độ tự mình lấy lá trà, pha ra một ấm trà.
Bên ngoài gió rất lớn, rít lên từng hồi đập vào cánh cửa sổ bằng gỗ. Không ai lên tiếng. Chỉ có nồi lẩu thịt dê đang sôi sùng sục ùng ục, càng làm tôn lên vẻ yên tĩnh của gian phòng nhã nhặn này.
Gương mặt Biên Minh Viễn đầy vẻ định nói lại thôi, Cố Độ buồn cười liếc hắn ta một cái, hắn ta mới mở miệng: "Cố huynh, phía Vô Tích bên kia..."
Hắn ta mới nói được vài chữ thì lại tắt ngấm giọng. Dường như những lời tiếp theo sắp nói ra khiến hắn ta rất khó chịu, không biết phải tiếp tục thế nào.
Đạm Đài Tinh Việt cướp lời, nói: "Vụ án Vô Tích kia rốt cuộc còn phải tra đến bao giờ nữa? Chứng cứ chúng ta tìm được đã đủ để ——"
Lời của nàng ấy chưa thể nói xong thì đã bị Cố Độ ngắt lời.
"Quận chúa," hắn đặt một chén trà không nhẹ không nặng xuống trước mặt nàng ấy, thần sắc bình thản, "nhã phòng thích hợp để uống trà ngắm tuyết."
Thần sắc Đạm Đài Tinh Việt trắng bệch, nhưng vẫn nghe theo mà không nói năng gì nữa, ôm chén trà thẫn thờ xuất thần.
Đêm nay có tuyết. Đêm nay không trăng. Đêm nay có triển lãm đèn hoa, ngay ở phía đông thành. Ồ, ta nhớ ra rồi, hôm nay là Tết Hoa đăng.
Mặc dù tranh đấu triều đình ngày một gay gắt, nhưng bách tính vẫn đang náo nhiệt sống ngày tháng của riêng mình.
Cố Độ cứ khăng khăng đòi bốn người bọn ta cùng nhau đi ngắm đèn, chẳng ai biết trong hồ lô của hắn đang bán t.h.u.ố.c gì.
Đạm Đài Tinh Việt thay mũ sa bằng một tấm khăn che mặt, đôi mắt phượng xinh đẹp liếc nhìn xung quanh.